Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1146
Có đáng hay không? (1)

❊ ❊ ❊

Sau khi vào thành, Đái Văn Mạnh quát: "Cảnh sát toàn thành, giao binh khí ra, trở lại nha môn của mình, chờ quan lại phái người đến thẩm tra! Nông binh dựa theo nhiệm vụ đã định, vào thành bắt người ở các nha môn. Không được để cho một tên quan nào chạy mất, ông đây sẽ từ từ thẩm tra xử lí!"

Dân chúng trong thành lúc đầu có hơi kinh hoảng, còn tưởng rằng nông binh tạo phản.

Sau đó lại nhìn thấy nông binh bắt giữa quan lại, lập tức hiểu ra, tất cả đều ra khỏi nhà để xem trò hay.

Còn có không ít dân chúng từng bị bắt nạt, đi theo đội ngũ nông binh, kể ra vị quan nào là người xấu. Bọn họ nhìn thấy người bắt nạt mình bị bắt, kích động đến mức nước mắt chảy giàn giụa, lập tức quỳ xuống đất la lên: "Bệ hạ vạn tuế, thanh thiên đại lão gia vạn tuế!"

Quan viên trong sạch hoá bộ máy chính trị phá án ở địa phương, không thể một mình thẩm tra xử lí, trong cả quá trình bắt buộc phải có quan viên tư pháp địa phương bồi thẩm.

Ở phủ Cù Châu có ba huyện một phủ, nếu tính cả cấp bậc thôn trấn, ước chừng bắt được hơn ba trăm tên quan lại và dân thường. Sau khi bắt được tất cả, mới tới thông báo cho quan lại nha môn ở Hàng Châu, khiến quan viên cấp cao nhất ở Chiết Giang sợ tới mức mặt như màu đất.

Phủ Cù Châu thối nát đến mức đó, vì sao tư pháp và quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị ở Chiết Giang lại không hề hay biết một chút nào?

Những người có quyền nhất nhì toàn tỉnh, tất cả đều bị truy cứu trách nhiệm!

Nhẹ thì giáng chức, nặng thì cách chức!

Hàng Châu.

Cam Đại Thụ - Sở Trưởng Lại Tuyển Sở Chiết Giang, sau khi nhận được tin quan trường ở Cù Châu đã hoàn toàn sụp đổ, ngồi im một lúc lâu, cuối cùng mới thốt ra hai chữ: “Xong rồi!”

Việc tuyển dụng đề bạt quan lại các cấp, Lại Bộ chỉ để ý từ cấp Tri Huyện trở lên.

Tuyển chọn cấp tỉnh thì trực tiếp bổ nhiệm các quan lại phủ châu huyện dưới chính thất phẩm. Nếu số quan lại dưới chính ngũ phẩm còn thiếu, có thể trực tiếp bổ nhiệm cấp dưới. Quan lại từ chính thất phẩm đến chính ngũ phẩm có thể mang theo lý lịch đến Lại Bộ để tiến cử. Sau khi Lại Bộ xét duyệt sẽ quyết định có tuyển dụng hay không. Quyền lực rất lớn!

Lại Cục Lại Khoa phủ châu huyện có chức trách khá giống Lại Tuyển Sở, chỉ khác về cấp bậc quan lại có thể quản lý mà thôi.

Phủ Cù Châu có nhiều quan lại phủ huyện bị bắt như vậy, trăm phần trăm Cam Đại Thụ sẽ bị truy cứu trách nhiệm.

Vị lão huynh này có xuât thân là cử nhân, bắt được thống soái Dương Gia Mô, sau đó đầu quân cho Triệu Hãn. Lúc trước từng làm Tri Huyện Hương Sơn, tiếp đó là phủ Đồng Tri, Tri Phủ, rồi trở thành Thính Trưởng Lại Tuyển Sở, đi lên từng bước từng bước một. Mắt thấy đã sắp được làm Tham Chính (đã khôi phục chức quan này, phó tỉnh phụ trách công việc cụ thể), thậm chí là được điều đến Lại Bộ làm Hữu Thị Lang.

“Điều tra!”

Mất hồn mất vía một lúc, Cam Đại Thụ đột nhiên đứng lên, vỗ bàn rống to một tiếng: “Lại Tuyển Sở Chiết Giang, lập tức tự kiểm tra tự kiểm điểm. Rốt cuộc là tên khốn khiếp nào cấu kết với quan trường Cù Châu!”

Chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng, có lẽ sẽ bắt được một hai con sâu mọt, như vậy thì Cam Đại Thụ cũng có thể lấy công chuộc tội.

Lúc Lại Tuyển Sở đang gà bay chó sửa, Trương Nhược Hải thuộc sở trong sạch hóa bộ máy chính trị Chiết Giang đã sắp khóc đến nơi rồi. Tất nhiên hắn đã nghe qua về tình cảnh ở phủ Cù Châu, nhưng vì nể mặt người này người kia nên không dám làm ra hành động gì, cũng không cho rằng đó là một vấn đề lớn.

Ai mà ngờ mấy tên này lại táo tợn đến vậy, thậm chí còn chiếm lấy đất đai của nông dân.

Trái lo phải nghĩ cũng không nghĩ ra được cách nào, Trương Nhược Hải lập tức viết một bức thư, hy vọng Hồ Định Quý có thể cầu xin giúp mình.

Viết xong một bức thư cầu cứu, Trương Nhược Hải càng thêm nản lòng, lại lặng lẽ đốt bức thư đi. Thứ nhất, Hồ Định Quý ở Liêu Đông, không biết ngày tháng năm nào bức thư này mới tới nơi; Thứ hai, hắn biết rõ tính cách của hoàng đế, có trọng thần cầu xin, đôi khi sẽ bị phản tác dụng.

Trước khi Hồ Định Quý lãnh đạo quân đội, đã từng làm Điển Sử ở Nam Xương trong một năm, mà lúc ấy Trương Nhược Hải lại chỉ là Huyện Thừa ở Nam Xương.

Tình bạn giữa Trương Nhược Hải và Hồ Định Quý giống như Lưu An Phong và Trần Mậu Sinh, đã thân thiết đến mức không thể thân thiết hơn. Nếu không thay đổi được gì, Trương Nhược Hải cũng không muốn làm phiền bạn tốt, chẳng may làm liên lụy đến Hồ Định Quý thì lại càng khó thu dọn.

Đốt bức thư cầu cứu xong, Trương Nhược Hải lại viết tấu chương, thừa nhận mình ngồi không ăn bám, nhưng tuyệt đối không hề tham ô nhận hối lộ. Hắn thỉnh cầu hoàng đế điều tra rõ thính trong sạch hóa bộ máy chính trị ở Chiết Giang, sau khi việc thẩm tra kết thúc, hắn sẽ tự nhận lỗi xin từ chức.

Phái người đưa tấu chương tới Nam Kinh, Trương Nhược Hải đích thân ra tay, niêm phong toàn bộ hồ sơ ở sở trong sạch hóa bộ máy chính trị, không cho bất cứ kẻ nào động vào.

Lại dặn dò quan viên ở sở trong sạch hóa bộ máy chính trị, trừ khi nhận được mệnh lệnh của cấp trên, cho dù là ai cũng không thể rời khỏi thành Hàng Châu nửa bước.

Sau khi làm xong mấy chuyện này, Trương Nhược Hải trông coi phòng hồ sơ, ngồi liệt ở trên ghế, tâm như tro tàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »