Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1082
Loại bỏ bên trung gian (1)

❊ ❊ ❊

Trương Sĩ Hòa nói: “Không phải bằng hữu, là huynh đệ, là người một nhà.”

“Ha ha ha, đúng, là huynh đệ, là người một nhà.” Lộc A Hoan kéo Trương Sĩ Hòa dậy: “Huynh đệ, chúng ta vào trong trại uống rượu, uống rượu xong chính là người một nhà thật sự.”

Trương Sĩ Hòa nói với người dẫn đường tộc Di: “Ngươi xuống núi báo tin, cứ nói ta tới trại Di uống rượu rồi.”

Lộc A Hoan kéo Trương Sĩ Hòa vào trong trại, lại nói với nhi tử: “Giải tán thôi, giải tán thôi, dưới núi đều là bằng hữu, không phải là kẻ địch đến đánh chúng ta. Lấy rượu ngon ta đã cất kỹ ra đây!”

Người Di khẩn cấp tụ tập lại, lần lượt tản đi hết.

Ngược lại những nô lệ kia rất thất vọng, không thể đánh trận, bọn họ sẽ không thể khôi phục thân phận tự do.

Bình rượu được ôm ra, không có đồ nhắm, rót vào một cái bát lớn uống không.

“Huynh đệ, uống bát này, nếm thử rượu ngon tự ủ của chúng ta!” Lộc A Hoan mời nhiệt tình.

Trương Sĩ Hòa lập tức cảm thấy da đầu tê rần, đây không phải là hoàng tửu lưu hành, mà là rượu chưng cất tự ủ của người Di, xem dáng vẻ phải đến nửa cân.

Hơn nữa, đối phương hình như muốn hắn một hơi uống cạn!

Trương Sĩ Hòa bê bát bắt đầu dốc, chỉ uống chưa tới một nửa, đã sặc đến nỗi muốn phun ra ngoài, đầu óc đã bắt đầu choáng váng.

“Ha ha ha ha!”

Lộc A Hoan cười lớn, cảm thấy tửu lượng của người Hán không ổn, vẫn là dũng sĩ tộc Di uống được.

Lộc A Hoan nhấc tay đè lên bát rượu: “Không uống hết một hơi vậy cứ từ từ uống, ta tiếp huynh đệ uống đến say mèm.”

Trương Sĩ Hòa như được đại xá, chóng mặt khen: “Rượu ngon!”

Một bát rượu lớn, uống đến chỉ còn mấy ngụm.

Trương Sĩ Hòa cảm giác bản thân đã say rồi, nhưng lại không say hoàn toàn. Cơ thể bắt đầu hoàn toàn không nghe sai khiến nữa, nói chuyện cũng hơi líu lưỡi, nhưng đầu óc vẫn lưu lại năng lực suy tính.

“Huynh……huynh trưởng.” Trương Sĩ Hòa khoác vai bá cổ Lộc A Hoan, mắt say lờ đờ nói: “Thổ ty Thủy Tây, lần này sắp tiêu rồi……tiêu tùng rồi, ngươi đừng có giúp……giúp họ đánh trận.”

Lộc A Hoan lại càng uống càng tỉnh táo, lập tức kể khổ nói: “Ta cũng chẳng phải thổ ty, chỉ là thổ mục của núi Ô Mông, sao lại bằng lòng đánh trận? Đánh thắng rồi chẳng có lợi ích gì, nhiều nhất là cướp mấy tên nô lệ, cướp được mấy chục cân lương thực. Lương thực cướp nhiều một chút đều phải dâng cho mấy tên mục khôi đó, nếu bị phát hiện giấu giếm là phải chịu phạt. Nhưng thanh niên trai tráng trong trại chết rồi, trồng trọt chăn thả sẽ thiếu nhân lực. Tuy rằng ta không thông minh như người Hán, nhưng cũng biết tính toán. Không đáng, không đáng.”

Trương Sĩ Hòa cầm bát lên uống thêm một ngụm, rồi không cẩn thận đặt bát xuống, đập vào bàn gây ra tiếng loảng xoảng, tiếp tục nói: “Bên phía Quý Dương kia, thổ……đại quân thổ ty, quá nửa……quá nửa đã bị bao vây, chỉ còn lại Thủy Tây bên này, vẫn còn……vẫn còn một ít binh thổ ty. Huynh trưởng không cần sợ……sợ thổ ty, chúng ta sẽ……làm chủ cho bách tính tộc Di……”

Rầm!

Hắn gục đầu xuống bàn, vậy mà ngủ luôn rồi.

Trời phật phù hộ, rượu chưng cất tự ủ của Ô Mông bộ, tuyệt đối phải trên 50 độ, thậm chí có thể là 60 độ.

Chẳng trách Lộc A Hoan nói, đây là rượu ngon hắn đã cất kỹ.

Lệnh cho người kéo Trương Sĩ Hòa đi nghỉ ngơi, Lộc Thiên Đức ghé tới: “A đạt, thật sự muốn giúp người Hán đánh nhau à?”

Lộc A Hoan không tỏ rõ ý kiến: “Để bàn sau.”

Lộc Thiên Hương lại nói: “A đạt, con cảm thấy người Hán này rất tốt, hoàng đế người Hán kia cũng rất tốt. An gia còn không đánh nổi binh Hán của Đại Minh, mà những quân Đại Đồng này còn lợi hại hơn binh Hán Đại Minh kia nữa.”

Lộc A Hoan uống hết chỗ rượu ngon còn lại, thở dài nói: “Binh Hán đương nhiên lợi hại, chỉ cần bọn họ không giết hết nam tử người Di, không bắt hết nữ tử người Di, chúng ta tội gì phải đánh nhau với binh Hán. Năm đó thế lực của An Bang Ngạn lớn như vậy, cùng Xa Sùng Minh tạo phản, chẳng phải vẫn bị quan quân Đại Minh chém đầu đấy thôi. An Như Bàn hiện giờ không sánh được với An Bang Ngạn.”

Loạn Xa An gây ra ầm ĩ rất lớn, tuần phủ Quý Châu, tổng binh Quý Châu đều chết hết, là Chu Tiếp Nguyên và Tần Lương Ngọc dẫn quân đi bình định.

Đầu mục tạo phản An Bang Ngạn, căn bản không phải là thổ ty, mà là thổ đồng tri sau khi cải thổ quy lưu, có thể coi như mục khôi của “Đóa Nhĩ Tắc Khê” —— triều đình Đại Minh không công nhận, bởi vì lúc đó đã thiết lập châu huyện.

An Như Bàn bị bắt lần này, tương tự cũng không phải thổ ty gì, cũng là thổ đồng tri sau khi cải thổ quy lưu.

Dù sao thì mục khôi Tắc Khê của địa giới thành Thủy Tây, phần lớn đều họ An, là cùng một tổ tông phân đất phong hầu mà ra. Ngay cả Ô Tát phủ của vùng biên giới Nam Xuyên, thổ ty ở đó cũng họ An.

Thủ lĩnh của Ô Mông bộ họ Lộc, chẳng được ích lợi gì, tại sao phải liều mạng giúp họ An đánh nhau?

Lộc Thiên Đức nói: “A đạt, tộc nhân cử đi mượn lương thực trở về nói, binh Hán dưới núi vô cùng uy vũ. Bọn họ đều mặc khôi giáp, chúng ta ngay cả giáp da còn không đủ dùng, chắc chắn là đánh không lại. A đạt nói An Như Bàn cũng đánh không lại, vậy chúng ta nên nương nhờ Hán binh sớm một chút. Ngựa tốt ở bãi chăn thả đều bị An Như Bàn lấy đi hết rồi, nhưng vẫn còn mấy con ngựa giống khỏe mạnh, có thể chọn ra một con dâng tặng cho hoàng đế người Hán. Đợi ngựa con này lớn lên, dâng thêm một ít ngựa tốt nữa, dỗ cho hoàng đế người Hán vui vẻ, nói không chừng còn có thể để A đạt làm thổ ty.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »