Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 242
Chiến lược phát triển (2)

❊ ❊ ❊

Những người cùng tạo phản ở Giang Tây, thực sự quá yếu rồi.

Phản tặc Bình Hương đã bị diệt, phản tặc ở Đô Xương cũng sắp tiêu đời, mục tiêu kế tiếp phần lớn sẽ là Triệu Hãn.

Hơn nữa, dưới sự điều phối của Tuần Phủ, rất có khả năng Triệu Hãn sẽ bị giáp công trái phải, Tri phủ Viên Châu nhất định sẽ đánh ở phía sau Triệu Hãn.

Không đợi quan viên bị phái đi Đông Quan trở về, Triệu Hãn lập tức mở cuộc họp các cao tầng.

Sau khi nói rõ tình huống, Lý Bang Hoa vuốt râu nói: “Tình thế biến hóa quá nhanh, vậy thì không nên chờ nữa, lập tức chiếm lấy phủ thành Cát An.”

“Ta cũng tán thành đánh chiếm phủ thành,” Bàng Xuân Lai nói, “Lúc trước muốn vững vàng lớn mạnh, nước sông không phạm nước giếng với quan phủ, nhưng bây giờ lại xuất hiện mấy người quan biết đánh trận. Không cần biết chúng ta có chiếm phủ thành hay không, trước mùa đông năm nay cho đến mùa xuân sang năm bọn họ nhất định sẽ phát binh tiêu diệt Lư Lăng. Một khi đã như vậy thì nên chủ động xuất kích, đầu tiên chiếm lấy phủ thành trước!”

Đột nhiên, Lý Bang Hoa nói một câu: “Chiếm lấy thôn Cốc đi.”

Thôn Cốc là nhà của Lý Bang Hoa, nơi đó đã thuộc về huyện Cát Thủy. Nhưng mà, đề nghị này về công về tư đều có lợi, mà không chỉ có xuất phát từ lòng riêng.

Lúc này, Triệu Hãn đã có một bản đồ đơn giản, là lấy được từ phủ nha. Lý Bang Hoa chỉ vào bản đồ nói: “Phía tây Cán Giang thuộc quyền quản lý của huyện Cát Thủy phải chiếm được toàn bộ, sau đó tiếp tục tây tiến đi chiếm lấy huyện Cát An.”

Bàng Xuân Lai nhíu mày nói: “Cái này không khỏi có chút khuếch trương quá nhanh? Quan viên của chúng ta đủ dùng không?”

“Đủ dùng, hơn nữa còn thừa,” Lý Bang Hoa nói, “Bây giờ, hai cấp thôn trấn có quá nhiều quan viên, lúc chia ruộng thì vừa đủ nhưng sau khi chi ruộng xong thì sẽ thừa. Nếu như cứ tiếp tục như vậy, đợi địa bàn của chúng ta lớn thì bổng lộc phát cho quan viên sẽ rất dọa người.”

Triệu Hãn hỏi: “Lý tiên sinh cảm thấy nên làm như thế nào?”

Lý Bang Hoa nói: “Hai trấn gộp lại thành một trấn, giống như xã trước kia. Như vậy thì sẽ thừa ra một nửa quan viên, hoàn toàn có thể sắp xếp đi hai huyện Cát Thủy, An Phúc.” Nói xong, Lý Bang Hoa đứng lên, chỉ vào một vòng tròn trên bản đồ, “Sau khi chiếm lấy hai huyện An Phúc, thì thủ hộ huyện Vĩnh Tân. Phái mấy trăm binh linh đi chặn đường ra của núi, Tri phủ Viên Châu sẽ không thể vòng đường sau mà chỉ có thể thành thật đi bộ từ Cán Giang đến.”

Đây là chiến lược phát triển kế hoạch đánh chiếm ba huyện Cát Thủy, An Phúc, Vĩnh Tân, như vậy thì xung quanh địa bàn của Triệu Hãn sẽ toàn là núi, phía đông lại còn có một Cán Giang —— phía nam tạm thời không cần suy xét, bởi vì không có quan binh. Phía tây cũng có thể không cân nhắc đến, đó là địa giới Hồ Quảng, dùng binh vượt tỉnh rất phức tạp, làm đủ quy trình thì phải mất một hai năm.

Lý Bang Hoa càng nói càng hưng phấn: “Nếu như trận này thắng thì tiếp tiếp đánh chiếm Thái Hòa, Vạn An, Long Tuyền, đến lúc đó địa thế núi sông thuận lợi, phòng thủ kiên cố.”

Dựa theo ý nghĩ của Lý Bang Hoa phát triển thì tương đương chiếm lĩnh toàn bộ Cống Trung, đến lúc đó bốn phương tám hướng đều là núi, chỉ cần tăng cường phòng thủ kẻ địch đến từ Cán Giang.

Triệu Hãn cười nói: “Sau đó thì sao.”

Lý Bang Hoa chỉ vào bản đồ: “Sau khi củng cố địa bàn, lập tức đánh chiếm phía nam Cống Châu, chiếm lấy toàn bộ Cống Nam. Sau khi chiếp được Cống Nam thì có thể tiến lên phía bắc tấn công Nam Xương, đồng thời phát quân yểm trợ chiếm lấy phủ châu. Đợi luyện được thủy quân thì có thể đánh chiếm toàn tỉnh Giang Tây!”

Tuy đã quyết địch quyết sách khuếch trương địa bàn nhưng Triệu Hãn không lập tức động binh.

Bởi vì sắp thu hoạch vụ thu, không thể làm lỡ ngày mùa.

Bởi vì khí hậu lạnh nhẹ nên thời gian thu gặt lúa nước của huyện Lư Lương đại khái ở trong tháng sáu đến cuối tháng bảy.

Nhất thời, lại điều chỉnh lại khu vực hành chính một lần nữa, hai trấn lúc trước gộp thành một trấn.

Triệu Hãn cẩn thận tính toán các khoản, đúng là quan viên cơ sở quá nhiều, nông nghiệp xã hội căn bản không nuôi nổi.

Giai đoạn trước chia ruộng giảm thuế, cùng với một số lượng lớn có được cơ hội đề bạt khiến cho quan viên cơ sở ngập tràn tích cực, dù bổng lộc rất thấp nhưng bọn họ cũng thỏa mãn. Nhưng loại hình thức phát triển khác thường này phải nâng cao bổng lộc của quan viên, để cho bọn họ không dựa vào thu nhập từ đất đai cũng có thể duy trì cuộc sống tương đối tốt.

Hơn nữa, mặc dù hai trấn hợp nhất những số lượng quan viên cũng vượt qua Đại Minh, dù sao thì cơ sở của Đại Minh ở huyện thành mà Triệu Hãn thì lại xâm nhập sâu vào thôn trấn.

Cuối tháng bảy, việc điều chỉnh khu hành chính chấm dứt, một nửa quan viên bị điều động đi tạm thời không có chức vụ gì.

Thế nhưng không có ai oán giận mà người người lại hưng phấn, rất nhiều người đều đoán được là sắp mở rộng địa bàn.

Nhờ Giang Tây văn phong cường thịnh nên số lượng tú tài, đồng sinh, học đồng ở nơi này rất nhiều. Bọn họ vô vọng với khoa cử, sa sút, nhiều người còn lâm vào nghèo khó, mỗi một tháng đều có người đọc sách “xuất sơn”, muốn phụ tá Triệu tiên sinh sáng lập kinh thiên vĩ nghiệp.

Phản tặc Triệu Hãn này, hoàn toàn không thiếu nhân tài, chỉ là thời gian ngắn nên chưa kịp huấn luyện những nhân tài này mà thôi.

Toàn bộ những quan viên tính toán phái đi địa bàn mới được Triệu Hãn tập trung để huấn luyện trong thời gian ngắn, chủ yếu là để cho bọn họ hiểu rõ hơn tư tưởng đại đồng.

Tin hay không tin, thật ra không sao cả, quan trọng là tuân thủ quy củ!

Triệu Hãn kết thúc thời gian huấn luyện ngắn hạn, nói với những quan viên này: “Quy củ các ngươi phải học thuộc lòng, phá hoại quy củ bị xử phạt như thế nào, trong lòng các ngươi hiểu rất rõ. Bắt đầu từ tháng sau trở đi, các cấp tăng lên năm thành bổng lộc, ta không đối đãi hà khắc với các ngươi, các ngươi cũng đừng khắt khe với dân chúng!”

Quan tham ô bị bắt thì xử lý như thế nào?

Khẳng định là bị giáng chức, hơn nữa còn bị phạt đất ruộng. Nếu như bị giáng chức lần thứ hai thì sẽ tịch thu toàn bộ điền sản, đưa đến núi vôi để đốt than!

Thật ra vẫn không có không gian tham ô gì, tham ít thì không đáng để làm, tham nhiều thì dễ bị phát hiện, bây giờ mà dám tham thì đều là kẻ ngốc. Cho dù muốn tham ô thì cũng phải địa bàn lớn rồi mới tham… Huống chi, còn có quan tuyên giáo và nông hội đang nhìn chằm chằm đấy.

Giữa tháng 8, thu hoạch vụ thu xong, chia binh làm hai đường rồi xuất phát.

Triệu Hãn tự mình dẫn binh, dọc theo dòng nhập Cán Giang, đi thẳng về phía phủ thành Cát An.

Phí Như Hạc thống lĩnh đi một đường, dọc theo dòng Duyên Lô đi tới huyện An Phúc. Tả Hiếu Lương được bổ nhiệm làm Tri huyện An Phúc, dẫn theo các quan viên cơ sở đi cùng, theo quân còn có rất nhiều nhân viên tuyên giáo.

Bàng Xuân Lai ở lại trấn Vĩnh Dương, Hoàng Thuận Phủ làm văn sự, Giang Đại Sơn xử lý chuyện võ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »