Sau khi các quý tộc giải tán, quan đại thần sắp xếp chỗ ngủ cho sứ thần Trung Quốc. Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, Vương Thái Hậu An Ny đã chủ động dẫn con trai tới tìm đám người Lộc Thiên Hương và Trương Thụy Phượng, mời các vị khách Trung Quốc khách đi đi tham quan kho tàng của cung điện....
Vương Thái Hậu An Ny chỉ vào một cái rương nói: "Ta đã cho nghệ nhân cao cấp nhất nước Pháp làm ra cái này, Trung Quốc có kỹ thuật như vậy không?"
"Mặc dù rất tinh xảo, nhưng ở Trung Quốc cũng hiếm thấy." Lộc Thiên Hương mỉm cười trả lời.
Chỉ là một cái rương đựng kho báu được dát những sợi tơ vàng, dùng tơ vàng để phát họa hoa văn, lại còn đính các loại phụ kiện khác như đá quý. Đập vào mắt là ánh vàng rực rỡ, giàu có mà xa hoa, nhưng cũng rất thô tục, được bao bọc bởi những sợi tơ vàng dày đặc, cùng cùng gu thẩm mỹ với Càn Long.
Nghe ở Trung Quốc rất hiếm, lòng hư vinh của Vương Thái Hậu An Ny cảm thấy thỏa mãn, bà ta nói với Lộc Thiên Hương: "Nếu Hoàng phi điện hạ thích thì ta có thể tặng một món quà làm từ tơ vàng cho ngài khi trở về Trung Quốc."
"Vô cùng cảm tạ." Lộc Thiên Hương nói thuận theo.
Sau khi tham quan xong căn phòng này, Vương Thái Hậu An Ny lại chỉ vào bức tường nào đó: "Đây là bức tranh khảm ngọc thạch xuất xứ từ Ý Đại Lợi, hiện giờ đang thịnh hành khắp Châu u. Ta đặc biệt thành lập một xưởng chế tác tranh khảm, tuy rằng chưa hoàn mỹ, nhưng chỉ vài năm sau, chắc chắn sẽ vượt qua Ý Đại Lợi."
"Thật sự rất đẹp."
Các sứ thần Trung Quốc không khỏi mỉa mai, cũng không biết những ngọc thạch là chất liệu gì. Lòe loẹt đủ màu, sau khi làm thành gạch men thì ghép lại thành bức tranh phức tạp trên tường.
Thứ này có gì đẹp? Lại còn thịnh hành khắp Châu u.
Sau đó lại tham quan phòng trưng bày đồ sứ.
Sứ Thanh Hoa, sứ phỏng nhữ, sứ men màu... chi chít khắp nơi, thậm chí còn có bình sứ cao cỡ nửa người.
Phan Úy xuất thân từ gia đình phú hào, đã quen với các loại đồ sứ. Hắn không nhịn được cúi đầu bĩu môi, bởi vì nhiều bộ sưu tập ở đây đều thuộc loại trung cấp và bình dân ở Trung Quốc.
"Ồ, đây là cái gì?"
Phan Úy đi đến một cái đĩa sứ, đĩa sứ được đặt trên một cái bệ gỗ khảm vàng và bạc.
Vương Thái Hậu An Ny giới thiệu: "Đây là đĩa sứ Trung Quốc mà người chồng quá cố của tôi sưu tập, giá mua lúc đó là mười ngàn Bảng Anh (Một ngàn không trăm bốn mươi lượng bạc)."
"Ta sờ một chút được không?" Phan Úy hỏi.
"Tất nhiên là được." Vương Thái Hậu An Ny mỉm cười nói.
Phan Úy cẩn thận cầm đĩa sứ, càng xem càng cảm thấy kỳ lạ.
Hoa văn chủ đạo của chiếc đĩa sứ là nai và hạc, hoa văn nền là cây tùng, Phan Úy suýt thì cười thành tiếng, đây quả thật là chủ đề của Trung Quốc.
Nhưng con nai, con hạc và câu tùng, nhìn kiểu gì cũng không được tự nhiên. Hoa văn chia thành hai lớp trong ngoài, chồng lên nhau chằng chịt, hoàn toàn không còn chỗ trống, người Trung Quốc sẽ cảm thấy cực kỳ ngột ngạt khi nhìn thấy nó.
Phan Úy suýt bật cười thành tiếng khi lật xem đáy đĩa, ở đó có ký hiệu của xưởng qumisha.
Trong chuyến thăm hỏi ở Ba Tư trước đây, sứ đoàn Trung Quốc đã từng thấy qua kiểu ký hiệu này, những đồ sứ mà Hoàng gia Ba Tư sử dụng phần lớn đều đến từ xưởng này.
Ba chữ: Hàng nhái!
Để kiếm tiền từ người Châu u, các nghệ nhân làm gốm sứ ở Ba Tư đã dùng các yếu tố như nai, hạc, tùng của Trung Quốc, đồng thời hùa theo thẩm mỹ của người Châu u, vẽ hoa văn phức tạp và dày đặc hơn. Cái thứ nửa nạc nửa mỡ này lại tình cờ được quý tộc Châu u yêu thích, sẵn sàng bỏ ra khoảng tiền lớn coi như hàng Trung Quốc mà mua.
Cho đến nay, Hoàng gia Pháp vẫn chẳng hay biết gì, cứ nghĩ đây là đĩa sứ của Trung Quốc.
Phan Úy chỉ vào ký hiệu của xưởng Ba Tư, nháy mắt ra hiệu với Thái Vân Trình, lại cười nói với Vương Thái Hậu: "Ở Trung Quốc, loại đĩa sứ này cực kỳ hiếm, đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy."
Vương Thái Hậu An Ny càng thêm vui vẻ, cho rằng người chồng quá cố của mình mua đúng rồi....
Lộc Thiên Hương nói: "Lần này đến Châu u, Hoàng đế bệ hạ nước ta đã chuẩn bị năm món đồ sứ, làm quà tặng cho những quốc gia thân thiện nhất. Để cảm ơn sự tiếp đãi của Vương Thái Hậu và Quốc Vương Bệ hạ, chúng ta dự định sẽ tặng một trong số những món quà đó cho nước Pháp."
"Vậy thì tốt quá, xin hãy thay ta cảm ơn Hoàng đế Bệ hạ Trung Quốc." Vương Thái Hậu An Ny vui vẻ nói.
Mấy bà vợ này không thể đợi được nữa, vì thế Trương Thụy Phượng sai nữ quan đem đồ sứ lên.
Lộ Dịch mười bốn tò mò nhìn hộp gỗ, mở hết lớp này đến lớp khác, thì ra là một chiếc chén sứ Phỏng Nhữ.
Dòng sứ Nhữ Diêu đã mất từ lâu, nhưng sứ Phỏng Nhữ lại mọc lên như nấm. Đặc biệt là Triệu Hãn đã bãi bỏ lệnh cấm, người dân cũng có thể mua bán hợp pháp, kỹ thuật làm sứ Phỏng Nhữ trở nên ngày càng tinh xảo.
Cái chén sứ trước mặt này chính là sứ Phỏng Nhữ cao cấp, nó được bán với giá đắt đỏ ở Trung Quốc, vốn không được xuất khẩu ra nước ngoài.
Không có bất kỳ hoa văn nào, chỉ có màu xanh thuần khiết, ứng với câu nói của Tống Huy Tông "Sau cơn mưa trời quang mây**".
Lộ Dịch mười bốn ngẩn người, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Dường như ta nhìn thấy trời quang sau cơn mưa."