Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2066
Điện khí (1)

❊ ❊ ❊

Người đánh xe lại nói: "Ta làm gì có mệnh hướng phúc, không bệnh không hoạ, kéo xe đến năm 50 tuổi là tạ ơn trời đất rồi. Ít nhiều thần trường thọ còn để những người nghèo như bọn la có thể bán mạng để kiếm tiền, đổi lấy trước kia có muốn bán mạng cũng bán không được giá nào hời. Những người hàng xóm đều nói thần trường thọ có thể sống tới một vạn tuổi luốn, đổi sang hoàng đế khác thì không được, cả ngày sống trong sợ hãi, lo lắng.”

Lý Thuyên cảm động nói: “Đúng là vậy.”

Cuộc sống bá tánh càng tốt thì càng ít người bằng lòng qua Mỹ lang bạt cùng hắn. Cho dù cuộc sống quá khó khăn thì lựa chọn hàng đầu vẫn là Đài Loan và Nam Dương, ai mẹ nó sẽ đến một tồi tàn như Mỹ chứ?

Để giảm xóc và hư tổn cho bánh xe, những chiếc xe ngựa ngày xưa thường được bọc rơm rạ và những thứ khác lên bánh xe.

Lốp xe ngựa và các loại xe sang trọng thời nay cũng có tác dụng không khác biệt lắm. Rơm rạ thì quá thô và không lịch sự, dùng vải và da thú thì lại quá mắc, cho nên sợi cây sisal được bện thành lốp xe, bóc một lớp ở bên ngoài bánh xe bằng thép. Hiệu quả chống xóc không đáng kể, chủ yếu là ngăn vành xe thép ma sát trực tiếp với mặt đất.

Ban đầu chính là sử dụng sợi gai, tính năng chống ma sát cực kì kém, đổi qua vài loại rồi mới đổi sang cây sisal.

Đương nhiên, cũng có một ít xe được bao một lớp vành gỗ bên ngoài vành xe thép nhưng chi phí chế tác tốn nhiều hơn sử dụng cây sisal nhiều. Hơn nữa rất dễ bị rơi ra, sửa lại cũng rất phiền, còn không tiện thay thế như lớp bọc cây sisal.

Lốp xe sisal được bện rất dày nếu không cũng không mất gần trăm đồng một cái.

Những chiếc xe đạp mà Triệu Hãn nhờ thợ chế tạo đã làm xong. Trong giới con nhà giàu cũng khá thịnh hành được một thời gian, sau đó cũng không còn ai quan tâm nữa bởi vì không có ưu điểm gì đáng nói mà chỉ đơn thuần là chạy theo món đồ chơi tân thời mới mẻ.

Hiện tại ở Trung Quốc, trung tâm sáng tạo của chính phủ không đặt ở Nam Kinh mà ở Tô Châu và Nghiễm Châu.

Trung tâm đồ gải thì ở Hàng Châu, bất cứ hàng hóa mới nào xuất hiện ở Tô Châu, chỉ cần có thể kiếm ra tiền thì thương nhân và thợ ở Hàng Châu đều nhái lại trong vài phút.

Mười phần thì hết hơn sáu phần các vụ kiện bằng sáng chế trong cả nước không phải kiện ở Tô Châu thì là kiện ở Hàng Châu. Luật sư thương nghiệp ở hai nơi này không chỉ chiếm số lượng lớn mà còn càng ngày càng chuyên nghiệp, đã thuộc làu "Luật thương mại Đại Đồng" và "Luật bản quyền sáng chế Đại Đồng" từ lâu.

Hiện tại ở Tô Châu xuất hiện đám công tử tốt nghiệp trung học hoặc đại học nhà giàu lười làm quan chức.

Phát minh của thợ ở Tô Châu trên cơ bản đều có giá trị thực tế. Nhưng phát minh của đám công tử nhà giàu ở Tô Châu lại vô cùng kì quái, hơn nữa phần lớn đều không có giá trị sử dụng.

Trong lúc Lí Thuyên ngồi trên xe kéo, tại một khu vườn tư nhân nào đó ở Tô Châu đang tiến hành kiểm nghiệm thành quả một phát minh cực kì lố bịch.

Một nô lệ người Java được mua từ Nam Dương đang thấp thỏm ngồi trên băng ghế. Đối diện người đó là hơn mười tên công tử nhà giàu ở Tô Châu đang vây quanh một cái hòm gỗ lớn.

Trước hòm gỗ có lỗ nhỏ, nô lệ được chiếu qua lỗ nhỏ, thông qua cái gương nghiêng 45 độ ở phía trước, phản xạ lên tấm kính mờ trở thành bức ảnh. Người phát minh món đồ ấy là vị công tử tên Cố Hoán Sinh đang cầm tờ giấy trắng bán trong suốt che lại kính mờ, rồi dùng vải đen phủ lên đầu, dùng bút than phác họa bức ảnh trên kính mờ.

Mất khoảng nửa tiếng, bức tranh chân dung sống động của người nô lệ hiện lên mặt giấy.

"Đại công cáo thành." Cố Hoán Sinh vừa cầm bức tranh mới được vật đó tạo ra, vừa chỉ vào hòm gỗ nói: "Tôi sẽ gọi phát minh này là máy vẽ chân dung!"

"Ha ha ha ha!"

Mấy tên công tử khác nghe vậy thì cười ha ha, sau đó lại bắt đầu trào phúng.

"Cố huynh đúng là tài năng lớn, lại thêm một phát minh không có tác dụng."

"Cái máy này rất tốt, ảnh người xuất hiện trên bức tranh hình như không kém cạnh gì so với phác họa Tây Dương. Chẳng qua, phác hóa Tây Dương không cần tới cái máy lớn này của ngươi, cũng không tốn thời gian như vậy."

"Không tệ, không tệ, Cố huynh so với chúng ta thật sự có khí phách, đủ các loại phát minh lại không có lấy một cái có tác dụng."

"..........."

Mấy tên công tử đó tuy dùng đủ kiểu trào phúng nhưng lại hào hứng tràn trề với vật đó.

Đáng thương cho người nô lệ Java kia, ngồi trên băng ghế không thể động đậy. Đám bạn của tên công tử đó thay nhau ra trận, tự mình thử nghiệm máy vẽ chân dung, đặc biệt là những tên không biết vẽ tranh, sau khi đồ lại hình người thì càng thêm hưng phấn.

Phát minh hài hước như vậy đã có đầy đủ nguyên lí cơ bản của máy ảnh.

Chạng vạng, người nô lệ eo lưng đau nhức được thả đi ăn cơm nghỉ ngơi. Những tên bạn thân của công tử đó mời đi uống rượu để trêu chọc, cuối cùng còn đem cả máy vẽ chân dung theo đến Thái Hồ, vung tiền thuê danh kỹ làm người mẫu không được động đậy.

Bên trong thuyền hoa, thôi bôi hoán trản.

Kỹ nữ nổi tiếng Thôi Yên là người Hán hiếm có hiện nay, mẹ cô là một kỹ nữ ham ăn biếng làm, gái hoa không chồng, còn để cho con gái mình tiếp nối mình. Thường xuyên qua lại nên trở thành kỹ nữ nổi tiếng, khá được các thân sĩ thương nhân săn đón.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »