Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1491
Thu nhận tiểu đệ (1)

❊ ❊ ❊

Khác với Batavia ở ngay gần đó chỉ có bóng dáng người Hà Lan và người Trung Quốc, ở cảng Banten, ngoại trừ người Hà Lan ra thì có người nước nào cũng có. Nơi đây là một bến cảng tự do, đông nhất là thương nhân theo đạo Hồi, phần đa họ đến từ khu vực Ả Rập.

Hải quân của Đại Đồng tới đây, tàu buôn của các nước vội vàng tránh né.

Còn hải quân của Banten thì chỉ có vài chiếc thuyền ba lá nho nhỏ, chúng là những chiếc còn sót lại sau khi bị hạm đội của Hà Lan tấn công.

Quảng Hồng được binh sĩ hải quân hộ tống lên bờ, hô to: “Sứ giả Quảng Hồng của Đại Đồng Trung Quốc tới thăm Banten!”

Phiên dịch vội vàng hô to lên theo, hô nhiều lần, cuối cùng cũng có quan thu thuế ở cảng Banten tới.

“Ta là sứ giả của Trung Quốc, mau đi bẩm báo với quốc vương của các ngươi đi.” Quảng Hồng nói.

Quan thu thuế mặt nhăn như bị táo bón: “Sultanate cũ đã lâm bệnh qua đời, Sultanate mới vẫn còn chưa kế vị.”

Quảng Hồng ngẩn người: “Trùng hợp vậy sao?”

Còn có chuyện còn trùng hợp hơn thế nữa, bọn họ đang nói chuyện thì đột nhiên bên trong thành vang lên tiếng súng nổ, kéo theo đó là từng đợt tiếng la hét.

Chỉ một lúc sau, một lượng lớn quý tộc và thương nhân hoảng hốt chạy từ trong thành ra.

Quảng Hồng không biết đã xảy ra chuyện gì, lập tức trở về quân hạm.

Khoảng một tiếng sau, cuối cùng cũng có quan viên của Banten tới đây mời hắn vào thành gặp mặt Sultanate.

Quảng Hồng đi cùng với binh sĩ hải quân tiến thẳng vào trong thành. Nơi này không có tường thành, chỉ là một khu dân cư tập trung mà thôi, hoàng cung nằm bên trong pháo đài.

Sau khi vào bên trong thành, Quảng Hồng phát hiện ra máu me vương vãi khắp nơi, một số binh sĩ Banten đang dọn dẹp xác chết.

Bọn họ thẳng tiến tới pháo đài, vết máu trong pháo đài còn nhiều hơn.

Cuối cùng, Quảng Hồng gặp được Sultanate mới của Banten – A Can.

Sultanate A Can mới vừa giết hết sạch các anh em của mình, dùng vũ lực cướp đoạt được ngôi vị quốc vương. Tương lai sau này, hắn sẽ chăm lo quản lý, thành lập một lực lượng hải quân tinh nhuệ, gây dựng thương đội đi xa tới tận Philippines và Ấn Độ.

Tiếc là, sau khi Sultanate A Can chết, các con của hắn tranh giành ngôi vị, Hà Lan nhân cơ hội nâng đỡ một người trong số bọn họ, từ đó kiểm soát được hệ thống chính trị của Banten.

Sultanate A Can đứng giữa những vết máu tung tóe, mỉm cười làm lễ với Quảng Hồng: “Hoan nghênh ngài sứ giả tới từ Trung Quốc, ngài là vị khách tôn quý nhất của Banten. Người Hà Lan đáng ghét là kẻ địch của Banten, còn Hà Lan lại là kẻ địch của Trung Quốc. Chúng ta có chung một kẻ địch, cho nên chúng ta nhất định là bạn bè.

Tiếc là, sau khi Sultanate A Can chết, các con của hắn tranh giành ngôi vị, Hà Lan nhân cơ hội nâng đỡ một người trong số bọn họ, từ đó kiểm soát được hệ thống chính trị của Banten.

Quảng Hồng được lệnh đến bái lạy quốc vương Vạn Đan, còn về phần ai làm quốc vương, điều này không nằm trong phạm vi cân nhắc của hắn.

“Quốc vương điện hạ, thỉnh để ta tự giới thiệu.” Quảng Hồng mỉm cười nói “Ta là Quảng Lộ, là sứ giả đến từ Trung Quốc, đại biểu hoàng đế bệ hạ Đại Đồng đặc biệt mang đến cho cho quốc vương lời hỏi thăm ân cần của hoàng đế.”

A Canh Tô Đan lại hành lễ một lần nữa: “Hoan nghênh các hạ, thỉnh thay ta chuyển lời cảm ta đến hoàng đế quý quốc.”

“Đây là hoàng đế bệ hạ, tặng lễ vật cho điện hạ.” Quảng Hồng xoay người chỉ vào hai cái rương.

Sứ giả lập tức đưa danh sách lễ vật, binh sĩ hải quân mang rương qua.

A Canh Tô Đan càng cao hứng hơn, ngày hôm nay hắn vừa đoạt vị thành công, đã nhận được lễ vật từ hoàng đế Trung Quốc.

Hắn biết đến Trung Quốc, đã đánh bại hạm đội Hà Lan vào năm ngoái, chuyện này đã lan rộng ở Nam Dương. Chưa kể, bản thân Vạn Đan cũng có rất nhiều người Trung Quốc, ngay cả tháp Tuyên Lễ của nhà thờ Hồi giáo lớn Vạn Đan, đều là do người Trung quốc thiết kế và xây dựng.

A Canh nói: “Quý sứ thỉnh vào bên trong!”

“Thỉnh!” Quảng Hồng mỉm cười đáp lễ.

Phái đoàn sứ giả được sắp xếp sống trong hoàng cung, được đãi ngộ rất tốt, bởi vì Vạn Đan Quốc rất giàu có.

Cảng Vạn Đan là trung tâm thương mại biển trên khắp Nam Dương, với khối lượng giao dịch hàng hóa vượt xa Mã Lục Giáp và Ba Đạt Duy Á. Đó là bởi vì Mã Lục Giáp và Ba Đạt Duy Á, tất cả đều bị Hà Lan kiểm soát kinh doanh độc quyền. Mà cảng Vạn Đan, là một cảng tự do, ngoại trừ người Hà Lan, bất kể quốc gia nào cũng có thể giao dịch.

Tối hôm đó, A Canh Tô Đan đã tổ chức một yến tiệc chiêu đãi phái đoàn sứ giả.

Trước khi yến hội bắt đầu, mỗi người đã nhận được một món quà tuyệt vời, A Canh Tô Đan còn mang theo một thanh kiếm: “Đây là tàng phẩm của vương thất Vạn Đan, thỉnh chuyển cho hoàng đế bệ hạ Trung Quốc, đại biểu cho sự tôn kính của cá nhân ta đối với hoàng đế.

“Nhất định sẽ đưa.” Quảng Hồng đứng dậy nhận lấy.

Thanh kiếm này có hình dạng kỳ lạ, là thanh kiếm hình rắn Mã Lai, về diện mạo cụ thể, thỉnh tưởng tượng kim xà kiếm của Kim Xà Lang Quân.

Hơn nữa, thân kiếm được làm bằng thép đại mã sĩ, vỏ kiếm được bọc trong da cá mập, và cũng được khảm hồng bảo thạch và lam bảo thạch.

Cảng Vạn Đan có tàu thuyền từ các quốc gia khác nhau lui tới, cũng bao gồm văn hóa và nghệ thuật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »