Nghiên cứu của Trung Quốc cho thấy, các địa điểm Sơn Đông như Đại Vấn Khẩu, xương hóa thạch tiên phong được khai quật, tương tự như xương Hạ Uy Di. Vì vậy, cũng có suy đoán rằng họ là người Đông Di đi xa biển, kết quả sau khi lai với các chủng tộc khác.
Từ nhiễm sắc thể Y để xác định, họ cũng là họ hàng gần gũi với người Trung Quốc. Lấy người Ấn Đệ An làm ví dụ, nếu người Ấn Đệ An là thân thích của người Trung Quốc, người Hạ Uy Di chắc chắn có thể được gọi là biểu thân.
Những quý tộc bản địa này, thấy người Trung Quốc chọn thiếu nữ của họ đi, sau khi sợ hãi thì bắt đầu cao hứng.
Mặc dù địa vị của nữ nhân thấp, nhưng không có tập tục tế tự nữ nhân ở đây. Các quý tộc suy đoán, là các vị thần nhìn trúng nữ nhi của họ, để kết hôn và mang về Thần Quốc, có nghĩa là các vị thần cũng sẽ rời đi.
Lý Thuyên cho phép mọi người mang theo hàng chục thiếu nữ, và áp giải các quý tộc bị bắt, đi thuyền từ góc Tây Bắc của hòn đảo, đến cảng lớn nhất của đảo Mao Y sau này- Nhất Tạp Hồ Lô Y.
Nơi này có những thôn xóm, cũng như giới quý tộc địa phương.
Tất cả các quý tộc địa phương đã bị trục xuất, Lý Thuyên đã dẫn người chiếm nhà của họ, hơn nữa
Dân thường địa phương và nô lệ không được phép rời đi.
Đối với các quý tộc bị trục xuất trong tương lai, các tù trưởng sẽ sắp xếp, hơn một nửa sẽ cho họ một vùng đất trên núi.
Nhiều vật tư sinh hoạt đã được đưa ra, năm mươi binh sĩ và những người bị bệnh nặng còn lại. Sau đó, Lý Thuyên đưa các quý tộc trở lại thành phố, cung cấp một ít nước ngọt và trái cây rồi rời đi.
Tù trưởng Mạt Phổ bị làm cho không hiểu chuyện gì và hỏi Đại Tế Ti: “Long Nặc đã lái năm chiếc thuyền lớn đi, tại sao lại để lại một số binh sĩ ở phía Bắc, để cho những binh lính kết hôn với nữ nhi của chúng ta?”
Đại Tế Ti Hốt Lai Thác không trả lời trực tiếp, yêu cầu tù trưởng áp giải một số nô lệ, đi đến đền thờ để tổ chức lễ cúng người.
Sau một hồi thông minh, Hốt Lai Thác nói: “Ta đã giao tiếp với Phụ Thần, Phụ Thần nói với ta rằng Khố Thần đã chọc giận nhiều người ở Thiên Quốc, và đã bị các vị thần trục xuất. Các vị thần chào đón sự trở lại của Long Nặc, từ nay trở đi, Long Nặc là tù trưởng bảo hộ thần. Long Nặc oán hận chúng ta thô lỗ với hắn, tự mình hạ phàm đến răn dạy. Long Nặc còn để lại thị vệ Thần Quốc của mình, để cho những thị vệ này thông hôn với nữ nhi quý tộc, sau này nhiều thế hệ đóng quân cho Long Nặc sẽ đóng quân trên đảo.”
“Thì ra là như vậy.” Mạt Phổ đột nhiên tỉnh ngộ.
Lý Thuyên cảm thấy người Hawaii rất thú vị, trước lúc rời đi còn mang theo hai người chiến sĩ và vợ của họ.
Mới đầu, hai chiến sĩ Hawaii kia còn thấy vô cùng sợ hãi, dần dà lại thấy vui sướng, tưởng rằng Lon Nol nhìn trúng bọn họ rồi cho họ đến thần quốc.
Trên thực tế, họ phải đến Nam Kinh, để cho hoàng đế được chiêm ngưỡng của lạ.
Nếu Triệu Hãn nhìn thấy trang phục của những người này, e là hắn sẽ không nghĩ đến Hawaii mà lại liên tưởng đến Hy Lạp, La Mã cổ. Từ giáp sắt, áo khoác ngoài đến vũ khí của bọn họ đều thoạt giống những chiến sĩ Sparta ở trong phim.
Hơn nữa, xương cốt của những người này đều rất vai u thịt bắp, ngay cả mấy tên gầy trông cũng rất oai phong.
Vũ khí thì có giáo dài, giáo ngắn và dao găm, giáo dài dài khoảng sáu mét, nếu cầm để nhập trận thì có thể xiên võ sĩ Nhật Bản đến mức mẹ chẳng nhận ra. Mà giáo ngắn và dao găm thì lại trông giống như thần binh của mấy trò chơi trên mạng, các loại khe ngạnh, mũi giáo đến lưỡi dao đều được mài từ xương cá mập.
Nói thật, nếu không có pháo binh và súng kíp thì đúng là khó đối phó với những thứ này!
Trên đảo thậm chí còn có một học viện chiến đấu, đó là một tòa nhà được xây thành hình chữ nhật, chia thành ba khu gồm tế đàn, khu trường học và khu luyện tập. Những quý tộc có xuất thân gia đình khác nhau thậm chí còn có gia huy của riêng mình, từ đó trở thành những người có gia phả đáng ngưỡng mộ.
Trình độ văn minh cực cao, nhưng do yếu tố địa lý mà vẫn chưa phát minh được nghề rèn kim loại và bánh xe.
“Đảo chủ, những thường dân và nô lệ đang quỳ ở bên ngoài phải xử lý thế nào đây?”
“Chia đám nô lệ trước, dân thường thì thả về nhà họ. Đợi đến khi học được thổ ngữ thì chúng ta lại tới quản lý chặt chẽ hơn.”
Được xem là một người giỏi ngoại giao, vì thế u Dương Xuân ở lại để tạm thời trở thành thủ lĩnh. Về phần cách gọi “đảo chủ” thì chỉ đơn giản là để gọi vui hắn, các binh lính cũng cần giữ lại chút niềm vui trong lúc chịu khổ.
Dân làng ở đây cũng có thầy tế và pháp sư, nhưng quyền hạn của bọn họ khá hạn chế, hơn nữa còn không được tế người. Nguyên nhân rất đơn giản, hiến tế người có thể liên lạc được với thần linh, điều này đã nằm trong đặc quyền của đại tế ty.
50 tên lính chiếm nhà cửa của các quý tộc, số lượng nhà rõ ràng không đủ, mấy tên lính chỉ có thể ở chung trong một tòa. Ngoài ra, còn có hơn hai mươi bệnh nhân, có binh lính, cũng có thủy thủ, họ ở lại đảo để dưỡng bệnh, đợi đến khi hết bệnh thì cũng có thể kén vợ.
Một bác sĩ đi theo trên thuyền cũng bị giữ lại, mang theo rất nhiều thảo dược. Cũng chẳng biết nơi này có thể chịu nổi vi khuẩn từ những người ngoại lai kia hay không. Trước mắt thì vẫn còn tạm được, nhân viên làm việc trên tàu vẫn chưa mắc bệnh gì đặc biệt, hơn nữa người Hawaii hẳn cũng phải có sức đề kháng bền hơn người Anh điêng.