Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 420
Một nghìn bao vây hai vạn (1)

❊ ❊ ❊

Trước tiên là nói về nạn hạn hán, bởi vì phương diện thủy lợi bại hoại, hồ Bà Dương lấy đi một lượng nước rất lớn, đất đai cách xa hồ một chút đều phải chịu cảnh khô vàng một mảng.

Sau đó lại đến lũ lụt, nhìn thấy nước hồ Bà Dương không ngừng tăng lên, thậm chí Trường Giang bởi vì thượng du mưa to nên cũng chảy vào trong hồ. Nhưng quan viên ở các nơi lại coi như không có chuyện gì cả, ngược lại thân sĩ bản địa lại tự phát tổ chức đắp đê. Nhưng tổ chức của thân sĩ ko đủ lực, khiến cho ven bờ hồ Bà Dương nhiều chỗ vỡ đê.

Xung quanh hồ Bà Dương bị ngập một mảng lớn, cùng lúc đó, vùng núi cách hồ chỉ có mấy chục dặm, lại phải trải qua khô hạn rất nghiêm trọng.

Trong đó bao gồm cả trấn Cảnh Đức, nước Xương Giang hạ thấp đến mức cực điểm, nước trong hồ Bà Dương lại đang chảy ngược về trong sông.

Hai năm liên tục đại hạn, quan phủ lại không ngừng thúc giục thuế, ở đông bắc Cống xuất hiện một lượng lớn dân đói.

Những dân đói này đều đi về phía tây, phía nam, dọc đường chạy nạn xin cơm ăn, có vô số người chết dọc đường đi.

Bờ sông Long Khẩu.

Đói bụng cả một ngày, Tú tài bần hàn Đinh Gia Thịnh, tìm đến một vài bằng hữu cùng thôn nói: “Dọc đường đều gặp đại hạn tiểu môn tiểu hộ đều không đủ lương thực, đại hộ lại đóng chặt cổng lớn không cho cơm ăn. Nếu cứ tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng sẽ đói chết, ta thấy hay là tạo phản đi.”

“Chúng ta tạo phản có thể thành không?” Một người bạn nói.

Đinh Gia Thịnh lấy từ trong lòng ra một quyển Đại Đồng tập nói: “Ở phía nam có một vị Triệu Thiên Vương, làm việc rất có phương pháp, rất nhiều lần đánh bại được quan binh, sớm hay muộn hắn cũng sẽ chiếm được Giang Tây. Quyển sách này chính là do Triệu Thiên Vương biên soạn, năm ngoái ta nhặt được ở trước cửa nhà Chu phu tử.”

Những người bạn khác đều chưa từng đọc sách, hỏi: “Quyển sách này viết cái gì?”

“Viết tạo phản như thế nào’, Đinh Gia Thịnh nói, “Một năm nay, ngày nào ta cũng đọc, tất cả những thứ được viết trong sách đều thuộc luôn rồi. Đầu tiên chúng ta giết vài tên địa chủ, mở kho phát lương thực, kéo nhiều bách tính cùng nhập bọn. Chỉ sợ rằng chia ruộng đất sẽ có chút khó khăn, chúng ta trực tiếp dẫn người tấn công huyện thành. Sau khi đánh chiếm được thành, phải đi mời Triệu Thiên Vương đến làm chủ, chúng ta cũng có thể làm công thần theo rồng. Nhớ kỹ, Triệu Thiên Vương nhân đức, không được giết bách tính, cũng không được dâm lược phụ nữ. Hai quy củ này đều không thể phá hỏng, nếu ai phá hoại nó ta sẽ trở mặt.”

Ngay trong ngày, Đinh Gia Thịnh kích động mấy trăm người, công phá trạch viện địa chủ. Đồng thời mở kho phát lương thực, còn giết vài người phá hỏng quy củ để lập uy.

Bọn họ dọc đường lôi kéo dân đói, một đường cướp địa chủ kiếm quân lương.

Nửa đường chia binh, đại quân tạo thế đi về phía phủ thành Nhiêu Châu, Đinh Gia Thịnh tự mình dẫn đội chủ lực nhỏ đi thẳng đến huyện Đô Xương, ngụy trang thành bình dân cùng nhau cướp lấy huyện thành.

Đồng thời cắm lên cờ của Triệu Thiên Vương, vô số dân đói đều đầu nhập vào.

Người này còn tuyển chọn nhân tài, thế mà lại bắt đầu chia ruộng cho bách tính ở xung quanh huyện thành.

Phủ thành Nam Xương.

Hùng Văn Xán sợ hãi đến mặt cắt không còn giọt máu: “Cái gì, phủ thành Nhiê Châu mất rồi? Hoài Vương đã trốn ra chưa?”

“Chỉ sợ, lành ít dữ nhiều.” Người báo tin trả lời nói.

Nhất thời Hùng Văn Xán thở dài ngồi trở lại, cả người phát lạnh giống như rơi vào hầm băng.

Quan văn luôn luôn không để phiên vương vào mắt, có chuyện gì không có chuyện gì cũng tố cáo một chút, có thể không ngừng thể hiện thanh danh và chiến tích của mình, quân thần triều đình cũng rất vui khi thấy chuyện này.

Nhưng quan văn tố cáo phiên vương là một chuyện, phiên vương bị phản tặc giết lại là chuyện khác!

Nam Cống có truyền thống tạo phản phía đông bắc Cống cũng có truyền thống tạo phản, bởi vì nơi đó dãy núi liên miên, bách tính vô cùng đói khổ.

Lần này phản tặc chiếm lĩnh huyện Đô Xương, vài năm trước từng nháo một lần, Cổ Kiếm Sơn từng có danh nghĩa là thuộc hạ của phản tặc Đô Xương. Mà phủ Nhiêu Châu bị phản tặc chiếm lĩnh, cũng từng nháo một lần, gia quyến của Hoài Vương đều bị giết hết.

Hoài Vương đó cũng là xui xẻo, sau khi cả nhà bị giết, trở lại vương phủ an ổn không được hai năm, phủ thành Nhiêu Châu lại bị phản tặc công phá.

Hùng Văn Xán nuốt nước bọt hỏi: “Phản tặc ở phủ Nhiêu Châu, cũng dùng cờ hiệu của Triệu Ngôn?”

“Không có,” Thám tử trả lời nói, “Dùng cờ hiệu của Triệu Ngôn là Đinh tặc huyện Đô Xương. Vốn dĩ Lô tặc ở Nhiêu Châu này là bộ chúng của Đinh Gia Thịnh, bởi vì lạm sát không phù hợp với cách làm của Đinh tặc, nên nửa đường chia binh. Đinh tặc tấn công huyện Đô Xương, Lô tặc đi đánh phủ Nhiêu Châu. Hoài Vương…”

“Nói tiếp, đừng có ấp ấp úng úng!” Hùng Văn Xán quát lớn.

Thám tử nói: “Lần trước, phản tặc phá thành, Hoài Vương bị cướp sạch tất cả những gì tích góp được từ các đời trước, sau khi trở lại Nhiêu Châu thì cướp bóc bốn phía. Năm nay Nhiêu Châu hạn hán, tiếp theo lại gặp lũ lụt, Hoài Vương vẫn như trước mà không hề thu liễm, quan Bố chính lại nghiêm khắc thúc giục thuế. Lô tặc vừa tới, bách tính Nhiêu Châu đều làm phản, nửa tháng đã tập hợp được mấy vạn binh.”

Hùng Văn Xán không còn lời nào để nói, hắn có thể tưởng tượng được cuộc sống của bách tính ở Nhiêu Châu.

Trước là nạn hạn hán, rồi lại đến thủy tai, trước có phiên vương bóc lột, sau có quan phủ thúc giục áp bức. Đây là một nồi dầu sôi lửa bỏng, có người đi đầu tạo phản, thì sao có thể không bùng nổ?

Nói thật, nếu như bách tính Nhiêu Châu không tạo phản, vô số dân đói lao tới Nam Xương xin cơm, đến lúc đó mấy vạn dân đói tập hợp ở phủ Nam Xương, cũng là một chuyện khiến người ta đau đầu.

Bây giờ chuyện càng khó giải quyết hơn, Đinh tặc chiếm cứ huyện Đô Xương, dùng cờ hiệu của Triệu Thiên Vương, hơn nữa học Triệu Hãn đấu với địa chủ để chia đất. Lô tặc chiếm cứ phủ Nhiêu Châu, binh lực trong tay nhiều hơn, nhưng lạm sát người vô tội, chính là loại phản tặc truyền thống.

Mà phía bên quan phủ, căn bản là không có cách nào chinh phạt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »