Phó quan đáp lại: “Hẳn là tiến công trong ngày bão, lặng lẽ chiếm lĩnh một mặt tường thành.”
Corcuera kinh hoàng nói: “Mau mời tổng giám mục vào tòa thành!”
Trong thành có bệnh viện, có trường học, có giáo đường, những nơi này đều là cứ điểm quan trọng.
“Tổng giám mục, đại quân Trung Quốc giết tới rồi!” nhiều bình dân Tây Ban Nha chạy trốn về phía giáo đường và tòa thành.
La Văn Tảo cầm vũ khí, định trợ giúp tổng giám mục phòng thủ giáo đường.
La Văn Tảo, tên tự Nhữ Đỉnh, biệt danh Ngã Tồn, người Phúc An Phúc Kiến, phụ mẫu đều là Phật tử.
Triệu Hãn hạ lệnh xua đuổi nhà truyền giáo không giữ quy củ, La Văn Tảo đi theo cha cố của hội Phương Tế Các, vứt bỏ gia đình chạy trốn tới Manila, được cho phép ở trong giáo đường.
Trong lịch sử, tên này là vị giám mục đứng đầu Trung Quốc đầu tiên trên toàn thế giới.
“Ở đây có người Đường, mau giết chết hắn!” Bình dân Tây Ban Nha phát hiện ra La Văn Tảo.
Tổng giám mục Miquel vội vàng hô: “Hắn theo đạo, hắn là tín đồ trung thành nhất của Chúa!”
Nhưng vô dụng, bình ân Tây Ban Nha tức giận hoảng sợ cùng lao về phía La Văn Tảo.
Ở thời không khác, bởi vì “Cuộc chiến lễ nghi Trung Quốc”, La Văn Tảo bị giam lỏng ở Manila. Chuyện xa xôi như vậy gần như không dính dáng gì mà còn muốn giam lỏng nhà truyền giáo hàng đầu Trung Quốc, huống chi quân Đại Đồng đã đánh vào nội thành.
La Văn Tảo muốn biện giải, muốn nói chính mình sẽ giúp phòng thủ giáo đường.
Nhưng hắn còn chưa nói xong một câu thì gậy gộc của bình dân Tây Ban Nha đã đập tới.
Bức tượng Jesus chịu khổ đặt trong sảnh lớn giáo đường, dưới ánh nhìn của Chúa, La Văn Tảo bị bình dân Tây Ban Nha tươi sống đánh chết.
Tổng giám mục Miquel sợ tới mức trốn vào bên cạnh, huơ tay hình chữ thập trước ngực: “Kẻ đáng thương, nguyện ngươi lên Thiên Đường, Chúa sẽ phù hộ ngươi.”
Thời tiết thật sự quá ẩm ướt, dù bảo quản kỹ nhưng thuốc nổ của hai bên đều bị ẩm.
Binh sĩ Pampanga còn sống sót cũng khó dùng cung tên chiến đấu, bởi vì dây cung bị ẩm thì uy lực sẽ rất nhỏ.
Hoàn toàn biến thành chiến đấu vũ khí lạnh, trên nghìn quân Đại Đồng đột nhập giáo đường, tổng giám mục Miquel căn bản không kịp trốn vào tòa thành.
“Chúa sẽ trừng phạt những kẻ dị giáo các ngươi!”
Miquel chỉ hướng quân Đại Đồng, giọng the thé nguyền rủa.
Nhà truyền giáo ở Philippines không có người nào là vô tội. Tổng giám mục Manila chỉ đứng sau Tổng đốc, nhiều lần tham dự sự kiện diệt người Hoa, thậm chí còn trợ giúp.
Nhà truyền giáo rải rác khắp thôn trấn chắc chắn là địa chủ lớn nhất vùng đó, cũng là người thống trị tối cao.
Sau khi bình dân Tây Ban Nha bị giết 80% thì Miquel nâng lên quyền trượng xông đến.
Mới vừa đến gần, ông đã bị chém gục.
Giáo đường, trường học, bệnh viện . . . Lần lượt bị chiếm lĩnh, chỉ còn tòa thành mà Tổng đốc mang binh đóng giữ
“Cái gì? Người Trung Quốc đã đánh vào thành!” Peter khó tin.
“Đúng vậy, bọn họ đã vào thành.”
Peter cưỡi ngựa chạy tới chỗ cắm trại của quân Đại Đồng, phát hiện nơi đó trống rỗng, chỉ còn số ít nhân viên hậu cần trông chừng vật tư.
Bao gồm dũng sĩ địa phương mà quân Đại Đồng mang đến đều đã giết vào trong thành. May mắn có đám quân đội bạn địa phương này, nếu không thì thành thị to lớn rất khó nhanh chóng chiếm lĩnh, dù sao còn phải chia binh đi đánh giặc.
Về vấn đề kỷ luật của lính địa phương, chỉ có thể nói cố gắng hết sức trói buộc họ.
Dù sao trong thành đều là hung thủ đồ sát người Hoa, cũng là ác ôn bóc lột chèn ép người Hoa và dân địa phương bao lâu nay. Các dũng sĩ địa phương sẵn lòng đi theo đánh nhau một là vì quân đội Trung Quốc tặng quà, hai là Sulaiman Trung Quốc cung cấp lương thực, ba là đám dân địa phương này muốn báo thù.
Luôn bị chèn ép thì không tốt, phải để lính địa phương trút ra, đốt nhà giết người cướp của là hành vi bình thường.
Peter giống như nằm mơ, hắn co ro trong quân doanh tránh né bão, tiếp đó thành Manila đã bị quân đồng minh công chiếm.
Cái quái gì vậy?
“Theo ta vào thành!”
Peter mang theo lục quân người Hoa và lính địa phương điên cuồng chạy về phía nội thành. Bọn họ cũng muốn đi cướp bóc thành thị, nếu không nhanh chân thì tài vật của người Tây Ban Nha sẽ bị lính địa phương do quân Đại Đồng mang tới cướp hết.
Trong thành đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn, trên con đường còn ngập nước chưa rút nằm la liệt xác chết.
Vương Huy chỉ phân phối nhiệm vụ cho dũng sĩ địa phương, mệnh lệnh chiếm lĩnh khu vực nào, mặc kệ bọn họ sau khi chiếm được thì làm gì. Thậm chí còn có tộc săn đầu, cắt đầu của người Tây Ban Nha làm chiến lợi phẩm, phỏng chừng muốn mang về làm thành vật phẩm trang sức, hoặc làm sính lễ cưới người phụ nữ mình thích.
Peter đạp vũng nước tìm kiếm bốn phía, phát hiện các nơi trong thành đều bị chiếm lĩnh, hắn không tìm được nơi nào để đánh cướp.
Vì thế, lính địa phương do Trung Quốc mang đến và lính địa phương do Hà Lan mang tới bởi vì tranh giành tài vật mà đánh nhau. Hai bên bùng nổ đánh nhau bằng binh khí quy mô lớn, ngày càng nhiều lính địa phương bị cuốn vào, cuối cùng tạo thành thương vong hơn hai nghìn người, đây là tổn thất lớn nhất của lục quân hai nước Trung Quốc – Hà Lan từ lúc đánh trận tới nay.
Nhưng không sao cả, chết đều là lính địa phương, tự bọn họ sẽ giải quyết tranh chấp.
Mưa chỉ lạnh nửa đêm và nửa ngày, không biết khi nào thì buổi tối đột nhiên có mưa rơi.
Mưa rơi mãi đến trưa hôm sau mới nhỏ bớt, mặt trời chói chang ló dạng, làm người ở trong nhà bị oi bức khó chịu.