Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1009
Gián điệp rác rưởi (2)

❊ ❊ ❊

Chỉ cần có thể khiến cho nghề dệt len thịnh vượng, có thể phát triển kinh tế tây bắc, khiến cho tây bắc càng thêm yên ổn, còn có thể buộc chắc rất nhiều dân chăn nuôi của thảo nguyên.

Nhất định phải là Triệu Hãn đích thân ra tay, nếu không áo gió khó có thể mở rộng được.

Nếu như Hoàng đế mặc áo gió, ở các trường hợp công khai mặc mấy lần, cam đoan các đại quan quý nhân đều sẽ tranh nhau noi theo! Hoàng Hậu đan áo lông, tiếp kiến phu nhân quan viên mấy lần, đích thân dạy những quan thái thái này đen áo len, nhiều lắm chỉ trong vòng một hai năm là có thể lưu hành ở Nam Kinh.

Tiếp đó, dần dần mở rộng ra cả nước.

Chu Nguyên Chương chính là từng làm rất nhiều loại chuyện này, hắn làm gương tốt, dựa vào thực lực của bản thân, thay đổi thói quen phẩm trà mấy trăm năm của Trung Quốc. Bãi bỏ hoàng gia trà viên, cấm đoàn trà tiến công, đổi thành tán trà giá rẻ, đổi nấu trà thành pha trà. Vì thế, nghề chế trà ở Trung Quốc rầm rộ, lá trà từ có ở các nhà giàu dần dần xuống đến bình dân.

Tào Phùng Cát bái biệt Hoàng đế, một lần nữa đi đến đường cái, cảm giác giống như là một giấc mơ.

Hắn là một mật thám của Mãn Thanh, thế mà lại có được sự thương thức của Hoàng đế, còn đích thân đặt hàng của hắn, nói hàng hóa vận chuyển đến bao nhiêu đều có thể mua hết.

Hoàng thương đó!

Đột nhiên Tào Phùng Cát sinh ra kích động, muốn quay trở về tự thú, từ nay về sau trở thành hoàng thương chân chính. Nhưng hắn sợ hãi Hoàng đế tức giận, chém mất cái đầu của mình, lại sợ mật thám của Mãn Thanh âm hồn không tan, nửa đêm yên lặng giết chết mình.

Những Thát Tử đáng chết kia, làm chậm trễ tiền đồ của mình!

Nhìn thấy cơ hội tốt lớn nhưng lại không thể nắm bắt được, sự căm thù trong lòng Tào Phùng Cát đối với Mãn Thanh đã đến tận xương tủy. Về phần người nhà đang ở Liêu Đông, thật ra bị hắn cố ý bỏ qua, dù sao hắn còn rất trẻ, nhất định có thể lại sinh được con trai con gái.

Tào Phùng Cát ngồi kiệu về nhà, cả một đường đều đang nghĩ cách.

Hắn muốn tìm ra toàn bộ mật thám ẩn giấu ở Nam Kinh, sau đó lại đi tự thú mời Hoàng đế bắt người. Kể từ đó, vừa có thể khiến cho bản thân an toàn, lại có thể lập được công lớn cho triều đình Nam Kinh.

Hành động cũng không dễ dàng, tuy hắn là mật thám, nhưng chỉ biết được hai mật thám khác. Một người là người làm thuê dưới tay hắn, một người khác là Tấn thương Dương Châu, bình thường cũng là để cho người làm thuê đi Dương Châu truyền tin tức.

Ai, từ từ làm đi, gấp cũng không gấp được.

Đây cũng không phải là gián điệp trong thế chiến thứ hai, khoảng cách đến Liêu Đông xa như thế, đến ngay cả truyền tin tức quan trọng, cũng đều là dùng tháng làm đơn vị đo, thì cũng đừng mong làm được hành động phức tạp.

Trở lại chỗ ở, Tào Phùng Cát ghi lại nội dung, chẳng qua chỉ là những vật tư mà Hoàng đế Đại Đồng muốn mua.

Tình báo này nhất định phải truyền ra ngoài, bao gồm cả giá lương Nam Kinh, còn có việc điều động các loại vật tư cỡ lớn. Ngoài ra, tin tức của dư luận cũng phải truyền đi, lớn thì ở Nam Kinh lưu hành học thuật gì, nhỏ thì là những chuyện rất vặt vãnh – có thể thông qua miệng của văn hội, sĩ tử mà biết được.

Kỹ thuật gián điệp rất thô sơ, chỉ biết là ghi lại vào sổ, không biết sau khi tổng hợp thì tinh luyện, hơn nữa hệ thống tình báo cũng rất đơn sơ.

Nói thật, chỉ cần bắt được Tào Phùng Cát đã ra mặt, nghiêm hình tra tấn là có thể bắt được một chuỗi dài.

Từ Dĩnh cũng đang điều tra Tào Phùng Cát, hơn nữa đã có hình dáng, nhìn chằm chằm người làm thuê đi truyền tin tức kia là được.

Không có tình tiết gián điệp âm mưu gì cả, bởi vì gián điệp thời cổ đại còn chưa phát triển đến loại trình độ đó. Chẳng qua là thông qua các loại thủ đoạn, kết giao với nhân vật mấu chốt, hoặc là thu mua, hoặc là xúi giục, không được nữa thì chỉ là đơn giản hỏi thăm tin tức.

Ý thức giữ bí mật của quan viên cổ đại rất kém, thường xuyên uống rượu nói chuyện phiếm, cứ nói rồi nói là có thể lộ ra tình báo.

Đương nhiên, kỹ thuật thông tin bí mật vẫn là có, nếu không sẽ dễ dàng bại lộ thân phận.

Tào Phùng Cát viết tin tức thành thư tín mã hóa, viết liền nửa tháng tình báo, tất cả giao cho người làm thuê: “Cầm đi Dương Châu, cùng với người làm thuê khác cùng nhau lên đừng.”

Lần này phái người làm thuê đi phía bắc là chuyện rất bình thường, Hoàng đế đặt đơn hàng, Tào Phùng Cát muốn lệnh người chuẩn bị hàng lông dệt.

Dương Nhất Cần chính là người làm thuê mật thám kia, hắn cùng với người làm thuê bình thường khác cùng nhau xuất phát, còn chưa rời khỏi Nam Kinh đã bị người khác theo dõi.

Tên này rời thuyền ở Dương Châu, mang theo tình báo đi vào một tòa nhà lớn, sau khi dâng lên bái thiếp của Tào Phùng Cát, rất thuận lợi được mời đi vào.

Một hán tử trung niên theo dõi đến tận đây, nhìn Dương Nhất Cần đi vào trong tào nhà, thì đứng chờ ở gần đó. Đợi đến chạng vạng, Dương Nhất Cần còn chưa đi ra, hán tử trung niên mới yên lặng rời đi.

Hán tử trung niên đi vào khách trạm, gọi ba chưởng quỹ đi vào phòng, nói với họ vị trí cụ thể của trạch viện kia: “Trọng điểm theo dõi nhà này, xem bọn họ tiếp xúc với những ai, tốt nhất là có thể phái người trà trộn vào trong thương hào của bọn họ.”

Ba chưởng quầy kinh ngạc nói: “Cấp trên phái người nghiêm tra thương nhân nhân sâm, không ngờ được lại là một thương nhân muối.”

Hán tử trung niên nói: “Thương nhân nhân sâm cũng phải tiếp tục điều tra.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »