Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2094
Khuếch trương thời đại (2)

❊ ❊ ❊

Chính quyền tỉnh Huyền Thố được đặt tại thành Huy Phát (Huy Nam) cũng hoàn toàn là do địa lý.

Mà thành trì này nằm ở bên cạnh sông Hôi Bái (sông Huy Phát) và thuận theo phía Đông của con sông là sông Tùng Hoa, phía Tây là những dãy núi cao, đi qua sông Hồn sẽ đến Thẩm Dương, xuôi theo phía Nam cũng là đường núi, nhưng vượt qua sông Bà Trư sẽ đến sông Áp Lục, cũng tạo điều kiện thuận lời cho việc kiểm soát Hàm Kính Phủ.

Toàn bộ tỉnh Huyền Thố chỉ có tầm hai trăm nghìn dân cư, hơn nữa cũng rất đa dạng dân tộc. Trong đó, người Hán chỉ có hơn năm mươi nghìn người (bao gồm cả quân đội đồn trú và người nhà của họ), tộc Nữ Chân ước chừng có bốn mươi nghìn người, dân tộc Mông Cổ có tầm hai mươi nghìn người, còn lại khoảng tầm chín mươi nghìn người đều là người Triều Tiên.

Mà năm mươi nghìn người Hán kia còn có một ít người đã hòa nhập thành người Nữ Chân và người Mông Cổ.

Sở dĩ nóng lòng lập tỉnh như vậy là bởi vì muốn nhanh chóng di cư người Hán đến những vùng khác nhau, sau này những người lưu vong cũng sẽ được ưu tiên nhập cư. Hơn nữa, chỉ cần thông qua trường học để giáo hóa, giao lưu các dân tộc, mở rộng khu người Hán hơn. Hai, ba thế hệ sau này dân cư toàn tỉnh có lẽ có thể đạt được tới năm trăm nghìn dân.

Trong vòng mấy chục năm nay, tỉnh Huyền Thố vẫn luôn là kiểu tiền mất tật mang, vẫn luôn dựa vào ngân sách của trung ương để phát triển, có thể cân bằng được tài chính trong thành cũng là một việc không tồi.

Nhưng thật ra việc quản lý đều do Bình An Phủ (Đạo) của tỉnh Liêu Ninh làm, từ Bình Nhưỡng đến Bảo Châu đều không tệ. Dựa vào những vùng bằng phẳng gần sông và biển, khu vực này đã trở thành một khu canh tác rất tốt, đồng thời cũng là tinh hoa của toàn bộ Triều Tiên.

Nam Kinh, Tử Cấm Thành.

Triệu Hãn dò hỏi Đảng Sùng Tuấn vừa hồi kinh: “Sau khi cắt đất, dư luận bên Triều Tiên thế nào rồi?”

Đảng Sùng Tuấn trả lời: “Chuyện này còn tùy nơi và cũng tùy người. Ở bên ngoài, quan viên Triều Tiên không nói cái gì cả, nhưng bên trong lại rất oán hận Thiên triều chúng ta. Văn nhân Triều Tiên thì có kẻ ái mộ Thiên triều, cũng có kẻ sợ hãi, oán hận, nhưng hầu như đều chĩa dao về phía Đảng Nhân dân phương Tây. Những thương nhân ở Kaesong thì bất mãn với Kaesong vì không quy phụng Thiên triều, trong lòng vô cùng sợ hãi sau khi xong việc sẽ bị xử lý.”

“Người dân thì sao?” Triệu Hãn hỏi.

Đảng Sùng Tuấn nói: “Quân ta từng chiếm đóng Hán Dương, Khai Thành và Xuân Xuyên, lúc đó chúng ta đối xử rất tốt với dân chúng, không mảy may đến tiền bạc. Cho nên dân chúng của ba thành này đều rất lưu luyến quân đội Thiên triều, hận quân đội không thể đóng quân mãi mãi ở nơi đó. Về phần những người dân thường khác, bọn họ không có bất kỳ suy nghĩ gì, chỉ muốn an ổn sống qua ngày.”

Triệu Hãn gật đầu nói: “Hiểu rồi.”

Đảng Sùng Tuấn lại nói: “Mật thám Quốc An Viện đã truyền bá khắp nơi, nói rằng lần này Thiên triều xuất binh là do việc Triều Tiên cấm toàn dân truyền bá 《 Đại Đồng Tập 》 .

Rất nhiều sĩ tử Triều Tiên, thậm chí là cả quan viên Triều Tiên đều tin vào chuyện này, hơn nữa bắt đầu bí mật mua 《 Đại Đồng Tập 》 . Bọn họ muốn biết đó là loại sách nào mà lại khiến Thiên triều khởi binh. Triều Tiên càng cấm 《 Đại Đồng Tập 》 thì người đọc sách lại càng tò mò, lại càng muốn được xem thử.”

Triệu Hãn nói: “Khanh vất vả rồi, lần này Khanh đã lập được công lao rất lớn. Sắp tới khanh tiếp tục đến Brunei một chuyến đi, khi trở về sẽ lập tức được thăng lên chức Hữu thiếu khanh của Hồng Lư Tự.”

“Brunei?” Đảng Sùng Tuấn khó hiểu hỏi.

“Ở đó đang có nội chiến.” Triệu Hãn lạnh nhạt nói.

Brunei là một nơi rất lớn, trong lịch sử, cuộc nội chiến này đã diễn ra trong vòng mười hai năm. Cuối cùng kết thúc bằng việc nhượng lại đất đai cho nước Sulu, sau đó nước Sulu sang viện trợ cho họ thì nội chiến mới kết thúc.

Đại khái tình hình là như này, Triệu Hãn có một phi tử là người Brunei. Năm trước, Quốc trượng của hắn là Quốc vương Brunei đổ bệnh đã chết, tỷ phu của ông ta lên kế nhiệm Sudan. Chưa đến nửa năm, tỷ phu của Quốc vương cũng chết, bên ngoài nói là bệnh chết, nhưng nguyên nhân cụ thể là gì thì không ai biết. Ngay sau đó, tỷ phu thứ hai của ông ta lên kế thừa ngôi vị.

Tỷ phu thứ hai của Quốc vương tên là Ali, Tể tướng tên Mộ Tân.

Con rể Ali giết con trai của Mộ Tân. Mộ Tân tức giận đã cầu xin Ali nghiêm trị hung thủ, nhưng Ali lại bao che cho con rể mình.

Thân là Tể tướng, Mộ Tân phát động quân đội, giết chết Quốc vương Ali, cũng chính là Tỷ phu của Triệu Hãn.

Mộ Tân tự lập nên nước Sudan, vì để dịu đi cơn giận của hoàng gia, ông ta bổ nhiệm Bang Tô, một người trong hoàng gia lên làm Tể tướng. Bang Tô vì để trả thù cho Ali nên đã khỏi binh tạo phản, Mộ Tân sợ hãi chạy đến đảo Kính Tử, Bang Tô lên ngôi đứng đầu Sudan. Bây giờ, Brunei và Sudan đang xảy ra nội chiến, có một bên đã cử sứ thần đến thỉnh cầu Hoàng đế Trung Quốc đến sắc phong.

Nước Sulu đã dâng rất nhiều thứ cho Thiên triều, chỉ mong vớt được chút lợi ích. Họ phái sứ thần đến đảo Kính Tử, nhưng cuối cùng sứ giả lại bị Mộ Tân giết. Quốc vương Sulu giận dữ, nói chỉ cần Brunei nhường lại khu vực Sabah, họ chắc chắn sẽ xuất binh hỗ trợ tiêu diệt Mộ Tân.

Mặt khác, tỷ phu của Quốc vương đã chết trong cuộc đảo chính, sau đó Nhị Vương tử Allauddin cũng chạy tới Trung Quốc thỉnh cầu Thiên triều giúp hắn đoạt lại ngôi vị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »