Đại mỹ nhân cũng không dám phản bác, tộc nhân của nàng đã bị trảo bộ thẩm tra, hiện tại chỉ có thể đi theo Lý Hộc Xung vào núi làm nông phụ. Cho dù có bỏ trốn thì cũng có thể trốn đến đâu? Chỉ riêng việc ăn uống đã là một vấn đề.
Ngồi nghỉ ngơi một hồi, Lý Hộc nói với đại mỹ nhân: “Ngươi chờ ở đây đi, ta lên núi xem thử tình hình.”
Người này cực kỳ cảnh giá, thậm chí ngay cả nhóm lửa nấu cơm cũng phải làm ở trong sơn động. Hoặc là chọn một nơi có gió to,
Ngồi nấu cơm ở một góc lộng gió, khói bếp sẽ bị gió to thổi đi nhanh chóng.
Lý Hộc leo lên đỉnh núi, lựa một cây đại thụ tốt rồi lấy kính thiên lý ra quan sát xung quanh.
Nói thật, nếu không dùng tới ngàn đại quân rồi điều tra hết ngọn núi này tới ngọn núi khác trong mấy tháng liền thì vốn không thể tìm được Lý Hộc.
Lý Hộc vẫn ở lại Tần Lĩnh, cơ bản sẽ có thể không bị bắt, mọi thứ vẫn còn tùy thuộc vào việc sau này hắn rời núi, liệu dọc đường có ai nhận ra hắn hay không.
Thủ phạm chính không biết tung tích, điều này khiến cho cả triều đình đều phải mất mặt!
Bổng lộc của quan viên văn võ đều tăng không phải là quyết định bất chợt của Triệu Hãn mà là kết quả của việc thâm tư thục lư của hắn.
Nhất phẩm quan đến thấn phẩm quan, toàn bộ lương tháng tăng lên, bổng lộc của các quan còn lại thì không thay đổi.
Nhất phẩm: 320 thạch.
Tòng nhất phẩm: 310 thạch.
Thất phẩm: 45 thạch.
Tòng thất phẩm: 35 thạch.
So với triều đình Đại Minh, tiền lương của quan viên đỉnh cấp đã cao hơn gấp ba lần. Nhưng quan viên trung tầng thì lại tăng rất nhiều, lương tháng của thất phẩm Đại Minh là
7.5 thạch, lương tháng của thất phẩm Đại Đồng lại là 45 thạch, so ra thì cao hơn tiền lương tiền triều tới sáu lần.
Đại án Thiểm Tây bùng nổ chỉ là một phần của việc tăng lương lần này.
Nguyên nhân cơ bản vẫn là do thu nhập của dân chúng gia tăng, quan viên cũng không thể cứ duy trì như cũ, phải để cho bọn họ có thêm ít thể diện. Hơn nữa thu nhập của chính phủ đến từ sưu thế cũng gia tăng, chẳng những tiền bạc đầy đủ mà lương thực lấy được cũng dồi dào, hoàn toàn có thể duy trì bổng lộc ở mức cao như vậy cho quan viên.
Điều chỉnh như vậy thật ra rất bình thường, lúc Chu Nguyên Chương vừa mới tiến quân ra Bắc, vì không có tiền để phát lương cho quan viên nên hắn đã trực tiếp ném đất hoang cho các quan viên, để quan viên tuyển người sản xuất lương thực bù vào lương của mình. Chờ đến khi tài chính đầy đủ, hắn mới lục tục thu hồi điền sản, phát bổng lộc bằng tiền của triều đình như bình thường.
Rất nhiều chính sách của tân triều Đại Đồng đều cần được điều chỉnh trong tương lai.
Ví dụ như hậu cần quân nhu ở các tỉnh, toàn bộ đều do quan văn nắm trong tay, sau trăm năm, nếu quan võ tới đó thì tất nhiên sẽ bị ép đến không thể ngẩng đầu. Sở dĩ làm như vậy là vì tướng lĩnh khai quốc quá lợi hại, phải dùng quan văn để hạn chế quyền lực này lại.
Triệu Hãn định kéo dài hạn chế ấy trong hai mươi năm, chờ đến khi huân thần khai quốc đều triều về nhậm chức tại tổng bộ thì khi đó mới có thể thả ra nhiều quyền lực cho các võ quan ở địa phương hơn.
Ngay khi Triệu Hãn tuyên bố tăng quan bổng, chiếu sự bên phía Liêu Đông cũng được ban hành.
Hách Đồ A Lạp thành, bên ngoài Quan Đế miếu.
Nhân thị.
Trên đường không ngừng truyền tới tiếng rao hàng: “Nam tử thang tráng, răng cắc khỏe, làm nhiều ăn ít…”
Dưới sự vây quanh của gia nô, một quý tộc Mãn Châu chỉ vào nô lệ trước mắt, hỏi: “Giá bao nhiêu?”
“Hai mươi lượng.” Bọn buôn người nói.
Quý tộc Mãn Châu lắc đầu: “Đắt quá.”
Bọn buôn người cười hỏi: “Thế vị lão gia này chịu ra giá bao nhiêu?”
“Mua liền, mười hai lượng.” Quý tộc Mãn Châu nói.
“Ít nhất cũng phải mười tám lượng, bây giờ kiếm nô lệ không dễ đâu.” Bọn buôn người nhấn mạnh.
Hai bên cò kè mặc cả, cuối cùng thành giao mười ba lượng.
Từ tiết kiệm đến xa hoa thì dễ, chứ từ xa hoa về tiết kiệm lại khó, quý tộc Mãn Châu đi qua Bắc Kinh, sau khi lui về Hách Đồ A Lạp, cảm thấy cuộc sống càng ngày càng gian khổ.
Hai năm qua, không chỉ ngày càng có nhiều đào binh mà một lượng lớn gia nô, nông nô cũng bỏ trốn. Chỉ cần đến được Trường Thành, những gia nô ấy sẽ an toàn, quân Đại Đồng sẽ thả bọn họ đi, thậm chí quan phủ còn có thể chia ruộng cho bọn họ.
Khi quyền quý Mãn Thanh lui lại đã mang đi lượng lớn vàng bạc.
Mà nay, bạc cầm trong tay cũng không đủ để mua lương thực, thậm chí còn chẳng trả nổi cho một nô bộc.
Vì thế, việc buôn bán nô lệ trở nên phổ biến, Bát Kỳ quân đóng quân ở Đông Bắc vốn không hề đặt tâm tư vào việc thủ thành. Theo chỉ thị của tướng lĩnh bọn họ, được Bát Kỳ quân dẫn theo, chạy lưu vực Hắc Long Giang để bắt dân bản xứ, sau đó mang về Hách Đồ A Lạp để buôn bán.
Loại chuyện như buôn bán dân cư, dù có là trong lịch sử hay ở thời không này thì các quý tộc của Bát Kỳ đều đã từng trải qua.
Trong lịch sử, khi Mãn Thanh mới vừa vào quan, rất nhiều quý tộc Bát Kỳ đã vào thành như thổ bao tử. Bọn họ đuổi người Hán ra khỏi nội thành Bắc Kinh, sau đó phát hiện tòa nhà mình được ban cho quá lớn, nếu không có nô bộc thì căn bản là làm không xuể.