Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 371
Phí Như Hạc lăn lộn trên đất (2)

❊ ❊ ❊

“Giết!”

Trần Đình Đối còn muốn đuổi giết, thì bị mấy lang tiển chính diện đâm tới. Thứ này chẳng những hung ác mà còn âm hiểm, có thể gây trở ngại tầm mắt.

Chính vào lúc này, vài trường thương binh lướt qua tường khiên, đâm về phía cổ họng và bắp chân Trần Đình Đối.

Trần Đình Đối cũng quýt né tránh bộ phận quan trọng, khải giáp phòng hộ bất lợi nên bắp chân bị đâm bị thương, Trần Đình Đối cũng sợ tới mức phải lui về trong trận.

Thân binh của hai bên chủ soái, cứ như thế chém giết nhau, hơn nữa trong thời gian ngắn rất khó phân thắng bại.

Nhưng mà, quân đội hai bên giao chiến đã rất nhanh phân ra được thắng thua.

Lần này đến tấn công đều là quân tinh nhuệ của Đại Đồng binh, hơn nữa quân Trần Đình Đối để lại phòng thủ lại thuộc loại binh lính có sức chiến đấu yếu. Nói trắng ra là, tất cả đều là hương dũng Phúc Kiến mới chiêu mộ hai năm nay, từng ở giao giới ba tỉnh đánh bại quân nông dân, trừ lần đó ra cũng chỉ có tám ngày huấn luyện một lần.

Hai cánh trận tuyến của Trần Đình Đối, sụp đổ từng chút từng chút một, thấy thế hắn hô to: “Chống đỡ thêm nửa tuần hương nữa, chống đỡ nửa tuần hương nữa là thắng rồi!”

Đúng là như thế, chống đỡ được nửa tuần hương nữa sẽ thắng.

Bởi vì con rể Hoàng Hán Lương của hắn đã đánh tan liên quân địa chủ nông dân, rồi dẫn theo tinh nhuệ giết về trên núi, ý đồ muốn giáp kích trước sau phản tặc.

Đến lúc đó, phản tặc nhất định sẽ bại!

Nhưng mà không đến nửa tuần hương, một phần mười tuần hương cũng không đứng vững được.

“Giết!”

Một Bả tổng quân Đại Đồng xuất thân điền hộ, tên là Lưu Nhị Lương, xông lên dẫn đâu giáp mặt đánh tan quân địch. Lập tức hắn dẫn binh giúp hữu quân, tiến hành đánh bọc sườn với binh nhất tiếu Phúc Kiến, đập chùy sắt giống như là đập đậu phụ, trong nháy mắt đã đánh nát trận hình kẻ địch.

Giống như quân bài domino đổ xuống, binh Phúc Kiến sụp đổ từng đội từng đội một.

Thấy tình thế không ổn, Trần Đình Đối trước đó còn dũng mãnh vô song, đánh cho Phí Như Hạc chật vật chạy trốn, lập tức dẫn theo thân binh chạy trốn.

“Nhất tiếu đến thập tiếu đuổi theo địch, cần phải đuổi quân địch đến chạy trốn về bốn phía. Quân đội còn lại, chỉnh đốn quân ngăn địch!”

Cuối cùng Phí Như Hạc cũng nhặt cương đao của mình lên, bắt đầu thong thả ra lệnh.

Chuôi đao này cũng sắp bị chấn động hỏng rồi, bị Trần Đình Đối chém ra hai cái miệng lớn, võ Trạng Nguyên đúng là không phải người bình thường.

“Nghe lệnh, lên cung!”

Một ngàn cung tiễn thủ giương cung cài tên, nhắm về phía quan binh tinh nhuệ ở dưới núi, từ trên cao nhìn xuống đồng loạt bắn một vòng.

“Trở về, mau trở về!”

Hoàng Hán Lương dẫn theo một nghìn binh hỏa thương, còn muốn tiếp tục tấn công. Ai ngờ quan binh tướng lĩnh khác đều dẫn theo quân đội chạy trốn, bọn họ thấy chủ soái ở trên núi bại trận, thì sao còn có lá gan tiếp tục đánh tiếp?

“Theo ta đuổi địch!”

"Tít tít tít đô đát đát đát đô đát. . ."

Phí Như Hạc hạ lệnh xung phong, kèn xona thổi lên lệnh xung phong, bốn nghìn binh Đại Đồng giống như là mãnh hổ xuống núi.

"Phanh phanh phanh!"

Hoàng Hán Lương còn lại một cơ hội cuối cùng, hắn lệnh cho toàn bộ binh hỏa thương nhắm về phía soái kỳ Phí Như Hạc.

Nhưng mà, binh Đại Đồng còn chưa đi vào tầm sát thương thì binh hỏa thương Phúc Kiến đã nổ súng trước, sau đó không để ý đến lệnh của Hoàng Hán Lương mà xoay người bỏ chạy.

Hoàng Hán Lương chỉ có thể chạy trốn theo, nhưng hắn chạy trốn chậm, rất nhanh đã bị binh Đại Đồng đuổi theo.

Người này còn muốn liều mạng chém giết thì đã bị mấy trường thương đâm chết.

Một hán tử xuất thân thần đồng, căn võ song toàn, trong lịch sử chiêu mộ binh lính kháng Thanh rồi tuẫn quốc. Lúc này, lại chết ở triền núi vô danh ngoài thành Cống Châu, từ đầu tới cuối đều không chính thức huyết chiến một lần nào với phản tặc.

“Binh Phúc Kiến thua rồi, binh Phúc Kiến thua rồi!”

Quan tuyên giáo, nòng cốt nông hội xen lẫn trong dân binh chạy tan tác, nghe được tiếng kèn xung phong ở trên núi, nhất thời cao hứng hô to lên.

Trên đường đi, bọn họ tập hợp những binh lính thua trận, cúi người như những kẻ thất thế.

Mà binh tinh nhuệ Phúc Kiến thua trận chạy trốn, cả người đều không có một vết thương, đối mặt với nông binh vô cùng yếu ớt cũng không có nổi dũng khí tác chiến.

Chiến trường dưới núi hỗn loạn, quân nông dân cầm cuốc, đòn gánh, đao thái, trúc thương. Bọn họ không có trận hình gì đáng nói, đông một đám, tây một đám, đuổi giết theo binh lính tinh nhuệ Phúc Kiến.

Phàm là có binh lính tinh nhuệ Phúc Kiến ngã xuống sẽ lập tức có người xông lên vây đánh.

Có lúc, một nhóm binh lính tinh nhuệ phản kích lại khiến cho nông binh sợ hãi chạy tán loạn.

Đồi núi ở khắp nơi, chỗ nào cũng có binh lính chạy trốn, nơi nơi là truy binh, thậm chí có lúc còn không rõ là ai trốn ai đuổi.

Tổng binh Phúc Kiến Trần Đình Đối, từ phương bắc lao xuống núi, một đường đi vào bên trong dãy núi phương bắc. Sau khi vào núi, rốt cuộc cũng không thấy truy binh nữa, hắn vội vàng kiểm kê số người, nhất thời tức giận đến hai mắt biến đen.

Bên người hắn chỉ còn hơn bốn mươi người…

Binh lính khác, bao gồm cả thân binh của hắn đều đã hoàn toàn chạy khắp nơi, đất nơi quê người, căn bản đừng nghĩ tập trung lại được.

Trần Đình Đối không dám trì hoãn, nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục chạy trốn vào trong núi, hắn nhanh chóng tìm được một huyện thành ở gần đó. Chỉ cần vào được huyện thành sẽ lập tức viết thư cáo trạng, vứt cái nồi này lên người Trâu Duy Liễn là được.

Nội dung hắn đã nghĩ xong rồi, Tuần phủ Phúc Kiến Trâu Duy Liễn, cả nhà già trẻ bị phản tặc bắt, vì thế đã âm thầm nghe theo chỉ huy của phản tặc. Đầu tiên Trâu Duy Liễn án binh bất động, ngồi nhìn phản tặc chiếm cứ trọng địa huyện Vạn An, sau đó lại chỉ huy thủy quân rơi vào cạm bẫy của phản tặc, khiến cho chủ lực quan binh Phúc Kiến bị phản tặc bao vây.

Đều là lỗi của Tuần phủ!

Phí Như Hạc dọn dẹp chiến trường mất một ngày một đêm, tù binh quan binh có hơn ba nghìn người.

Thật ra tù binh còn có thể nhiều hơn, nhưng thân sĩ và nông dân bản địa đã đánh chết tù binh cho hả giận, rất nhiều binh lính Phúc Kiến tình nguyện nhảy sông chạy trốn cũng không muốn bị hương dân bản địa bắt được.

Những thuyền công phụ trách dụ địch đó, thế mà chỉ chết sáu người, mất tích tám mươi người, những người này cũng không biết là lên bờ ở chỗ nào, hoặc là sau khi bị chết đuối không tìm được xác.

Ngay lúc Phí Như Hạc đã di chuyển quân qua sông, dự định bao vây thành Cống Châu thì đột nhiên Cổ Kiếm Sơn nhận được quân lệnh: Thủy quân lập tức đi lên phía bắc tác chiến!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »