Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1131
Vụ án lớn (1)

❊ ❊ ❊

Tiểu Hồng biết trượng phu khó xử thế nào, như ăn cơm mềm, nương quan hệ của thê tử nhanh chóng thăng chức, thê tử ở xứ ngoài cắm sừng hắn. Đừng nói là nam nhân cổ đại, đổi thành nhiều nam nhân hiện đại chịu áp lực tâm lý như vậy cũng sẽ hóa điên.

Đương nhiên đau lòng, trừ ly hôn ra thì cách giải quyết duy nhất là từ quan.

Nhưng Tiểu Hồng không muốn từ quan, lòng sự nghiệp của nàng rất mạnh.

Mùa xuân qua đi, Tiểu Hồng trở về phủ thành Cù Châu. Nàng học theo Triệu Hãn về mọi thứ, đặt một hộp thư ở cửa anh môn, mỗi tháng sẽ định kỳ mở thư ra đọc.

Lần này Tiểu Hồng đọc một phong thư, nội dung rất đơn giản: Đấu thầu xây quan xá Cù Châu có mờ ám, đê sông Tây Khê trong phủ thành có dấu hiệu cắt xén nguyên vật liệu, hai chỗ công trình xây dựng đều từ một nhà thương xã.

Thư nặc danh, không biết là ai viết.

Tiểu Hồng lập tức gọi đồng tri phụ trách công tác tương quan đến, ra lệnh đi điều tra đê sông có chuyện cắt xén nguyên vật liệu hay không. Vài ngày sau nàng nhận được trả lời rằng không thấy hiện tượng cắt xén gì cả.

Tiểu Hồng vẫn chưa yên tâm, lại phái ra thân tín kiểm tra văn thư đấu thầu xây dựng quan xá, kết quả hết thảy đều phù hợp lưu trình bình thường.

Vì thế Tiểu Hồng không còn hỏi việc này nữa, cho rằng nội dung tố giác là giả.

Hai tháng sau, Tiểu Hồng thu được một phong thư dài, tố giác một đống quan viên. Người tố giác còn nói bộ môn liêm chính và tư pháp của phủ Cù Châu và huyện Tây An đã bị Trịnh gia ăn mòn thành tổ ong.

Có nội dung kể lại tỉ mỉ hơn, nói ô dù của Trịnh gia là Thiện tư lang trung Công bộ doanh, Trịnh Đồng Phù.

Đây là một chức quan béo bở, tuy rằng quan phẩm không cao, nhưng qua tay các công trình chính phủ cả nước.

Ngày ba tháng ba, Thượng Tị đạp thanh*.

(*) Lễ truyền thống, mọi người sẽ đi tắm bên hồ nước để thanh tẩy.

Tiểu Hồng cải trang thành quý phu nhân, mang theo thị nữ ra khỏi thành đạp thanh. Tuy nàng tiếng tăm lừng lẫy nhưng thường mặc quan phục, đột nhiên mặc kiểu quý phu nhân nên chẳng ai nhận ra.

Đi một chỗ đê sông ngoài thành, Tiểu Hồng thấy có mấy ông già bán hoa ngồi dưới cây liễu.

Tiểu Hồng vừa lại gần, ông già vội vàng đứng lên, vẻ mặt tươi cười hỏi: “Phu nhân có muốn mua hoa hạnh không? Hoa hạnh của tiểu nhân đẹp lắm, mới hái lúc sớm tinh mơ, mang về có thể chưng vài ngày. Đạp thanh thì nên mang hoa, phu nhân xem bên kia kìa, hoa hạnh của các công tử, tiểu thư đều mua từ chỗ của tiểu nhân.”

Tiểu Hồng bỏ tiền ra mua một cành hoa hạnh, thuận miệng cảm thán: “Đê sông này xây tốt thật, khi đạp thanh thì cảnh sắc càng đẹp.”

“Ha ha, xây tốt thật.” Trong nụ cười của ông già dường như mang theo châm chọc.

Tiểu Hồng hỏi: “Có chỗ nào xây không tốt sao?"

Ông già liên tục lắc đầu, nói: “Xây tốt lắm.”

Tiểu Hồng không hỏi nữa, sau khi về nhà phái một tiểu tư thân tín đi tìm hiểu.

Tiểu tư tìm hiểu mấy ngày, quay về báo: "Phủ tôn, đê sông thật sự cắt xén nguyên vật liệu, có vài khúc thường bị lũ phá vỡ. Yêu cầu của phủ là dùng vôi vữa đóng cọc, năm ngoái đắp đê sông cũng dùng xi-măng rót rồi mới đắp đất. Còn nữa, thương xã xây dựng đê sông cắt xén tiền công của công nhân, mãi đến bây giờ cũng không trả hết."

Lúc này xi-măng bởi vì nhiệt độ lò nên chất lượng hơi kém, không thể dùng để xây dựng thủy lợi.

Dùng vôi vữa để xây dựng thủy lợi tuy nguyên vật liệu không đắt nhưng trình tự làm việc có chút phức tạp, tốn thời gian, tốn sức, rất phí tiền, chẳng bằng dùng xi-măng cho tiện.

Tiểu Hồng lại hỏi: “Thanh danh của Trịnh gia thế nào?”

"Khó nói." Tiểu tư đáp lại.

Tiểu Hồng nghi hoặc hỏi: “khó nói là thế nào?”

Tiểu tư giải thích tỉ mỉ: “Trịnh gia xây cầu lót đường ở quê, đặc biệt là chỗ giao giới Tây An (nha phủ Cù Châu) và Long Du, mấy thôn trấn khen Trịnh gia hết lời. Nhưng bách tính ở nơi khác thì ghét cay ghét đắng Trịnh gia. Trịnh gia thu hàng ở nông thôn ép giá cực thấp, nhận thầu công trình cũng thường cắt xén tiền công, nói là tạm giữ lại chờ lần sau thanh toán. Trịnh gia còn có một nhánh bá chiếm hai chỗ chợ bán thức ăn trong phủ thành, bách tính bán đồ ăn phải nhập hàng từ Trịnh gia.”

Tiểu Hồng nhíu chặt chân mày: “Quan phủ Tây An bỏ mặc sao?”

Tiểu tư trả lời: “Người Trịnh gia không tự mình ra mặt, mà là tụ tập một ít kẻ rảnh rỗi, Trịnh gia kêu đánh đâu là họ đánh đó. Quan phủ cũng quản, đều phạt theo tội tụ tập đánh lộn, mỗi lần đánh năm mươi hèo hai bên. Tiểu dân vừa bị đánh vừa bị quan phủ phạt tiền, dần dà không báo quan."

Tiểu Hồng biết Trịnh gia là phú hộ nổi tiếng ở Cù Châu.

Trịnh Đồng Phù càng là từ lâu đã đầu nhập vào Triệu Hãn, tham dự sĩ tử Chiết Giang khởi nghĩa. Vì có năng lực xuất chúng, công tích nổi trội nên được nhanh chóng cất nhắc làm Công bộ lang trung.

Thậm chí, Trịnh Đồng Phù còn từng được hoàng đế khen ngợi, nói hắn một người làm việc có thể bằng mười người.

Đương nhiên, Trịnh gia phát tài thật sự là nhờ làm ăn.

Long Du thương bang bởi vì không thể cạnh tranh với huy thương, tây thương, cống thương nên đi tuyến đường nông thôn bao vây thành thị. Hơn nữa dấu chân thương nghiệp đi xa Tây Nam, Tây Bắc, kiếm lời bằng tiền vất vả liều mạng.

Hiện nay xã hội an định, lại trị thanh minh, cực kỳ thích hợp Long Du thương bang phát triển, thế là có rất nhiều thương nhân Long Du làm giàu.

Trịnh gia là một trong số đó, nghe nói lúc quân Đại Đồng chinh phạt Quý Châu thì hỗ trợ chọn mua vận chuyển lương thực lập công lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »