Sa Mưu Xa Duẫn hỏi: “Trung Quốc đã đánh bại An Đông thị sao?”
Khổng Thành Lượng nói: “Chúng ta đã đánh bại chủ nhân của Tùng Tiền thị và An Đông thị!”
Sa Mưu Xa Duẫn trợn mắt há hốc mồm, Tùng Tiền thị và An Đông thị cường đại, vậy mà còn có chủ nhân khác. Mà đại bộ lạc tên là Trung Quốc, vậy mà lại đánh bại Tùng Tiền Thị, chủ nhân An Đông thị!
Khổng Thành Lượng dứt khoát lấy bản đồ thế giới mang theo bên người ra, chỉ vào bản đồ nói: “Đây là đảo Hà Di, đây là quốc gia Nhật Bản, đây là Trung Quốc. Tất nhiên, trong tương lai đảo Hà Di cũng thuộc về Trung Quốc.”
Sa Mưu Xa Duẫn nhìn đảo Hà Di cỡ móng tay, lại nhìn về phía Trung Quốc lớn hơn lòng bàn tay, nhất thời thế giới quan có dấu hiệu sụp đổ.
Nuốt nước bọt, Sa Mưu Xa Duẫn hỏi: “Trung Quốc sẽ cướp đất của chúng ta không?”
Khổng Thành Lượng nói: Toàn bộ đảo Hà Di, đều là lãnh thổ Trung Quốc. Mà Hà Di, cũng là người dân Trung Quốc, không có cướp đất của ngươi.”
“Ta hỏi, các ngươi sẽ di chuyển người Hà Di, đuổi khỏi lãnh thổ bộ lạc sao?” Sa Mưu Xa Duẫn hỏi.
“Không.” Khổng Thành Lượng lắc đầu.
Sa Mưu Xa Duẫn lại hỏi: “Khi giao dịch hàng hóa, sẽ lừa dối chúng ta không?”
Khổng Thành Lượng nói: “Hoàng đế sẽ phái quan viên đến thành lập pháp viện, nếu Tùng Tiền thị hoặc thương nhân Trung Quốc, có hành vi bắt nạt khi giao dịch với các ngươi, các ngươi có thể đến pháp viện cáo trạng. Thẩm phán Trung Quốc, sẽ chủ trì công lý cho ngươi. Hãy nhớ rằng, nếu bị bắt nạt, phải đến pháp viện để cáo trạng và không thể tự ý chiến đấu.”
Sa Mưu Xa Duẫn hỏi: “Nếu thẩm phán thiên vị Tùng Tiền thị thì sao?”
“Vậy thì các ngươi cứ đánh giặc đi, sau khi làm lớn chuyện, hoàng đế bệ hạ sẽ phái người xử lý.” Khổng Thành Lượng nói.
Sa Mưu Xa Duẫn gật đầu: “Chúng ta đồng ý ước định này, chúng ta bị bắt nạt, đi đến đại pháp quan lý luận. Nếu thẩm phán không công bằng, chúng ta sẽ mang theo dũng sĩ dùng cung tên nói chuyện!”
Khổng Thành Lượng lấy chiếu sắc phong đã chuẩn bị từ năm ngoái ra và nói: “Hoàng đế Trung Quốc bệ hạ, sắc phong ngươi là tướng quân Hà Di, cai trị tất cả các bộ lạc Hà Di. Ngươi đổi tên tiếng Hán đi, ta sẽ điền tên ngươi vào đó.”
“Ta sẽ không, ngươi giúp ta thay một cái.” Sa Mưu Xa Duẫn nói.
Khổng Thành Lượng cũng lười suy nghĩ, căn cứ vào tên Hà Di của đối phương, trực tiếp đặt tên là “Sa Xa Doãn”.
Ngay lúc quan viên Hồng Lư Tự trấn an đảo Hà Di, một con thuyển An trạch của Nhật Bản, đi theo là hạm đội hải quân Đại Đồng, chở các sứ thần nhà Đường sống ở Thượng Hải.
Lâm Nga Phong đảm nhiệm chính sử, nhiệm vụ chủ yếu, là hộ tống hai mươi du học sinh đi Nam Kinh
Hai mươi du học sinh Nhật Bản này, dẫn đầu là Quật Điền Cát Chính, mới mười bảy tuổi, là cháu trai của lão trung Quật Điền Chính Tuấn-cho dù sau khi Tửu Tỉnh Trung Thanh sụp đổ, A Bộ Trung Thu lên làm lão đại, nhưng người có ảnh hưởng thực sự vẫn là Quật Điền Chính Tuấn
Mẹ nuôi của Quật Điền Chính Tuấn là bà vú của tướng quân Đức Xuyên Gia Quang, hắn từ nhỏ đã đi theo mẹ nuôi đến phục vụ Đức Xuyên Gia Quang, sau này hắn cùng Tửu Tỉnh Trung Thanh cùng nhau làm đại thần ủy thác.
Quật Điền Chính Tuấn và Tửu Tỉnh Trung Thanh là kẻ thù không đội trời chung, ở một thời không gian khác, sau khi Đức Xuyên Gia Cương chết, Quật Điền Chính Tuấn đã ủng hộ lão Tứ còn Tửu Tỉnh Trung Thanh ủng hộ lão Tam, kết quả cuối cùng là lão Tứ, thân là Tửu Tỉnh Trung Thanh lão đại thế mà lại thua.
Tên nhãi này đa mưu túc trí, không có hoàn toàn nắm chắc quyền trong tay.
Lần này Tửu Tỉnh Trung Thanh dẫn cứu người ra khỏi phủ Mạc tướng quân, chính là Quật Điền Chính Tuấn ở phía sau màn bày ra. Lại làm cho đại biểu Tửu Tỉnh Trung Thanh ở phủ Mạc, cùng Trung Quốc ký tên lên hiệp ước khuất phục, bêu danh lên để cho người khác ghi nhớ, Quật Điền Chính Tuấn chính mình âm thầm nắm trong tay đại cục.
Ngoài cháu trai của Quật Điền Chính Tuấn, còn có gia đình Thổ Tỉnh, con cháu của Tỉnh Y, những điều này đều có đại thần bố trí ủy thác.
Đội tàu trực tiếp đến cảng Thượng Hải, trải qua xây dựng hai mươi năm, huyện Thượng Hải đã phồn hoa vượt qua hơn rất nhiều châu phủ.
Năm nay triều đình ban bố một đống danh sách, huyện Thượng Hải nằm trong số đó.
Trước đây tri huyện Thượng Hải là chính thất phẩm, hiện tại trực tiếp thăng cấp thành chính ngũ phẩm, chức quan cấp bậc tương đương với quận trưởng phủ.
Trên danh sách còn có trấn Phật Sơn, thị trưởng Phật Sơn trước đây, chỉ là một quan chức nhỏ chính cửu phẩm. Bởi vì thương nghiệp phát triền tốc độ rất nhanh, trực triếp được thăng lên thất phẩm, chỉ kém một bậc so với tri huyện bình thường.
Có rất nhiều nơi tương tự Phật Sơn, chẳng hạn như trấn Nhan Thần của Sơn Đông, sau khi trải qua chiến tranh và bệnh dịch, trấn Nhan Thần đã nhanh chóng phục hồi, trở thành trung tâm chế tạo thủy tinh ở phía Bắc, sản xuất mọi thứ từ thấu kính quang học đến thủy tinh sử dụng hàng ngày.
Triều đình Đại Đồng, cùng với triều đình Đại Minh cùng lúc trái ngược nhau.
Quan chức của triều đình Đại Minh không nhiều, quan viên đang chờ bổ sung rất nhiều, Trung Quốc Đại Minh do Triệu Hãn thành lập, gia tăng thêm rất nhiều quan chức ( đặc biệt là quan chức dưới cấp bốn), quan chức nhàn rỗi chờ bổ sung số lượng cực nhỏ.
“Nước Đường thực sự phồn hoa a” Quật Điền Cát Chính nhìn bến tàu Thượng Hải nói
Lâm Nga Phong nói: “Đến Nam Kinh, mới biết thế gian phồn hoa”