Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1923
Người ngâm thơ rong (3)

❊ ❊ ❊

Charles nhanh tay bóc giấy ra, rót rượu, cầm đũa lên, gắp hột lạc cho vào miệng. Động tác thành thạo như vậy bị tiểu nhị của quán trông thấy, hắn lập tức lại chạy về quầy nói: “E là ba tên dê béo này đã tới thiên triều khá lâu, giá tiền nhớ viết thấp xuống một chút.”

Tam chưởng quỹ lập tức gạch bỏ mức giá ban đầu, viết một mức giá tương đối cao cho rượu, sau đó sửa lại cả giá đồ nhắm.

“Ngon, ngon.” John ăn lạc rang muối nói: “Đến Quảng Châu mới biết người ta ăn lạc như thế, người Trung Quốc đúng là giỏi nấu nướng.”

Charles gắp một miếng đùi vịt, còn biết cả việc phải chấm nó vào trong đĩa đồ chấm cho ngập xốt.

Hắn bỏ miếng thịt vào miệng, vịt quay Kim Lăng ngon đến độ khiến hắn lập tức mở to mắt. Hắn âm thầm hạ quyết tâm, sau này hắn trở thành quốc vương rồi, nhất định phải phái người đến Trung Quốc học tập cách làm vịt nướng.

Không không không, chính mình cũng có thể học, học lấy ngón nghề này mang về Anh!

Thomas uống một chén rượu Ma Cô, chậc lưỡi tán thưởng: “Ngon!”

Charles cũng vội uống rượu, hương rượu nếp ngọt rất hợp khẩu vị của hắn, hắn cảm khái nói: “Không hổ là thứ rượu ngon mà hoàng đế Trung Quốc thích! Nếu như ngày nào cũng được uống loại rượu này, ăn loại vịt này thì không làm quốc vương nữa cũng được.”

Ba người tới rất sớm, uống tận nửa tiếng mới thấy thực khách lục tục tới cửa hàng.

Thế nhưng, thực khách tới càng ngày càng đông, chỉ chớp mắt, cả đại đường đều đã ngồi đầy người.

Nhân viên phục vụ còn phải mang thêm băng ghế ra cho các thực khách ngồi, gọi đại một ít rượu thịt rồi bắt đầu ăn.

Charles thấy vậy trợn tròn mắt, hắn cảm thấy đại đường của Lầu Phan quá rộng rãi, chắc chắn không thể ngồi kín chỗ. Không ngờ thế mà thậm chí không đủ bàn để ngồi, dân thường ở Trung Quốc nhiều tiền tới vậy sao?

Bỗng nhiên, một thực khách ở lầu hai nhoài người ra lan can, hô to: “Sao Liễu tiên sinh vẫn chưa tới? Còn không tới đi là bọn ta về đó!”

“Đúng, mau mời Liễu tiên sinh ra đây đi!”

“Nếu hôm nay không gặp được Liễu tiên sinh, bọn ta sẽ đập nát cửa hàng của ngươi!”

“Ha ha, Trịnh Tam, nếu ngươi dám đập phá Lầu Phan, ta sẽ uống ba bát nước tiểu kính ngươi là hán tử.”

“...”

Thực khách lầu trên lầu dưới cứ thế hò hét ầm ĩ trêu đùa nhau.

Cuối cùng, một ông lão cất bước đi vào, đi thẳng tới sân khấu diễn hí kịch nho nhỏ ở đại đường.

“Liễu tiên sinh tới rồi, không được làm ồn!”

“Hôm nay Liễu tiên sinh kể gì vậy? Tôi muốn nghe “Tùy Đường”.”

“Tùy Đường nghe chán lắm rồi, Liễu tiên sinh kể Thủy Hử đi.”

“...”

Lúc bình thường, mặc dù khách tới Lầu Phan rất đông nhưng chắc chắn không đông tới mức ngồi chật hết chỗ, đã vậy vẫn còn phải kê thêm ghế.

Hôm nay là ngoại lệ, bởi vì Liễu Kính Đình đến!

Vị lão tiên sinh này là ông tổ của bình thoại Dương Châu.

“Cạch!”

Vừa gõ thước một tiếng, xung quanh yên tĩnh hẳn.

Liễu Kính Đình đong đưa cây quạt nói: “Hôm nay được chưởng quỹ nâng đỡ, mời ta đến Lầu Phan nói một lần. Trước đây ta đã kể Tùy Đường, Tây Hán, Thủy Hử, Tam Quốc rồi, hôm nay chúng ta đổi truyện khác nhé. Hồi trước triều đình có tổ chức thanh tra khiển trách người làm điền chính, chắc hẳn rất nhiều bạn đều biết, lão hủ cũng bị bắt ngồi tù một thời gian. Mùi vị ăn cơm tù thật chẳng dễ chịu gì.”

“Ha ha ha ha!”

Lời này khiến mọi người trong sảnh đường cười vang.

Liễu Kính Đình nói tiếp: “Lúc ấy ta còn chưa suy nghĩ thấu đáo, sau này được bạn bè xin cho, quan phủ cũng tra ra chân tướng, cuối cùng lão hủ cũng thoát nạn. Người bạn cũ của ta tiến cử ta tới quân doanh kể truyện cho các tướng sĩ ở tiền tuyến nghe. Quan tuyên giáo ở quân doanh kể cho ta nghe rất nhiều chuyện của nông dân, lão hủ sâu sắc cảm nhận được nỗi khổ của dân tình. Chính sách ruộng đất của thánh thượng như hiện nay mới đúng. Hôm nay, ta sẽ kể một truyện mới do ta tự viết, Bạch Mao Nữ Truyện!”

“Hay!”

Liễu Kính Đình là người có sức hút với đám đông rất đỗi tự nhiên, bất kể hắn nói gì, chỉ cần hắn đứng lên sân khấu kể truyện, dù là truyện vớ vẩn nhạt nhẽo cũng vẫn được mọi người hoan hô vỗ tay ầm ầm khen hay.

Liễu Kính Đình đã bắt đầu kể truyện. Hoàng tử Charles bối rối hỏi: “Đây là người ngâm thơ rong của Trung Quốc sao?”

Điện Ứng Dân.

Nội các đang tề tựu cùng với đại thần của các bộ viện tổ chức hội nghị ngự tiền.

Tống Ứng Tinh đã sáu mươi tám tuổi vẫn tinh thần quắc thước như xưa: “Tính cả ngân lượng thu được từ hải ngoại thì tổng số tiền thu được trên cả nước vào năm ngoái đạt trên bốn mươi triệu lượng bạc trắng. Tuy nhiên, ngoại trừ khoản tiền do địa phương giữ lại và hoàng thất được giữ, cân đối thu chi năm vừa qua lỗ tám trăm ba mươi nghìn lượng, đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra kể từ ngày lập nước tới nay.”

Ngay khi lời này vừa được nói ra, gần một nửa số quan đại thần đều cảm thấy ngoài sức tưởng tượng, tại sao khoản thu về trong năm lên tới bốn mươi triệu vậy mà vẫn còn bị bội chi tài chính?

Tống Ứng Tinh lập tức giải thích nguyên nhân:

“Thứ nhất, phía bắc thiết lập ba đại đô hộ phủ đi kèm với đó là việc mở rộng quân đội, thiết lập dịch trạm và di dân, sửa đường, xây thành trì, cần vận chuyển một lượng lớn vật tư lên phía bắc…”

“Thứ hai là do văn hóa giáo dục. Càng ngày càng có nhiều học đồng trong độ tuổi đi học, các nơi liên tục xây thêm trường lớp, mặc dù đã tăng số thuế mà địa phương được giữ lại nhưng vẫn có rất nhiều tỉnh thu không đủ chi, cần triều đình trung ương cấp phát thêm ngân lượng...”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »