Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1041
Lấy máu trả máu (1)

❊ ❊ ❊

Chuyện khẩn cấp trước mắt là tìm ra cái ăn trong đầm lầy.

Vô luận nam nữ, chỉ cần trên mười hai tuổi đều bị xếp làm binh sĩ, chế độ quân đội giống hệt với quân Đại Đồng.

Có ba quân pháp: Tất cả vật tư thuộc về của công, không được phép chèn ép đồng bào, ai cãi lệnh phải chết!

Lấy mười người làm một tổ, tìm thức ăn quanh đây.

Trong đầm lầy có cái gì?

Chỉ có cỏ và con kiến, may mắn thì tìm được một con cá. Nhưng mấy thứ này chỉ có thể ăn sống, bởi vì không thể tìm được củi khô nhóm lửa, cũng không tìm được nồi sắt, bình gốm để nấu cơm.

May mắn, có người mang theo la bàn, có thể nhận rõ phương hướng!

Vừa tìm thức ăn vừa chạy đi, lại đi bốn ngày, đám nạn dân rốt cuộc đi ra đầm lầy. Lúc tập kết nhập ngũ có ba nghìn hai trăm chín mươi bốn người, sau đó chết bệnh, chết đói, chết chìm còn hai nghìn sáu trăm mười sáu người, bốn mươi lăm đứa nhỏ chết còn mười hai.

Tin tức tốt duy nhất là mọi người đều rất nghe lời, không có nội chiến, không có đoạt quyền.

Bởi vì đã đói đến mức toàn thân mềm nhũn, ít nhiều gì đều mang bệnh, trong đầu chỉ có suy nghĩ kiếm thức ăn để sống.

"Phía tây bắc có trang viên của một con quỷ lông đỏ, ta và Tam chưởng quầy từng đi chỗ đó thu đặc sản miền núi.” Một tiểu nhị chủ động cung cấp tình báo.

Vạn Triệu An hỏi: “Có súng đạn không?”

Tiểu nhị gật đầu: "Có! Quỷ lông đỏ giữ súng, ta từng thấy bọn chúng vào núi săn thú.”

Vạn Triệu An mang theo bộ đội tiếp tục đi tới, trong nửa năm lại chết hai người, không biết là chết bệnh hay chết đói.

Rốt cuộc đến buổi chiều, bọn họ tới gần vườn trồng mía.

Xung quanh đầy mía, nghe tiểu nhị nói chính giữa vườn mái là nhà của con quỷ lông đỏ.

Vạn Triệu An nhắc nhở những người này: “Sắp có đánh nhau, mấy ngày này các ngươi đã quen thuộc cấp trên của mình. Nhớ kỹ, binh sĩ đi theo ngũ trưởng, ngũ trưởng làm theo mệnh lệnh của thập trưởng, thập trưởng phải nghe lệnh của đội trưởng. âm thầm xuyên qua cây mía, rừng mía rất lớn, không nghe theo lệnh dễ đi lạc, mà lạc nhau rồi thì không ra được. Trung đoàn thứ nhất theo ta đi phía Đông, trung đoàn thứ hai theo tú tài Lôi đi phía Tây. Lập tức hành động!"

Mệnh lệnh này thốt ra từ miệng Vạn Triệu An chớp mắt đã bị mọi người quên đi.

Hơn hai nghìn nạn dân đói đến hấp hối lao vào rừng mía, giành nhau bẻ gãy mía cạp cắn, dường như quên mất chuyện đánh nhau.

Vạn Triệu An cố nén lửa giận nói: “Mau hành động, trong nhà của quỷ lông đỏ có đầy thịt cá!”

Một thanh niên làm thợ đóng giày nói: “Đại soái, cho mọi người ăn vài miếng lót dạ đi, không ăn mía thì không có sức lực đi đường."

Thật sự là gặm cắn, chẳng những nhai ra nước mía, bởi vì mọi người quá đói nên nuốt luôn vụn mía.

Có lẽ là hơn hai nghìn người bẻ mía gây ra động tĩnh quá lớn, rất nhanh liền có mấy dân địa phương chạy tới, ồn ào nói điều gì đó.

“Giết!”

Vạn Triệu An rút đao xông tới, mọi người cũng giơ cây mía xông lên.

Pablo năm nay bốn mươi lăm tuổi, là di dân thế hệ thứ hai.

Phụ thân là người Tây Ban Nha lang thang, bị chiêu mộ đi Châu Nam Mỹ khai thác, sau khi giết người phóng hỏa lập công thì chạy sang Philippines. Người này dần dà bóc lột dân địa phương khai khẩn ra vườn gieo, mấy trăm mẫu đất xung quanh đều trồng mía.

Mẫu thân của Pablo là nữ nhi của tù trưởng địa phương (giống như thôn trưởng).

Cả nhà tù trưởng bị giết hết, chỉ còn mỗi mẫu thân Pablo sống sót, bị ép gả cho phụ thân, còn đám bình dân của bộ lạc may mắn sống sót thì đều thành nông nô vườn gieo.

Tuy cả nhà ngoại công của mình bị đồ sát, tuy mẫu thân của mình bị hành hạ, nhưng Pablo vẫn tự hào vì mang huyết thống Tây Ban Nha. Pablo không thừa nhận mình có dòng máu của dân địa phương, nên sau khi kế thừa gia nghiệp thì cấm không cho mẫu thân ra ngoài, quanh năm bị giam trong một gian phòng nhỏ.

Vì lọc dòng máu, Pablo cố gắng tìm phụ nữ Châu u làm vợ.

Tiếc rằng phụ nữ Châu u ở Philippines quá ít ỏi, dù còn người độc thân cũng không chịu gả cho chủ vườn gieo máu lai như Pablo. Không còn cách nào khác, Pablo đành cưới một người cũng mang hai dòng máu, ít nhất trắng trẻo hơn phụ nữ địa phương.

Hiện nay, Pablo đang buồn rầu vì hôn nhân của con trai cả.

Quy mô của vườn gieo càng lúc càng lớn, tiền của Pablo cũng ngày càng nhiều lên, con dâu nhất định phải là một người da trắng thuần chủng!

"Phụ thân, nữ nhân này có thể làm vợ của con!” Con trai cả Juan hưng phấn nói.

Pablo lắc đầu: "Không, đây là một người phụ nữ Trung Quốc, vợ của ngươi phải là người Châu u.”

Juan thở dài nói: "Nhưng con đã hai mươi hai tuổi, không thể chờ tiếp nữa.”

Pablo nói: "Nếu ngươi muốn nữ nhân thì có thể cho ả làm nữ nô của ngươi, tuyệt đối không được cưới làm vợ!”

Mấy ngày trước, Pablo đi Manila một chuyến, chứng kiến sự kiện diệt người Hoa toàn quá trình.

Pablo lập tức cưỡi ngựa về vườn gieo, mang theo ba đứa con trai, mấy chục nông nô vội vàng lao đến thị trấn người Hán ở Tây Bắc. Nhưng Pablo đi rồi về động tác quá chậm, thị trấn người Hán kia đã bị cướp sạch, khắp nơi đều là xác của người Hán.

Trong lúc bọn họ ủ rũ quay về thì phát hiện một gia đình người Hán.

Thế là bốn cha con mang theo nông nô giết sạch gia đình người Hán chạy nạn, cướp hết tài vật của họ. Chỉ còn một thiếu nữ, bởi vì xinh đẹp nên bị con trai cả Juan vừa ý mang về.

“Giết!”

Trong vườn mía phát ra tiếng la giết rung trời, Pablo giật mình bất ngờ, vội về phòng lấy súng hỏa mai, tiếp đó triệu tập nông nô đi xem xét tình huống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »