Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1790
Khinh khí cầu và vây thành (3)

❊ ❊ ❊

Tôn Giới hạ giọng nói: "Vị này là công thần thân cận từ trước khi hoàng đế lên ngôi, từ trước khi bệ hạ khởi binh, hắn đã đi theo bệ hạ cùng cướp bóc sao quan. Nếu không phải vì da quá đen, có lẽ hắn đã được phong hầu rồi."

Tô Định Quốc không dám chậm trễ, vội vàng chắp tay: "Thảo dân bái kiến Thiết tướng quân!"

"Không cần đa lễ, " Thiết Hoành nói với Trương Hiến Trung và Tôn Khả Vọng "Nhóm nghĩa quân người Hán sẽ giao cho hai vị chỉ huy."

"Nói hay lắm!"

Trương Hiến Trung vô cùng mừng rỡ, hắn ta còn đang lo lắng mình sẽ thiếu binh lính.

Trương Hoàng Ngôn là Tổng đốc Lữ Tống, Quảng Hồng là Tổng đốc Cự Cảng, không có mệnh lệnh của triều đình, bọn họ không được tùy tiện rời khỏi khu vực mình quản lý, bởi vậy mà lục quân hoàn toàn được giao cho Thiết Hoành chỉ huy.

Binh lực được sắp xếp như sau: Thiết Hoành đích thân thống lĩnh 2400 quân Đại Đồng, Trương Hiến Trung thống lĩnh 400 lãng nhân, 1000 nghĩa quân người Hán, Tôn Khả Vọng thống lĩnh 400 lãng nhân, hơn 600 nghĩa quân người Hán, Hoàng tử Johor thống lĩnh 1500 binh lính Johor.

Chính sứ Lưu Hán Nghi, phó sứ Tôn Giới đến chiến trường nhưng không nhúng tay vào quân sự, bọn họ chỉ phối hợp sắp xếp công tác hậu cần, đồng thời cũng phụ trách trấn an người Hán lục tục chạy tới.

Nhiều khẩu pháo nhỏ trên tàu hải quân được tháo rời, sau đó kéo ra ngoài thành để tiến hành pháo kích thăm dò.

Vào ngày thứ hai sau cuộc đổ bộ bèn bắt đầu bắn phá tường thành.

Binh lính Johor và thường dân người Hán, cũng như nông nô Java do địa chủ nhà Hán mang đến được phân công nhiệm vụ chặt cây và đào đất.

Cần phải tạo ra vũ khí công thành, hào cũng phải được san bằng.

Cứ thế kéo dài hơn nửa tháng, hào vẫn còn trong quá trình chôn lấp, lương thực trong thành Hà Lan vẫn đầy đủ, thế nhưng lương thực trong thành Batavia lại càng ngày càng ít.

Lương thực cần thiết cho khu vực nội thành đều đến từ địa chủ người Hán, chúng được vận chuyển vào thành hàng tháng thông qua kênh đào Tiger.

Các địa chủ người Hán cũng rất khôn khéo, họ luôn dự trữ lương thực ở nông thôn, sẽ không bán quá nhiều vào thành cùng một lúc, đề phòng người Hà Lan và Java bất ngờ trở mặt.

Tô Định Quốc nói: "Lương thực dự trữ trong thành cùng lắm vẫn có thể ăn thêm một hoặc hai tháng nữa. Chúng ta không cần phải tấn công vội, việc lấp hào cũng đừng quá lo lắng, cố gắng tránh gây thương vong quá mức. Một hay hai tháng sau, lương thực trong thành đã bị ăn hết. Đến lúc đó, còn phải xem người Hà Lan có sẵn sàng chuyển lương thực từ trong thành ra để tiếp tế hay không. Nếu chuyển thực phẩm thực từ trong thành ra, sẽ làm tiêu hao lương thực dự trữ trong thành. Nếu không chuyển, người Java trong thị trấn, người Ấn Độ, người Ba Tư (Ả Rập) sẽ bị đói."

Thiết Hoành cười nói: "Vậy thì từ từ đi, chúng ta cứ vây thành hai tháng rồi nói sau."

Batavia còn chưa tham chiến, cuộc chiến ở Bryan (Bandung) và Palembang đã bùng nổ.

Nghe tin Batavia bị bao vây, các địa chủ quý tục Mataram ngay lập tức nổi dậy khởi nghĩa. Họ bắt đầu bằng cách giết các nhà truyền giáo Hà Lan, cướp các đồn điền của những người truyền giáo, đốt cháy bệnh viện và trường học (tất cả đều là những nơi truyền giáo), tiếp đó bao vây thành phố Bryan chỉ có ba mươi binh sĩ Hà Lan (và một số lượng lớn người hầu).

Làn sóng nổi dậy này nhanh chóng lan rộng đến tỉnh Cirebon gần biển, sau đó bùng nổ tới phía tây Semarang.

Có một cuộc khởi nghĩa lớn của người Hán ở Semarang, địa chủ quý tộc Mataram xung quanh đều hưởng ứng.

Sudan bù nhìn của Mataram vốn đã tập hợp mười ngàn quân, dự định đến để giải cứu Batavia. Thế nhưng, vừa nghe tin khởi nghĩa bùng nổ ở Semarang, hắn ta đã sợ tới mức trở về đô thành ngay giữa chừng, tuy nhiên sau đó lại bị chặn ở bên ngoài thành không vào được, bất ngờ lãnh tụ Lục Giáo trong thành đã liên hợp với quý tộc để tạo phản.

Sudan Mataram bị dọa cho hồn phi phách tán, quyết định dẫn binh lính rút về thành đông. Kết quả là địa chủ quý tộc phía đông cũng đã tạo phản, các lộ nghĩa quân bắt đầu bao vây trấn áp đại quân Sudan.

Mataram hai mươi năm trước có thể huy động mười vạn đại quân, giờ đây lại suy giảm tới mức này.

Sudan Mataram bù nhìn còn chưa chết, trong nghĩa quân đã xuất hiện thêm ba Sudan. Ba vị Sudan của nghĩa quân đều xuất thân từ tầng lớp địa chủ quý tộc, tất cả đều nói rằng bản thân là hoàng gia Mataram chính thống. Dự tính sau khi tiêu diệt Sudan bù nhìn, bọn họ sẽ tiếp tục đánh vài trận cho đến khi tìm được người chiến thắng cuối cùng mới thôi.

Ngoài ra, phía nghĩa quân người Hán ở Semarang cũng xuất hiện thêm một Sudan, dường như là muốn thành bang lập quốc tại đây. Tất nhiên, chỉ đối nội mới xưng là Sudan, còn đối ngoại sẽ tự xưng là Tổng đốc Trung Quốc.

Mà về phía Palembang, hạm đội Hà Lan đã trở lại, hạm đội Ấn Độ Dương cũng ở đó, hơn ba mươi chiếc tàu chiến lớn nhỏ cố gắng tấn công cảng của Người Hán.

Toà thành ở Palembang rất đơn sơ, nó được xây dựng bằng đất nện và vẫn đang tiếp tục được gia cố.

Hà Lan tập hợp được hơn 600 quân lính và hơn 3.000 binh sĩ Thổ Nhĩ Kỳ ở bờ biển phía đông Ấn Độ. Sau đó bèn hội hợp với hạm đội Nam Dương và Ấn Độ Dương, một cuộc chém giết mạnh mẽ nhằm đánh chiếm Palembang một cách bất ngờ

Tuy nhiên, trên đường đi qua eo biển Malacca, làm sao mà quân đội Trung Quốc có thể không nhận được tin tức được?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »