Trẫm

Lượt đọc: 15638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 249
Bão hòa thức hiến thành (2)

❊ ❊ ❊

Chung Tính Phác rụt đầu lại nói: “Thật ra không cần mạnh mẽ công thành, mỗi ngày chỉ cần chế tạo vũ khí công thành là được. Rồi lại tuyên truyền chính sách ruộng đất của nghĩa quân, nhiều nhất là mười ngày nửa tháng sẽ có người mở cửa dâng thành.”

“Vì sao lại như thế?” Tiêu Hoán hỏi.

Chung Tính Phác giải thích nói: “Thân sĩ trốn vào trong thành, tổng cộng có hai mươi tám nhà. Mỗi nhà có ít nhất tám người, nhiều hơn hai ba mươi người, còn có nha hoàn nô bộc đi theo, còn mang theo cả lương tiền hàng hóa mà nhiều thế hệ tích lũy được. Còn có hơn một nghìn hương dũng, phần lớn hương dũng này đều là con nhà lành, cũng là cả nhà trốn vào trong thành, bọn họ đều không hiểu được chính sách ruộng đất của nghĩa quân là như thế nào.”

“Lòng người không đồng nhất?” Tiêu Hoán hỏi.

“Đâu chỉ lòng người không đồng nhất,” Chung Tích Phác giải thích, “Kéo nhà kéo người, nhất thời một lúc có gần vạn người đi vào trong thành, mấy ngày này mỗi ngày đều không ngừng cãi nhau. Chúng ta chỉ cần vây quanh thành, thân sĩ đại tộc có lương thực đầy đủ nhưng tiểu dân trong thành đã khổ đến không nói nên lời, thương nhân buôn bán lương thực nhất định sẽ nhân cơ hội tăng giá. Với cả rau, thịt để ăn cũng không vận chuyển vào được.”

Triệu Hãn nghe xong đã hiểu rồi.

Địch ở trong thành là do hai mươi tám nhà thân sĩ cầm đầu, cộng thêm với hơn một nghìn con nhà lành là thế lực phản động. Bọn họ chẳng những tự mình đến mà còn dẫn theo cả người nhà, thậm chí còn có nô bộc đi theo, các loại dân cư cộng với nhau nữa thì tất cả có hơn một vạn người.

Nhóm thân sĩ không sống được những ngày khổ sở, con nhà lành cũng học theo, gần một vạn người gần như không thể an trí, nên dứt khoát chiếm nhà của dân chúng rồi đuổi ra khỏi thành.

Vì sao có gần một vạn người trốn tới mà chỉ có hơn một nghìn hương dũng thủ thành?

Bởi vì bọn họ mang theo rất nhiều tiền tài, chẳng những phải phòng bị kẻ địch ngoài thành mà còn phải trông giữ nhà cửa để đề phòng cướp bóc trong thành.

Không có quân địch vây thành thì còn được, một khi thành trì bị vây, bên trong có mâu thuẫn gì đều sẽ bùng nổ ra. Đặc biệt là cư dân vốn sống ở trong thành, trong thành này khắp nơi có lưu manh, trong lòng những người này sớm đã oán hận người từ ngoài thành đến, nói không chừng có ngày náo đó sẽ phóng hỏa cướp bóc.

Hơn nữa giữa các thân sĩ với nhau cũng có mâu thuẫn, trước kia bởi vì cướp nước cướp ruộng mà đã trở thành kẻ thù tuyền kiếp.

“Vậy thì tiếp tục vây thành đi, vũ khí công thành cũng phải được nhanh chóng chế tạo,” Triệu Hãn cười nói, “Không thể đều trông cậy vào trong thành tự sinh loạn.”

Qua hai ngày nữa, vật tư trong thành bắt đầu khan hiếm.

Rốt cuộc là thiếu cái gì?

Củi!

Ngươi có thể tưởng tượng được, toàn thành bị Triệu Hãn chặt đứt tài nguyên thiên nhiên.

Một vài nhà dân không đủ củi dự trữ, bắt đầu chặt ván cửa ra nhóm lửa nấu cơm, một cánh cửa cũng đủ cho bọn họ đốt vài ngày.

Lần lượt có người gây chuyện, Chu Thụy Húc dứt khoát vung bạc chiêu mộ binh, biến toàn bộ những người du dân trong thành thành quân đội thủ thành, lập tức quân thủ thành lên đến gần ba nghìn.

Nhìn thấy phía trên tường thành, binh lính thủ thành càng ngày càng nhiều, nếu Triệu Hãn không những không lo lắng mà còn trở nên vô cùng vui vẻ.

Vốn dĩ hai mươi tám nhà thân sĩ chỉ huy hương dũng đã đủ hỗn loạn rồi, hôm nay lại thêm binh lính được chiêu mộ tạm thời trong thành nữa —— ngại chết không đủ nhanh sao?

“Gọi hàng đi!” Triệu Hãn hạ lệnh nói.

Hơn mười quan tuyên giáo cầm theo loa giấy da thay phiên nhau đi lên gọi hàng.

“Huynh đệ trên thành, đừng bán mạng cho địa chủ nữa. Các ngươi làm binh có thể có được bao nhiêu lương hưởng? Triệu tiên sinh đến rồi, mỗi người các ngươi đều có thể được chia ruộng!”

“Huynh đệ gia nô nghe đây, trước đây Triệu tiên sinh cũng là gia nô, thân binh của Triệu tiên sinh gọi là nô nhi quân. Triệu tiên sinh nói, sau này không được nuôi dưỡng gia nô nữa, chỉ cần nhóm các ngươi là người đều tiên mở thành đầu hàng, gia nô đều có thể được về quê chia ruộng. Người nào đồng ý tồng quân, thân binh cả Triệu tiên sinh cũng đang tuyển người, nửa tháng được cấp một thạch lương thực, tất cả đều là gạo ngon!”

“Triệu tiên sinh nói, những người mấy ngày hôm tước tập kích ban đêm giết hại nông dân, chỉ giết đầu đảng tội ác, không tính đến đầu binh lính!”

“Con nhà lương thiện ở trên thành nghe đây, các ngươi có vài người là tiểu địa chủ, có vài người la trung nông. Tuy có một vài người xuất thân từ đại tộc những mỗi tháng lại chỉ có thể lấy tiền tháng, căn bản không có đất đai của mình. Giúp đỡ đại địa chủ đánh trận, các ngươi có thể đổi lấy được cái gì? Triệu tiên sinh sẽ không đoạt ruộng của các ngươi, còn sẽ giảm thuế cho các ngươi, sau này sẽ không thu bất kỳ sưu cao thuế nặng nào!”

“…”

Là chủ lực thủ thành, trong nháy mắt, hơn một nhìn hương dũng đều dao động.

Cái gì là con nhà lương thiện?

Thật ra chính là trung nông và tiểu địa chủ, chỉ có một số ít là đến từ gia đình địa chủ còn chưa chia nhà ở riêng.

Bọn họ bị đại địa chủ tẩy não, tuyên truyền nói Triệu tặc đến đây sẽ tịch thu ruộng đất của mọi người, hơn nữa bị giết để chia ruộng, vì thế nên mới cùng với gia đình thân sĩ chạy trốn tới huyện thành.

Nếu như Triệu Hãn chẳng những chia ruộng cho bọn họ mà còn giảm tô giảm thuế, giết hại nông dân cũng chỉ trị tội người cầm đầu, vậy thì bọn họ còn thủ thành cái gì?

Có lẽ, trên người có danh là con nhà lương thiện vì khoa cử nên không muốn theo tặc. Nhưng không có công danh thì lại chẳng kề có gánh nặng tâm lý, bọn họ càng sợ sau khi phản tặc phá thành sẽ bị giết.

Về phần những thanh niên trai tráng mới được chiêu mộ thì lại càng rục rịch ngóc đầu dậy.

Bọn họ thuộc lại cư dân bản địa của huyện thành, thuần túy là vì bạc nên mới đi tòng quân. Nếu như có thể về nông thôn chia ruộng thì quân lương thân sĩ cho tính là cái gì!

“Đừng có nghe lời đồn linh tinh,” Chu Thụy Húc vội vàng hô tô, “Phản tặc giả dối, lật lọng, một khi phá thành, quân phản tặc sẽ giết hết những người trong thành!”

Thân sĩ khác cũng đều thúc giục thủ hạ, đi tới đi lui nói vài câu nào là lời của phản tặc không thể tin được.

Nhưng mà, quân thủ thành ở trên cổng thành lâu lại không nhịn được vểnh tai lên nghe xem phản tặc còn muốn nói gì.

Dù sao cũng không tổn thất cái gì, nghe một chút cũng không mất tiền.

“Các huynh đệ nghe rõ đây, Triệu tiên sinh đến phủ thành hai lần, bến tàu thành nam vẫn phồn hoa như trước. Triệu tiên sinh vẫn luôn tuân thủ lời hứa, cho tới bây giờ nói lời đều giữ lời, không đánh cướp đốt nhà giết người, du dân phủ thành đều đang chờ chia ruộng đó!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »