Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1625
Chiến tranh Anh – Hà Lan (2)

❊ ❊ ❊

Trương Thụy Phượng hơi ngạc nhiên: "Hoàng tử điện hạ biết rõ tình thế của các quốc gia lắm sao?"

"Biết rõ thì có ích gì? Ta còn chẳng có kỵ sĩ nào bên người." Hoàng tử Tra Nhĩ Tư nhếch miệng cười nói, dáng vẻ không chút uể oải.

Người này thông minh cơ trí, hóm hỉnh hài hước, phóng túng không chịu gò bó, kỹ thuật cưỡi ngựa cao siêu, vô tâm vô phế, thật ra rất thích hợp làm một hiệp khách. Còn về việc làm Vua thì chẳng đâu vào đâu.

Nếu đã không thể cập bến ở Tây Ban Nha, vậy thì đội tàu cũng chỉ có thể đi tiếp, bọn họ dự tính đi thăm Anh và Pháp trước.

Trương Thụy Phượng hỏi: "Hoàng tử điện hạ, có thể kể một chút về tình hình hiện tại ở Châu u không?"

Tra Nhĩ Tư trả lời: "Pháp đang có nội chiến, được gọi là Chiến Tranh Đầu Thạch Đảng. Thời kỳ cuối của cuộc Chiến Tranh Ba Mươi Năm, Hồng y Giám mục kiêm Thủ Tướng nước Pháp Mã Tát Lâm, đã vay tiền từ các thương nhân để xoay sở chi phí quân sự và đưa thuế khoán cho thương nhân như một phương tiện trả nợ. Đã có quyền thu thuế, thương nhân còn không thu thuế hết mình sao? Các tỉnh địa phương đều bị vắt kiệt, chính phủ Pháp và thương nhân liền để mắt tới Paris. Đúng lúc Thân vương Khổng Đại đại thắng, Thái Hậu và Thủ Tướng lợi dụng thắng lợi của cuộc ngoại chiến để truy bắt người đứng đầu phong trào phản loạn. Người dân Paris nổi giận, cuối cùng khởi nghĩa nổ ra. Thân vương Khổng Đại dẫn quân về Paris dẹp loạn, kết quả dẫn đến một cuộc nội chiến."

Sự việc lớn như vậy, mà ở Bồ Đào Nha lại không hỏi thăm được.

Trương Thụy Phượng nghe mà sợ hãi: "Quốc vương đánh trận lại vay tiền của thương nhân, bởi vì không trả nổi nên để cho thương nhân tự thu thuế trừ vào?"

"Tuy rất ngu ngốc, nhưng đúng là như vậy, " Tra Nhĩ Tư cười nói, "Anh em của Thủ Tướng Mã Tát Lâm là một thương nhân lớn, nhờ đó mà hắn kiếm được bộn tiền."

Trương Thụy Phượng cảm thấy các nước Châu u thât kỳ lạ, việc bổ nhiệm và miễn nhiệm các quan chức và thu thuế là những việc quan trọng của đất nước. Cho dù vương triều Đại Minh có mục nát đến đâu, cũng sẽ không vứt quyền thu thuế của quốc gia cho thương nhân để làm phương tiện trả nợ.

Kiểu này chỉ có thể quy định hạn mức thuế khoán, khu vực nào, loại thuế nào, có thể khấu trừ bao nhiêu tiền, sau đó để cho thương nhân tùy tiện đi thu.

Thương nhân gặp được chuyện tốt như vậy, sao có thể bỏ qua?

Chính phủ nói rằng khoản thuế kia có thể chiết khấu một trăm ngàn lượng bạc, có tin thương nhân có thể thu thành một triệu lượng hay không. Một trăm ngàn lượng đưa cho chính phủ trả nợ, chín trăm ngàn còn lại đều là của mình.

Đương nhiên, ở Trung Quốc cũng có loại chuyện này.

Một là xuất hiện vào thời nhà Nguyên, cả nước đều tham gia vào chế độ thuế khoán.

Hai là xuất hiện vào thời nhà Thanh. Thật sự là không cấm được thuốc phiện, chính quyền nhà Thanh đã hợp pháp hóa thuốc phiện, vừa có thể phát triển sản nghiệp thuốc phiện ở địa phương, lại có thể giảm được lượng bạc trắng chảy ra ngoài, còn có thể tăng thu nhập từ thuế của chính quyền, quả thực là một mũi tên trúng ba đích. Sau khi hợp pháp hóa thuốc phiện, chính quyền nhà Thanh phát hiện mình không đủ sức thu thuế nên đã giao khoán thuế thuốc phiện cho các thương nhân để có thể thu được đầy đủ.

Trương Thụy Phượng hỏi: "Cuộc phản loạn lớn như vậy, Thủ Tướng Pháp Mã Tát Lâm vẫn không bị cách chức à?"

"Để xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, Mã Tát Lâm đã bị lưu đày, " Tra Nhĩ Tư cười nói, "Vương Thái Hậu còn muốn bảo vệ hắn, khiến cho kế hoạch chiếm đoạt chức vị Thủ Tướng của Thân vương Khổng Đại bị phá vỡ. Không những thế, Mã Tát Lâm còn bắt giữ Thân vương Khổng Đại, tuyên bố Thân vương Khổng Đại có ý đồ tạo phản."

Trương Thụy Phượng hỏi: "Vậy thì, làm thế nào mà vị Thủ Tướng này bị lưu đày?"

Tra Nhĩ Tư nói: "Sau khi Thân Vương Khổng Đại bị hắn bắt, thân tín của hắn bạo động ở địa phương, Giáo hội và quý tộc cũng liên hợp lại, cùng nhau chống lại Hoàng gia Pháp. Phản quân còn cấu kết với quân đội Tây Ban Nha, trực tiếp đánh vào biên giới nước Pháp, cuộc nội chiến này đã khiến cho Vương Thái Hậu Pháp khuất phục. Thân vương Khổng Đại được thả, Thủ Tướng Mã Tát Lâm bị lưu đày. Nhưng sự việc này còn chưa kết thúc."

Trương Thụy Phượng nổi cơn tò mò, nói: "Mời nói."

Tra Nhĩ Tư nói tiếp: "Vốn dĩ sự tình đã lắng xuống, nhưng Vương Thái Hậu Pháp đột nhiên giả điên, triệu hồi Mã Tát Lâm đang bị lưu đày về. Thân vương Khổng Đại giận dữ, lại liên hợp Tây Ban Nha tấn công nước Pháp. Người dân Paris cũng tự phát động khởi nghĩa, thậm chí còn đánh đuổi, Lộ Dịch mười bốn, Vua của nước Pháp. Mã Tát Lâm sợ tới mức từ chức Thủ Tướng, Người dân Paris mới nguôi giận, lại nghênh đón Quốc vương trở về. Cuộc phản loạn của Thân vương Khổng Đại bị trấn áp, bây giờ còn lưu vong ở nước ngoài."

Trương Thụy Phượng thở dài nói: "Vị Quốc vương nước Pháp này, thật là có phúc!"

Vì sao đất nước hai lần nội chiến đến rối tung lại là phúc?

Bởi vì Mã Tát Lâm là quyền thần, Thân vương Khổng Đại là phái thực lực địa phương. Sau hai lần nội chiến, Quốc vương nhỏ tuổi Lộ Dịch mười bốn, chẳng khác nào đồng thời thoát khỏi sự kìm hãm của cả quyền thần lẫn bè cánh địa phương. Một khi lên nắm quyền, chế độ độc tài của Lộ Dịch mười bốn sẽ đạt tới đỉnh cao qua nhiều thế hệ Quốc vương Pháp.

Tra Nhĩ Tư ngạc nhiên nhìn Trương Thụy Phượng, hắn chỉ tóm tắt tình huống, vị quan viên Trung Quốc này lại có thể có thể nhìn thấu toàn cục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »