Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 722
Câu đối xuân (1)

❊ ❊ ❊

Tần Lương Ngọc nói: “Con đi tòng quân cho Triệu Đô đốc, thu hồi tính tình thiếu gia, tất cả đều phải tuân theo quy củ. Khi ở trên thuyền, ta đã hỏi thăm qua, Triệu Đô đốc đang biên luyện kỵ binh. Con từ nhỏ đã luyện tập được bản lĩnh kỵ xạ, có thể làm một viên kỵ tướng ở trong quân Đại Đồng.”

“Đó đương nhiên là tốt,” Mã Vạn Niên hưng phấn nói, “Nghe nói quân Đại Đồng đã đánh đến Sơn Đông, sau này nhất định sẽ đánh trận với Thát Nô. Cháu làm kỵ tướng ở trong quân Đại Đồng, đến lúc đó chỉ huy hơn vạn kiêu kỵ, nhất định có thể báo thù cho Bạch Can binh Liêu Đông năm đó! Con mắt bị bắn mù của phụ thân, cháu cũng có thể đòi nợ lại. Sau khi bắt sống Hoàng Thái Cực, cũng không giết hắn, đầu tiên đâm mù hai mắt hắn rồi nói sau!”

Tần Lương Ngọc thở dài nói: “Đừng tự đại như thế, quân đội của Triệu Đô đốc, có thể quét ngang mấy tỉnh, có rất nhiều người tài ba dị sĩ. Con thu bớt phòng tính kêu căng thiếu kiên nhẫn, đầu tiên học được quy củ của quân Đại Đồng. Người vừa có bản lĩnh vừa tuân thủ quy củ, nhất định có thể trở nên nổi bật.”

“Cháu trai xin ghi nhớ!”

Mã Vạn Niên thu hồi tươi cười, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. Đột nhiên vừa nghi hoặc vừa nói: “Hôm nay ban ngày quên hỏi, thành Nam Kinh to như thế, tường thành và cửa thành thế mà không có một binh lính nào. Những thành trì ở dọc đường cũng thế, càng là không có binh lính thủ thành. Nam Kinh thì còn dễ nói, nhưng thành lớn như Giang Lăng, bờ bên kia chính là Trương Hiến Trung, không sợ mật thám cửa Bát tặc qua sông đoạt thành sao?”

Tần Lương Ngọc cười nói: “Cửa thành các thành đều có binh, nếu không ban đêm ai đi đóng cửa thành. Chuyện này, ta hỏi qua rồi. Mượn Giang Lăng mà nói, mỗi cửa thành, trang bị hai mươi quân sĩ, phần lớn đều ở bên trong thành lâu. Những quân sĩ này, đều là trên 35 tuổi, những binh lính già xuất ngũ ở trong quân. Sai dịch, cảnh viên trong thành, hoặc là binh lính già xuất ngũ, hoặc là nông binh được tuyển đến.”

“Chút người đó cũng không đủ.” Mã Vạn Niên nói.

“Trương Hiến Trung không dám qua sông,” Tần Lương Ngọc lắc đầu, “Bát tặc vẫn luôn đánh trận cướp địa bàn, đến thủy quân đúng tiêu chuẩn cũng chưa thành lập. Cho dù hắn có đánh lén chiếm lĩnh Giang Lăng, thì có được chỗ tốt gì? Thủy quân Đại Đồng đến, ngược lại đội ngũ qua sông biến thành cô quân. Tuy nói Trường Giang không thể bố trí phòng vệ khắp nơi, nhưng Bát tặc qua sông quy mô lớn, nhất định sẽ bị phát hiện, đến rồi thì sẽ không thể về nữa. Thôn trấn có rất nhiều nông binh, các huyện tập kết lại, là có thể đánh trận với quân đội của Bát tặc qua sông. Mà chính binh Đại Đồng, có thể nhân cơ hội giết về phía bờ bên kia, chiếm toàn bộ vùng ven sông của Trương Hiến Trung!”

Mã Vạn Niên nghi hoặc nói: “Nông binh Đại Đồng có thể ngăn cản được lưu tặc?”

Tần Lương Ngọc chậm rãi nói: “Nông binh Đại Đồng giống với Bạch Can binh, đều là nửa nông nửa binh, so với Bạch Can binh còn có thời gian huấn luyện dài hơn. Nghe nói, nông binh Đại Đồng có mấy trăm vạn.”

“Trăm vạn nông binh?” Mã Vạn Niên trợn mắt há mồm.

Tần Lương Ngọc gật đầu nói: “Bát tặc phái ra càng nhiều mật thám, hắn lại càng không dám qua sông công thành.”

“Bên kia, dán ở bên kia nữa!”

“Ai da, các ngươi dán lệch rồi, dời sang bên trái một chút!”

“...”

Triệu Trinh Phương đi lại quanh sân, chỉ huy người hầu dán các câu đối xuân ở các cửa.

Bàn Thất Muội cũng đang bận việc, năm nay nàng học được rất nhiều cách làm điểm tâm, mấy ngày nay vẫn luôn tự tay làm đồ ăn vặt cho dịp Tết.

Về phần Phí Như Lan, nàng thoăn thoắt viết những câu đối xuân.

Thực ra câu đối xuân đã có từ lâu, nhưng trước kia là treo trên thẻ gỗ, đến đời nhà Minh mới bắt đầu viết câu đối lên giấy đỏ, hơn nữa dường như nơi xuất phát của nó là từ Nam Kinh.

Đây là Tết âm lịch đầu tiên sau khi chuyển đến Nam Kinh, sau lễ mừng năm mới, Triệu Hãn sẽ tự lập làm Ngô Vương. Các cơ quan trực thuộc phủ Đô Đốc, cũng sẽ đổi tên mới, một vài cơ quan cần được mở rộng hoặc điều chỉnh.

Ngô Vương chỉ là cái tên, quốc hiệu tương lai vẫn chưa được xác định như trước.

“Phu quân, chàng cũng viết một bộ đi, treo nó ngoài cửa lớn.” Phí Như Lan cầm giấy bút đi đến.

Triệu Hãn vừa nâng bút lông lên, lại nghe thấy thị vệ ngoài cửa bẩm báo: “Đô đốc, Tần lão phu nhân đã tới.”

“Mời họ vào.”

Triệu Hãn không cố ý coi trọng khuôn phép, hắn biết ngày hôm qua Tần Lương Ngọc đi dạo Nam Kinh.

Tần Lương Ngọc dẫn theo cháu trai đi qua sân, dọc đường không nhìn thấy nhiều người hầu. Điều này khiến cho nàng có chút bất ngờ, nhưng lại cảm thấy cũng có lý, dường như phủ của Triệu Hãn nên như vậy.

Đi vào trong viện, Triệu Hãn đang viết câu đối xuân.

Đợi Triệu Hãn viết xong, Tần Lương Ngọc mới chắp tay nói: “Bái kiến Triệu Đô Đốc.”

Triệu Hãn đặt bút lông xuống: “Tần lão phu nhân, ngưỡng mộ đã lâu!”

Phí Như Lan đứng bên cạnh trượng phu, cúi xuống hành lễ vạn phúc với Tần Lương Ngọc.

Triệu Hãn cười nói: “Tại hạ vừa viết xong câu đối xuân, mời Tần lão phu nhân đánh giá một chút.”

Tần Lương Ngọc đi lên hai bước, đọc: “Trăm năm thiên địa hồi nguyên khí, nhất thống núi sông tế thái bình, quốc thái dân an. Câu đối này rất hay, có khí phách!”

Mọi người ngồi xuống ghế thành vòng, Phí Như Lan mang đồ ăn vặt đến chiêu đãi, rồi bảo Tích Nguyệt đi pha một ấm trà.

Triệu Hãn hỏi: “Tần lão phu nhân ở Nam Kinh có quen không?”

“Tất cả đều tốt.” Tần Lương Ngọc trả lời.

Triệu Hãn cười hỏi: “Cảm thấy Nam Kinh như thế nào?”

“Vô cùng tốt!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »