Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 521
Thống trị Quảng Châu (3)

❊ ❊ ❊

“Tiếp theo!”

Vừa nói tiếp theo, trong nháy mắt đã áp đến hơn mười người, tất cả đều là bị gia nô trói lại báo quan.

Trịnh Sâm từ từ đi trên phố, yên lặng nhìn tất cả những thứ này, trong lòng đã nhấc lên sóng biển ngập trời.

Mẹ đẻ của hắn, là con gái của Điền Xuyên Tùng đảo chủ Bình Hộ Nhật Bản, trước bảy tuổi hắn đều sống ở Nhật Bản. Con đường tài học, mẫu thân bảo hắn luyện tập kiếm đạo, còn bị giáo huấn tinh thần võ sĩ đạo quật khởi.

Sau khi đến Phúc Kiến, lại được danh sự Đại Nho dạy học, đọc bảy năm tứ thư ngũ kinh, học là trung quân ái quốc, nhân nghĩa lễ tín.

Mãi đến nửa tháng gần đây, Trinh Sâm bắt đầu tiếp xúc với tư tưởng Đại Đồng.

Quyển sách “Đại Đồng tập” này rất mỏng, Trịnh Sâm đọc một ngày đã xem xong rồi. Cẩn thận đọc rồi suy nghĩ, chỉ dùng mấy ngày, tuy nhiên thứ này đã đánh một đòn rất mạnh vào trong lòng hắn, nhưng mới chỉ đang dừng lại ở phương diện tư tưởng.

Mà bây giờ thấy cảnh tượng kỳ quái ở Quảng Châu, rồi lại nhớ đến nội dung “Đại Đồng tập”, cuối cùng Trịnh Sâm có nhiều lý giải hơn.

Là ai đúng?

Từ mặt kinh nghĩa đạo lý mà nói, Triệu Hãn không làm sai, toàn bộ chính sách đều phù hợp với ngôn luận thánh hiền.

Nếu “Đại Đồng tập” này đều là chính xác, vậy thì gia nô nhà mình nên thả hay không nên thả đây? Có nên cho bọn họ tự do không?

Thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, rất dễ dàng bị lý luận tiên tiến ảnh hưởng, Trịnh Sâm đã bắt đầu có khuynh hướng hướng về quyển sách nhỏ “Đại Đồng tập” kia.

Phật Sơn.

Phú thương Tạ Sĩ Tuấn bắt đầu hối hận, hắn không nên bảo quản gia giao hỏa khí ở trong nhà ra.

Lúc này, một đám quan sai dẫn theo gậy thủy hỏa, đi đến Tạ gia giễu võ dương oai. Phú thương của cả trấn đều là như thế này, thành thành thật thật làm hộ khẩu cho gia nô, không hề có đường nào để phản kháng.

Đột nhiên, có một đám quan sai đi đến, mặt quần áo màu đen viền xanh.

Quan sai đang làm việc, nhìn thấy người đến thì cả người run lên. Tuy bọn họ không biết ai, nhưng mà biết bộ quần áo này —— Liêm chính ti!

“Các ngươi tạm dừng làm việc.” Quan viên Liêm chính ti ra lệnh nói.

“Vâng.” Quan sai bình thường vội vàng lên tiếng trả lời.

Quân viên Liêm chính ti lấy ra một công văn: “Phật Sơn cha con Tạ Sĩ Tuấn, Tạ Duẫn Văn, đút lót năm trăm lượng bạc cho quan quân Đại Đồng. Lại đút lót ba trăm lượng cho Huyện thừa Nam Hải, làm việc xấu, chết cũng không hối cải. Huyện thừa Nam hải đã bị hạ ngục, thú nhận tất cả, nhân chứng vật chứng đầy đủ. Lập tức bắt cha con Tạ Sĩ Tuấn, Tạ Duẫn Văn hạ ngục, chọn ngày thẩm tra tuyên án!”

Tạ Sĩ Tuấn bị kéo ra ngoài, hoảng sợ hô to: “Ta không hối lộ, ta không có hối lộ!”

Quan viên Liêm chính ti tiếp tục nói: “Gia nô Tạ Sùng, nhận sai khiến của cha con Tạ thị đi hối lộ, cùng bắt lại hạ ngục.”

Tạ Sĩ Tuấn vội vàng nói: “Là chủ ý của gia nô gây nên, lão phu không hề biết chuyện này!”

“Có biết chuyện hay không, đến nha môn Liêm chính ti rồi nói sau.” Quan viên Liêm chính ti cười lạnh nói.

Nhìn thấy Liêm chính ti bắt ba người đi, quan sai bình thường sợ tới mức lạnh run.

Quan lại bên Quảng Châu, bây giờ đều gọi Liêm chính ti là “Hắc Y Vệ”, đã cùng một cấp với “Cẩm Y Vệ” của Đại Minh. Bọn người kia giống như là không một chỗ nào không vào, đi khắp nơi tróc nã quan viên tham ô, bây giờ đã bắt cả gia chủ Tạ thị dẫn đi.

Phú thương ở Phật Sơn, đều trốn ở nhà không dám ra ngoài.

Vốn dĩ dự định của bọn họ, là bất kỳ cái gì cũng phối hợp với Triệu Hãn, đợi Triệu Hãn rời khỏi Quảng Chây, thì lại dùng bạc hối lộ người làm quan.

Nhưng bây giờ đột nhiên nhảy ra một Liêm chính ti, hơn nữa còn thiết lập một nha môn của Liêm chính ti ở Quảng Châu. Mấy ngày gần đây, còn chiêu mộ một đám gia nô làm thám tử, khiến cho đám phú thương ngày nào cũng cảm thấy bất an, luôn có cảm giác tất cả nô bộc trong nhà đều là cơ sở ngầm của Liêm chính ti.

Một khi hối lộ, ít nhất sẽ bị phạt tiền gấp mười lần.

Nếu như hối lộ vượt qua một trăm lượng, người tham ô và người hối lộ cùng bị tử hình, những ngày này đã công khai giết mấy người.

Tất cả các thương nhân đều bị dọa cho choáng váng, bọn họ chưa từng nhìn thấy cảnh tượng như thế này, thậm chí còn có chút hối hận vì đã đoạt thành đi hiến.

Mãi đến lúc này, Triệu Hãn còn chưa làm rõ, rốt cuộc sau này kinh doanh như thế nào.

Quản lí một đám thương nhân, còn phải dùng đến đấu trí đấu dũng?

Đầu tiên tước đoạt hỏa khí của bọn họ, rồi lại lệnh cho bọn họ phóng thích gia nô, những chỗ còn lại nên phạt thì phạt. Chọc giận Triệu Hãn, hắn cũng không ngại giết thêm mấy người, sau này để cho Liêm chính ti nhìn chằm chằm là được.

Đúng rồi, tính ăn mòn của thương nhân Quảng Châu quá mạnh, sau này phải định kỳ phái người đến Giang Tây, âm thầm điều tra Liêm chính ti của Quảng Châu, tránh cho đám thương nhân cũng ăn mòn Liêm chính ti.

“Tổng trấn, Tri phủ Quỳnh Châu đầu hàng.” Trương Bỉnh Văn đưa tới phong quân báo.

“Đầu hàng?”

Triệu Hãn có chút kinh ngạc.

Đây còn chưa lên bờ đâu, quan viên cao nhất của đảo Hải Nam, lại có thể trực tiếp hiến thành đầu hàng.

Mở quân báo ra đọc, nhất thời cười không nổi.

Tri phủ Quỳnh Châu Tương Nhất Minh, chỉ là một người xuất thân tú tài, tiêu tiền để được vào Quốc Tử Giám, sau đó lại tiêu tiền để làm một vị trí thiếu. Mặc dù phủ Quỳnh Châu hẻo lánh, tú tài làm được Tri phủ đã là cực hạn, đời này không thể nào thăng quan được nữa.

Hơn nữa, Tương Nhất Minh là người Toàn Châu Quảng Tây, nơi này rất gần với Hồ Quảng.

Nếu như không hàng, Tương Nhất Minh sẽ không có hi vọng thăng quan, hơn nữa quê nhà rất có khả năng bị đánh. Tên này rất thông minh, chủ động viết thư cho Trương Thiết Ngưu, nội ứng ngoại hợp dâng phủ thành Quỳnh Châu ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »