Trẫm

Lượt đọc: 15638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1107
Trí tướng Mãn Thanh (1)

❊ ❊ ❊

Một sơn dân Nữ Chân dẫn đường nằm sấp xuống đất không bị viên đạn đánh trúng, lại bất hạnh bị móng ngựa giẫm chết.

Đoàng đoàng đoàng!

Lại một đợt súng nổ cùng lúc, lính Bát Kỳ không thể tăng tốc lại có ba mươi mấy người rớt xuống ngựa.

Lính Bát Kỳ còn sót lại khó khăn lắm mới chạy ra nửa dặm thì sườn núi ở phía trước lại lần nữa vang lên tiếng súng.

Sau một đợt phục kích, hai trăm lính Bát Kỳ chỉ có bốn mươi mấy người trốn về.

Đây là tổn hại nặng, nguyên thành Tụ Nham, Mãn Thanh chỉ có gần tám trăm quân phòng thủ.

Dương Trấn Thanh chỉ hướng hai xác ngựa nói: “Hai con ngựa chết này thuộc về bách tính Nữ Chân đã hy sinh kia. Số ngựa chết còn lại hãy mang về trại của các ngươi chia nhau. Áo giáp và binh khí của lính thát tử cũng gửi tạm ở chỗ các ngươi. Toàn quân nghỉ ngơi lấy sức, ngày mai đi phương Bắc mai phục, lính thát tử nhận được tin tức ước chừng sẽ kéo đến ồ ạt. Nếu bọn chúng không đến thì chúng ta đến gần thành Tụ Nham, đón người Hán ở chỗ đó rời đi!”

Dương Trấn Thanh cực kỳ to gan, cấp trên bảo hắn vào núi đánh du kích, hắn lại muốn đánh chiếm cả thành Tụ Nham.

Tướng thủ của thành Tụ Nham tên Đa Pha La, là tôn tử của Ngũ đại thần khai quốc Hậu Kim Phí Anh Đông.

Theo lý thuyết, với thân phận như vậy Đa Pha La nên sớm ở vị trí cao mới đúng. Bất đắc dĩ tuy gia gia rất giỏi, ngặt nỗi có đến mười nhi tử, lại có điệt tử như Ngao Bái thì làm gì có chỗ cho hắn nhanh chóng leo lên trên?

Huống chi, phụ thân của Đa Pha La là Tác Hải là một kẻ không ra gì.

Lúc Hải Lan Châu bệnh chết, Hoàng Đài Cát vô cùng bi thương, không ngờ Tác Hải mời đội nhạc đến âm thầm ở nhà uống rượu xem kịch vui chơi.

Hoàng Đài Cát bởi vậy giận dữ, khiến Hình bộ ban tội chết cho Tác Hải, nhưng về sau sửa thành không giết mà tước chức, cũng bị chia đi một nửa ngưu lục*.

(*) Đơn vị cơ sở sớm nhất của Bát Kỳ nhà Thanh, bắt đầu từ ban đầu tộc mãn tổ chức săn bắn tập thể. Ban đầu mỗi ngưu lục có mười người, sau này dần mở rộng tráng đinh đến ba trăm người. Thiết lập một thống lĩnh gọi là “Ngưu lục ngạch chân”.

Tác Hải chẳng những đắc tội Hoàng Đài Cát, còn từng đắc tội Đa Nhĩ Cổn. Tác Hải đi theo Đa Nhĩ Cổn xuất chinh, chạy đi bao vây Cẩm Châu, chưa đánh đấm gì đã tự tiện rút quân, tránh chiến đấu đóng trại ở nơi cách xa thành Cẩm Châu, suýt hố chết Đa Nhĩ Cổn ở đó.

Huống chi biểu ca của Tác Hải là Ngao Bái thuộc phe kiên định phản đối Đa Nhĩ Cổn.

Có một phụ thân ruột hố chết người như vậy, tuy Đa Pha La có chức vụ là phó đô thống nhưng bị điều vào núi lớn thủ thành, dưới trướng chỉ có tám trăm lính cũng là chuyện bình thường.

Đa Pha La giật mình kêu lên: "Cái gì? Trong núi phía Nam thành Tụ Nham có một quân đội lớn Nam Man Tử?”

Quan quân Bát Kỳ trốn về nói: “Thợ săn Nữ Chân trong núi cấu kết với đám Nam Man Tử, bọn họ cố ý dẫn đường lung tung!”

Đa Pha La tức giận nói: "Bọn ăn cây táo, rào cây sung, là người tộc Nữ Chân mà đi cấu kết với Nam Man. Có bao nhiêu lính Nam Man?”

Quan quân Bát Kỳ đáp: “Không rõ nữa, lính Nam Man ở trong núi mai phục, trong một chốc cùng bắn súng pháo, không thể nhìn rõ có bao nhiêu mai phục. Nhưng nghe trận thế e rằng nhiều cỡ hai, ba nghìn!”

Hai, ba nghìn quân Đại Đồng?

Đa Pha La bị dọa, lúc này quý tộc Mãn Châu đã bị quân Đại Đồng đánh ra ám ảnh tâm lý.

Huống chi, Đa Pha La cũng giống như phụ thân của mình. Không phải kẻ giỏi chinh chiến. Tên này thích hưởng thụ, từ nhỏ học tập văn hóa Hán, trong nhà con nuôi gánh hát người Hán.

Đa Pha La do dự thật lâu sau, ra lệnh: "Toàn quân không được ra khỏi thành nữa, nhanh chóng thu thập vật tư thủ thành. Chiêu tất cả kỳ đinh ở ngoài thành vào trong, đón luôn người nhà của họ vào thành. Còn nữa, đi Thịnh Kinh cầu viện, cứ nói là có đại quân Nam Man tấn công thành Tụ Nham!”

Xung quanh thành Tụ Nham cũng có người Mãn ở, đều là người nhà của hai trăm lẻ hai quân Bát Kỳ phòng thủ ban đầu. Còn về quân hộ Đại Minh có một số bị áp đi Thẩm Dương, còn sót lại một số làm bao y và nông nô cho kỳ đinh địa phương. Bọn họ ở ngoài thành trồng trọt, lương thực trồng ra nuôi bộ đội thủ thành.

Nhận lệnh động viên của Đa Pha La, người Mãn ở ngoài thành nhanh chóng hành động, dắt díu gia đình rút hết vào thành. Bọn họ mang đi đa số nô tài, nhưng còn để lại chút ít bao y, dùng để quản lý nông nô nhà mình.

Dương Trấn Thanh chờ mãi không thấy lính Bát Kỳ giết tới.

Dương Trấn Thanh phái một ít sơn dân tộc Nữ Chân đi quanh thành Tụ Nham hỏi thăm, mới biết người Mãn đều vào thành, ngoài thành chỉ còn bao y và nông nô. Ở khúc đường núi trọng yếu mới đặt một số lính Bát Kỳ dò đường, số còn lại đều thủ trong thành.

“Theo ta giết đi thành Tụ Nham!” Dương Trấn Thanh lập tức hạ lệnh.

Năm trăm chiến sĩ Đại Đồng của độc lập doanh dùng ngựa chiến bắt được chở lương thảo nghênh ngang đi hướng thành trì quân địch.

Lính Bát Kỳ ở thành Tụ Nham cộng thêm kỳ đinh chiêu mộ lâm thời, binh lực ít nhất trên một nghìn hai trăm người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »