Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1645
Nước không thể một ngày không có vua (2)

❊ ❊ ❊

Cách giải thích này có thể là cố ý, bởi vì 《 Lão Tử Tưởng Nhĩ Chú 》 thuộc loại Kinh điển Đạo giáo (không phải Đạo gia). Nếu thành lập giáo phái thì phải có cơ cấu tổ chức, còn phải xu nịnh người thống trị đương thời. Mượn tư tưởng trung quân của Nho gia, vừa có thể dẫn dắt các tín đồ trung thành với lãnh đạo của Đạo giáo, lại có thể nhận được sự chấp nhận của Vua quan trong triều đình, còn có thể thu hút nhiều phần tử tri thức vào tôn giáo hơn.

Vương Thái Hậu An Ny nói với Mã Tát Lâm: "Lệnh cho thương nhân mua quyển sách này từ Trung Quốc, rồi phiên dịch sang tiếng Pháp, sau đó giao cho Viện học thuật Pháp Lan Tây nghiên cứu. Đặc biệt là đoạn 'Nước không thể một ngày không có Vua', phải truyền bá rộng rãi, để cho đám người phản kia nhìn thấy!"

Đoạn "Nước không thể một ngày không có Vua" rất hay, nhưng khi giải thích thì hoàn toàn bóp méo tư tưởng của Lão Tử!

Đoạn "Muốn thống trị thế giới", điểm then chốt của Lão Tử nằm ở chữ "vi", có thể hiểu là chiếm đoạt, giở trò, kiểm soát v.v.

Có nghĩa quyền lực quốc gia là một thứ rất kỳ diệu, thống trị thiên hạ phải thật cẩn thận, phải dẫn dắt khéo léo, thuận theo tự nhiên. Thống trị thế giới bằng biện pháp thô bạo, cứng rắn, chắc chắn sẽ thất bại, thậm chí có thể mất đi quyền kiểm soát đất nước.

Lời giải thích cho 《 Lão Tử Tưởng Nhĩ Chú 》 cũng là: Thiên hạ là thần khí, Hoàng đế có được là do số trời. Muốn tạo phản cướp đoạt thần khí, đều là những kẻ ngạo mạn không biết tự lượng sức mình. Tạo phản giết vua là làm trái lẽ trời. Không được thiên đạo công nhận, cho dù làm Hoàng đế cũng sẽ xong đời. Hoàng đế thi hành nền chính trị nhân từ sẽ được thiên mệnh chiếu cố. Hoàng đế làm điều ác sẽ tự chuốc lấy tai họa.

Có phải là bộ Nho gia kia không?

Lúc Viện học thuật Pháp Lan Tây nghiên cứu 《 Lão Tử Tưởng Nhĩ Chú 》 , khẳng định sẽ đổi trắng thay đen, hiểu "ông trời" thành "Chúa". Dùng Kinh điển của đạo giáo Trung Quốc, giải thích cho quyền hành thiêng liêng của các vị Vua ở Châu u, để củng cố nền thống trị của Quốc vương.

Điều thú vị là, những kẻ phản loạn ở Pháp tìm kiếm lý luận tạo phản trong sách Trung Quốc, Hoàng gia Pháp cũng tìm kiếm tính chính thống trong sách Trung Quốc.

Thật ra cả hai đều có cùng một ý nghĩ: Các ngươi nhìn đi, đến cả sách Trung Quốc còn ủng hộ ta! Ta đúng, các ngươi sai, các ngươi nên nghe theo ta.

Mã Tát Lâm đứng dậy nhận mệnh: "Chuyện này có thể giao cho công ty Đông Ấn. Hằng năm, tàu buôn của bọn họ đều đi đến Vạn Đan. Nếu không tìm thấy quyển sách này ở Vạn Đan, có thể nhờ thương nhân Trung Quốc ở Vạn Đan mang vài quyển từ Trung Quốc sang."

Sau khi kéo gần cảm giác đồng tình từ hai phía, Trương Thụy Phượng mới nói tiếp: "Tuy cách làm của Khắc Luân Uy Nhĩ không đúng, nhưng thân là sứ thần Trung Quốc, chúng ta phải thi hành mệnh lệnh của Hoàng đế. Chúng ta nhất định phải đến thăm Luân Đôn của nước Anh. Về việc có thừa nhận sự thống trị của Khắc Luân Uy Nhĩ hay không, chuyện này cần về nước xin chỉ thị của Hoàng đế bệ hạ, chúng ta không thể tự ý quyết định."

Vương Thái Hậu An Ny tán thành: "Đây là việc nên làm. Các ngươi rất trung thành với Hoàng đế Trung Quốc, làm đại thần thì nên như vậy. Mọi hành vi của quan viên, đều phải thông qua sự cho phép của Vua. Mà kẻ giống Khắc Luân Uy Nhĩ, chính là loạn thần tặc tử, hắn nên bị treo cổ trên đường phố Luân Đôn!"

"Thái Hậu đúng là nhìn xa trông rộng!" Trương Thụy Phượng nịnh hót.

Vương Thái Hậu An Ny nghe vậy thì càng vui vẻ, không ngăn cản sứ đoàn Trung Quốc đến thăm Luân Đôn nữa.

Thấy đối phương vui vẻ, Trương Thụy Phượng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu như chưa thuyết phục được Thái Hậu nước Pháp mà khăng khăng chạy tới Luân Đôn thì thành quả ngoại giao ở Paris coi như đổ sông đổ .

Một bữa tiệc tiễn đưa long trọng được tổ chức, sứ đoàn Trung Quốc cuối cùng cũng lên đường.

Lộ Dịch mười bốn lưu luyến không thôi, đích thân ngồi xe ngựa tiễn bọn họ đến bến sông Tắc Nạp. Hắn kéo tay Trương Thụy Phượng, lại nhìn về phía Lộc Thiên Hương: "Mẫu thân thay đổi ý định, bà ấy muốn cử một nhóm học giả và nghệ thuật gia đi theo đoàn tàu Trung Quốc đến Phương Đông. Các học giả nhóm sẽ nghiên cứu sách của Trung Quốc, ví dụ như quyển 《 Lão Tử Tưởng Nhĩ Chú 》 . Các nghệ thuật gia sẽ nghiên cứu kiến trúc, điêu khắc, hội họa của Trung Quốc, sau khi những nghệ thuật gia này trở về, ta muốn xây một cung điện mang phong cách Trung Quốc!"

Kỳ thực, Lộ Dịch mười bốn còn muốn cầu hôn công chúa Trung Quốc, nhưng lời này hắn không dám nói thẳng.

Pháp Lan Tây là đứa con hiếu thuận của Chúa, không phải là Bồ Đào Nha đang suy thoái kia.

Thân là Quốc vương của nước Pháp, là một tín đồ trung thành, hắn không thể kết hôn với tín đồ Dị giáo.

Bồ Đào Nha lại không nghĩ nhiều như vậy, bởi vì bọn họ vốn có xích mích với Tòa thánh La Mã.

Hội Thiên Chúa bị tình nghi xuyên tạc giáo lí, muốn kết hợp 《 Kinh Thánh 》 và Tứ Thư Ngũ Kinh, chuyện này đã đẩy Giáo hoàng La Mã vào chỗ chết. Thời điểm Bồ Đào Nha phục quốc, tôn giáo quyết định phản đối Nhược Ngang đời thứ tư, chỉ có Hội Thiên Chúa ủng hộ Nhược Ngang đời thứ tư phục quốc.

Vậy nên, Nhược Ngang đời thứ tư đứng về phía Hội Thiên Chúa, Giáo hoàng đã hận hắn thấu xương, hơn mười năm qua đều từ chối gặp sứ thần Bồ Đào Nha, cũng không công nhận sự cai trị của Nhược Ngang đời thứ tư đối với Bồ Đào Nha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »