Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1514
Cố thổ hải ngoại của nhà Hán (1)

❊ ❊ ❊

Mấy quần đảo nơi đó, là nơi mà Hà Lan dựng nhà đất ở Nam Dương.

Quảng Hôàng trở lại trên tàu chiến, tìm Hồng Húc muốn lấy bản đồ đến Nam Dương, rất nhanh đã tìm được vị trí của những quần đảo đó.

Hồng Húc chỉ vào bản đồ: “Vị trí của những quần đào này, ở phía đông của đảo Kalimantan, ở phía nam của Philippines và Tây Ban Nha. Nếu như chúng ta muốn khống chế nơi đó, bàn đạp tốt nhất có lẽ là Tam Bảo Nhan. Tam Bảo Nhan ở trong Tô Lộc, mà Tô Lộc lúc này lại là quốc gia thuộc Đại Đồng ta. Nhưng mà,

Tây Ban Nha chiếm cứ phần lớn Mindanao, chỉ còn lại một phần nhỏ của Tam Bảo Nhan, vẫn còn ở trong tay của nước Tô Lộc, dùng để phòng trừ Tây Ban Nha.”

Quảng Hồng nói: “Đợi ta hồi kinh, sẽ bẩm báo chuyện này với bệ hạ, thỉnh cầu bệ hạ từng bước từng bước mở rộng về phía bến kia.”

Hồng Húc cười nói: “Bệ hạ một khi biết được, tất nhiên cũng sẽ ủng hộ. Bởi vì hương liệu nước ta, đặc biệt là đinh hương cũng phải mua từ nơi đó. Sau khi bị Hà Lan nắm giữ được, giá cả hương liệu cũng tăng lên không ít. Chỉ cần có thể đuổi người Hà Lan đi, hải thương nước ta nhất định sẽ được lời lớn.”

“Không thể đều để thương nhân kiếm lời được.” Quảng Hồng nói: “Chúng ta có thể để người Hà Lan thiết lập nha môn hải ngoại ở các đảo. Quan lại ở mỗi một nha môn không cần nhiều, mấy người là được rồi, hơn nữa mỗi một chỗ cử thêm khoảng độ mấy chục quân thủ thành. Như vậy, bổng lộc của quan viên và binh lính không nhiều, nhưng có thể thu lấy hương liệu từ trong tay dân địa phương. Thậm chí, hương liệu cũng không cần phải để quan phủ đi thu, để thương nhân đi thu mua là được. Quan phủ chỉ cần khống chế bến tàu, thương nhân nếu muốn chở hương liệu đi, nhất định phải đóng thuế với quan phủ.”

Hồng Húc dĩ nhiên là ủng hộ cái kế hoạch này, nhiều đảo như vậy, phải đánh vào từng đảo, điều này có nghĩa là Hải Quân có thể không ngừng đánh, cũng có thể không ngừng lập được chiến công.

Hồng Húc nhìn kỹ bản đồ: “Chuyện quần đảo hương liệu, tạm thời chúng ta không vội. Bây giờ chúng ta đã chiếm được Malacca, lúc nào cũng có khả năng không khống chế được. Muốn thống trị được Malacca lâu dài, giữa đường chắc chắn phải có điểm dừng chân. Tân Đồng Long (Chiêm Thành) là một cứ điểm, ngoài ra còn phải tìm một điểm nữa, nếu không thì sẽ không an toàn.”

“Vậy nơi này thế nào?” Quảng Hồng chỉ vào vị trí của Singapore.

Lúc này Singapore được gọi là Đạm Mã Tích, cửa Long Nha. Mấy thập niên trước, thủ đô của Johor nằm ở nơi không xa so với eo biển của Singapore. Lần cuối cùng Johor dời đô chỉ là thủ đô bị Bồ Đào Nha thiêu hủy, từ đó về sau, tất cả những chuyện liên quan đến Singapore đều không được coi tọng nữa, cho đến hôm nay chỉ có một ít người địa phương sinh sống ở nơi đó.

Khoảng chừng chi mấy ngàn lượng bạc là đã có thể thu mua lại toàn bộ Singapore từ trong tay Johor, bởi vì chỗ đó thật sự không có thứ gì có giá trị đáng nói, thậm chí làm nông cũng không cho ra được mấy phần lương thực.

Hồng Húc tiện tay chỉ một cái: “Không thì chúng ta chiếm hết toàn bộ chỗ này.”

Khu vực mà Hồng Húc chỉ kia, là quần đảo phía nam của Singapore, bao gồm Đảo Batam, Đảo Linga, Đảo Singji,… lúc này toàn bộ đều đã thuộc về địa bàn của Johor.

Quảng Hồng lắc đầu nói: “Nhiều quá, tất cả đều là khu vực cằn cỗi, chiếm được cũng không có năng lực kinh doan, chỉ cần vị trí hiểm yếu Đạm Mã Tích (Singapore) này là được.

Nước Á Tề, hạ lưu thành phố Palembang, cửa biển thành phố Mục Tây Hà.

Nơi này có một thành trấn bến tàu, cư dân xung quanh đều là người Hán hoặc là con lai của người Hán. Một người dân địa phương cũng sẽ không tìm được, cho dù có dân dịa phương cũng sớm đã mặc quần áo người Hán, nói tiếng Hán và sống theo phong tục người Hán từ lâu rồi.

Quan viên thống trị cao nhất ở nơi này, chức vụ là Phiên Bạc trưởng.

Hơn nữa bọn họ đều là cha truyền con nối, hoặc là cha chết thì nữ kế, qua hơn hai trăm năm vẫn luôn là dòng dõi nhà họ Thi.

Trong phòng, có bốn người.

Thi Tồn Chương lấy ra một rương gỗ, sau đó hắn lại móc ra một cái chìa khóa, ba người còn lại mỗi người cũng móc ra ba chìa khóa khác nhau.

Bốn chìa khóa, mở toàn bộ rương ra.

Thi Tồn Chương dè dặt bưng ấn đồng ra, trên ấn đồng in dòng chữ “Ấn sứ tuyên truyền cảng cũ Đại Minh”. Bên dưới ấn đồng là chiếu thư sắc phong cũ của Đại Minh sắc phong Đặc sứ Tuyên truyền cũ của Hồng Kông và Khâm sứ. văn bản do Bộ Nội chính nhà Minh ban hành.

Thi Tồn Chương bưng theo ấn đồng, nói: “Ba trăm năm qua, bốn họ Thi, Trần, Lương, Khâu ở cảng này phát triển. Địa bàn của chúng ta là toàn bộ cảng cũ, chứ không phải là tiểu trấn nhỏ ở bờ biển này. Gia chủ nhà họ Thi ta, hẳn nên là tuyên úy cho cảng cũ của Đại Minh, chứ không phải Phiên Bạc trưởng của cái nước Á Tề gì đó. Hôm nay, cảng cũ đã đổi tên thành Cự Cảng, bị những thổ dân kia cướp đoạt hơn trăm năm, đã là thời điểm nên cướp trở lại rồi!”

Trần Tam Úy nghi ngờ nói: “Đại Minh đã không còn, tân triều Đại Đồng sẽ giúp chúng ta sao?”

“Nhất định sẽ giúp!” Khâu Phương nói: “Năm ngoái, Trung Quốc hải chiến với Hà Lan đại bại, gần đây lại đang tấn công Malacca. Hôm nay bị hoàng đế bệ hạ này, cũng là người tài trí mưu lược kiệt xuất. Chúng ta cũng phải noi theo tổ tiên, khởi binh đoạt lại cảng cũ, hiến đất xưng thần với hoàng đế.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »