Trẫm

Lượt đọc: 15638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 244
Thân sĩ thành lập đội (1)

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau.

Đồng tri phủ Cát An Đinh Đức Xương, thôi quan Dương Lộc dẫn theo quan lại hai cấp phủ huyện mở cửa dâng thành. Tri phủ tự sát, Thông phán tự sát, một Thôi quan thì không biết tung tích, chiếu ma, kiểm giáo, ti ngục và các quan viên khác toàn bộ đều đầu hàng.

Triệu Hãn dẫn binh vào cửa thành phía tây, chỗ đó đã có một đóng người quỳ, chỉ có Tri huyện Vương Điều Đỉnh còn đứng.

“Bái kiến Triệu Tổng trấn, cung nghênh Triệu Tổng trấn vào thành!”

Bọn người kia chẳng những đầu hàng mà còn biết rõ chức quan Triệu Hãn tự phong.

Triệu Hãn nhìn lướt qua đám quan lại đang quỳ, cuối cùng nhìn về phía Vương Điều Đỉnh, cười hỏi: “Không trốn, không hàng, cũng không tự sát, trong lòng ngươi đang nghĩ cái gì vậy?”

“Không biết.” Vương Điều Đỉnh mờ mịt nói.

Triệu Hãn nói: “Lý tiên sinh đang ở huyện Cát Thủy chia ruộng, hay là ngươi đi qua đây xem xem, đợi ngươi hiểu rõ rồi lại đến gặp ta?”

Vương Điều Đỉnh nói: “Được.”

Không sợ Vương Điều Đỉnh chạy trốn, Tri huyện để mất thành mất đất, cho dù thành công đào tẩu, nhẹ nhất cũng là bãi quan. Nếu như không bỏ tiền ra hối lộ, không chừng còn có khả năng bị chém đầu nữa.

Triệu Hãn lại chỉ vào quan viên khác: “Về phần các ngươi, tất cả đều đi giúp đỡ chia ruộng, làm tốt thì còn có thể thăng quan. Còn chức quan phủ thành, các ngươi tạm thời đừng nghĩ nữa, sau này nhờ lập công để lên chức đi.”

Một đống quan lại xui xẻo này đều là năm nay mới đi nhận chức, muốn tàn hại bách tính cũng không có cơ hội gì cả.

Hoàng Thuận Đức đi theo bên người Triệu Hãn, vô cùng hưng phấn đi vào phủ thành. Hắn là Đồng sinh đầu tiên theo tặc, tuy lúc ấy có chút không tình nguyện, ban đầu chỉ là vì tiền lương, bây giờ thì đã là quyết tâm đi theo.

Triều đình Đại Minh khẳng định không làm gì được Triệu Hãn, Hoàng Thuận Đức vô cùng chắc chắn với điều này.

Bây giờ, bên người Triệu Hãn có ba thư ký lớn, tên gọi cụ thể là “Chưởng thư”. Một người phụ trách chính sự, một người phụ trách quân sự, một người phụ trách hội đại đổng (bao gồm sự vụ của tuyên giáo và nông hội), Hoàng Thuận Đức chính là thư ký phụ trách quân sự.

Đi qua chỗ quan viên đang quỳ, Hoàng Thuận Đức nhìn lướt qua Đồng tri, trong lòng có sự vui sướng không nói nên lời.

Hắn là một đồng sinh đến tú tài cũng không thi dỗ được, thế mà chính ngũ phẩm Đồng tri lại phải quỳ gối trước mặt hắn, loại cảm giác giẫm đạp quyền lực này thật sự quá sảng khoái!

Nếu như có một ngày nào đó, hắn còn muốn bước chân vào phủ Nam Xương, khiến cho Bố chính sứ, Án sát sứ, Đô chỉ huy sứ cũng phải quỳ xuống với mình.

Thiên hạ đại đồng?

Hoàng Thuận Đức không tin những điều đó, nhưng ngoài miệng thì vẫn nói tin tướng. Hắn rất thông minh, làm việc cũng vô cùng cố gắng, một văn tiền cũng không tham, chỉ mơ ước có một ngày có thể kiêu ngạo làm quan.

Huyện thành Cát Thủy ở bờ đông Cán Giang, nhưng vùng tinh hoa thì lại ở bờ tây.

Lý Bang Hoa ngồi thuyền từ huyện thành đi qua, nhìn thấy trên cổng thành đã có rất nhiều binh lính, rõ ràng là Tri huyện Cát Thủy đã chiêu mộ hương dũng thủ thành.

“Vẫn tốt, vẫn tốt, phản tặc chưa công thành.” Vẻ mặt Tri huyện Phùng Chương kinh sợ, nhìn thuyền tặc rời đi, cả người xụi lơ xuống.

Một nho sĩ nói: ‘Cát Thủy tiêu đời rồi.”

“Chi bằng giết trở lại.” Một nho sĩ khác nắm tay nói.

Hai người này là huynh đệ trong một tộc, một người tên là Chu Thụy Báo, một người tên là Chu Thụy Húc.

Năm trước, Chu Thụy Báo còn ở Tứ Xuyên làm Tri huyện, bởi vì mấy năm liền địc phương liên tục đại hạn nên hắn đã dẫn dắt dân chúng xây dựng hồ nước, rồi lại đào giếng lấy nước để hóa giải tình hình hạn hán. Lương thực đều lấy đi chẩn tai, nên không thể nộp thuế má lên trên, bởi vậy bị bãi quan đuổi về nhà.

Chu Thụy Húc trước kia là Tri huyện Chiết Giang, bởi vì có nhiều chiến tích được Sùng Trinh ca ngợi, thẳng hẳn bốn cấp làm Văn tuyển ti lang trung. Đương nhiên, sự nghiệp của hắn cũng nhận được rất nhiều giúp đỡ từ thầy và bạn học, nếu không thì lên chức như này cũng cũng quá nhanh rồi. Đáng tiếc, mông còn chưa ngồi nóng thì bất ngờ nhận được tin dữ, vội vàng chạy về nhà chịu tang.

Hai huynh đệ biết được chuyện phản tặc Lư Lăng, thì cùng nhau đi đến bái kiên Tri huyện Cát Thủy, tập hượp thân sĩ bản huyện chiêu mộ hương dũng.

Vừa mời bắt đầu, thân sĩ huyện Cát Thủy còn hy vọng. Nhưng đến lúc trồng vây vụ hè thì hơn phân nửa huyện Lư Lăng bạo động, khiến cho thân sĩ huyện Cát Thủy ở bên cạnh sợ hãi.

Hôm nay, bọn họ chiêu mộ được hơn một nghìn hương dũng.

Thân hào nông thôn tham gia mộ binh đã chuyển bạc và lương thực của nhà mình đến huyện thành, trong thôn chỉ còn lại một vài tộc nhân và gia nô.

Trường Độ huynh, mau đi liên lạc với Tuần phủ tiêu diệt tặc!” Người nói chuyện là Lý Thuần An, con của Đại lý tự thừa Lý Nhật Tuyên, đồng thời cũng là cháu trai trong tộc của Lý Bang Hoa.

Chu Thụy Húc sầu lo nói: “Lý Tuần phủ đang tiêu diệt tặc ở Đô Xương, sợ rằng phải chờ tới đầu xuân mới có thể đi xuống phía nam.”

Bên cạnh còn có một sĩ tử tên là Lý Mục Sinh, con của Lại bộ Văn tuyển ti chủ sự Lý Nguyên Đỉnh, cũng là cháu trai trong tộc của Lý Bang Hoa.

Nơi này có rất nhiều sĩ tử, ví dụ như con trai của Cấp sự trung La Vạn Tước, ca ca của Tri phủ Thi Phùng Nguyên. Còn có người từ huyện Lư Lăng trốn đến, ví dụ như huynh đệ Cấp sự trung Hồ Nhất Long,… những người có người nhà làm quan trong triều sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.

Bọn họ dẫn theo một nghìn hương dũng, dùng lương thực của nhà mình, dựa vào địa hình hiểm trở của Cán Giang để tử thủ huyện thành Cát Thủy.

Mãi đến chạng vạng, phản tặc vẫn chưa đến công thành, cuối cùng mọi người giải tán chỉ để lại binh lính thay phiên làm công việc cảnh giới.

Ngày hôm sau truyền đến tin tức, phản tặc đang càn quét ở thôn trấn mà người dẫn đầu lại là —— Lý Bang Hoa.

Tất cả mọi người đều im lặng không nói gì, thế mà Lý Bang Hoa lại có thể theo tặc, thật sự quá khó có thể tưởng tượng được, lúc trước bọn họ còn nghĩ rằng tin tức này là giả.

Trước mặt huynh đệ Lý gia, các thân sĩ không nói gì nhưng lúc tụ tập với nhau thì lại hỏi thăm một vòng mười tám đời tổ tông nhà Lý Bang Hoa.

Lý Mục Sinh lặng lẽ đi tìm Lý Thuần An: “Huynh trưởng, thúc tổ làm đại quan của phản tặc, hay là chúng ta cũng theo tặc đi.”

“Khốn kiếp!”

Lý Thuần An chửi ầm lên: “Phụ thân của ngươi, phụ thân của ta đều là mệnh quan triều đình. Nếu như chúng ta theo tặc vậy thì phụ thân sẽ bị nhốt vào ngục, ngươi đây là loại người bất trung bất hiếu!”

Vẻ mặt Lý Mục Sinh đau khổ nói: “Hay là chúng ta về quê, điển sản đều bị phản tặc lấy ra chia rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »