Trương Hiến Trung không đợi Vi Tráng nói hết đã kéo tay hắn cười nói: "Tuyên giáo Vi, bổn đốc đã chọn ra một trăm mẫu đất phì nhiêu ở ngoài thành Đạm Mục để Tuyên giáo Vi làm đất riêng. Còn có ba thiếu nữ Java để Tuyên giáo làm thiếp, tất cả đều là nữ tử con nhà giàu ở trong thành, chứ không phải là mấy nha đầu nông thôn bản xứ đâu. Còn có mấy nữ tử Java để cho Tuyên giáo làm thị nữ. Còn có hơn hai mươi nô lệ Java để làm tá điền cày ruộng cho Tuyên giáo."
Vi Tráng ngạc nhiên vô cùng, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Trương Hiến Trung để mắt đến một khoảng đất bằng phẳng ở phía đông Đạm Mục, sau đó lại để mắt tới ở phía tây cũng đang có một mảnh đất nhỏ. Nơi đó cũng là một mảnh đất khá màu mỡ, tuy rằng chỗ đó có rất nhiều rừng rậm, nhưng chỉ cần chặt đi hết sẽ có thể khai hoang trồng trọt.
Trong vòng một năm, dưới sự chỉ huy của Tổng đốc Semarang là Trương Hiến Trung, địa bàn đã mở rộng ra gấp mười lần và hiện tại vẫn đang không ngừng đánh chiếm các ngọn núi khác.
Trương Hiến Trung cảm thấy rất vui vẻ, dân bản xứ thì không cần đánh đập, chỉ cần không phải người Hán thì có thể tùy ý bắt giữ và giết hại. Cho hắn làm Tổng đốc Semarang chẳng khác nào thả hổ về núi, rồng về biển lớn. Nếu không phải do số lượng người Hán quá ít, thì hắn thấy bản thân chỉ cần năm năm là đã có thể thống nhất được đảo Java rồi.
Cái gì mà trường học giáo hóa, cái gì mà từ từ khai thác, mấy chuyện này không phù hợp với Trương Hiến Trung. Hắn cảm thấy địa bàn này khá tốt, dẫn binh đi xâm chiếm khá dễ dàng, tiện tay thì giết sạch dân bản xứ luôn cho đỡ phiền, một số ít người không bị giết sẽ được giao cho các tướng sĩ làm tá điền.
Muốn thống trị nhưng không hao phí tài nguyên?
Muốn không hao phí tài nguyên thì chỉ có đi chiếm đoạt!
Trương Hiến Trung nói con trai thứ tư của mình rất thông minh, nhưng thật ra đứa con trai thứ ba của ông cũng không tệ, thậm chí có thể gọi là văn võ song toàn.
Con trai thứ ba tên là Trương Kiến Chi, năm nay mười tám tuổi.
Mười hai tuổi đã cũng người lớn đi săn bắn, năm mười bốn tuổi được nghỉ hè về nhà còn tham gia đánh trận, dũng mãnh nhanh nhẹn xông ra chiến trường chém địch. Hắn thuận lợi tốt nghiệp trung học, tự túc nhập học trường đại học Phúc Châu, tiếc là chưa lấy được bằng tốt nghiệp, chỉ có tư cách báo danh thi làm quan viên nha lệ phủ.
Trương Kiến Chi cảm thấy thi làm quan viên nha lệ chẳng có ý nghĩa gì, sau khi học xong đại học liền chạy đến Semarang nương nhờ phụ thân.
"Cái thằng khốn này." Trương Hiến Trung vì vậy mà tức giận: "Lão tử bỏ tiền ra cho ngươi học đại học, ngay cả bằng tốt nghiệp còn chưa lấy được, ngươi đọc nhiều sách như vậy thì có tác dụng gì!"
Trương Kiến Chi giải thích, nói: "Phụ thân à, kì thi tốt nghiệp đại học ngày nay chính là kì thi cử nhân của tiền triều. Từ Lễ bộ đến viện giám sát, giám sát chặt chẽ nhiều tầng, sao có thể dễ dàng vượt qua? Sinh viên năm nhất chỉ có một phần nhỏ có thể tốt nghiệp, phần lớn học sinh đều chỉ có thể lấy được giấy chứng nhận đã tham dự."
"Cũng chính là, nếu như ngươi không thi đỗ cử nhân thì cũng chỉ được cái danh tú tài thôi à?" Trương Hiến Trung hỏi.
Trương Kiến Chi gật đầu: "Cũng có thể nói như vậy."
Cơn giận của Trương Hiến Trung đến rất nhanh mà cũng đi rất nhanh, ông tặc lưỡi nói: "Tú tài thì tú tài, cũng xem như là người có văn hoá của nhà họ Trương. Ở trường đại học ngươi đã học được những bản lĩnh gì?"
Trương Kiến Chi trả lời: "Chuyên ngành chính của con là khoa học tự nhiên, vật lý, số học, thiên văn, địa lý đều học qua. Khoa học xã hội là môn học phụ, lựa chọn học vấn đạo gia có chút hiếm gặp. "Lão Tử", "Trang Tử" đều hiểu biết sơ qua một chút."
"Lão Tử không phải chính là Thái Thượng lão quân sao?" Trương Hiến Trung đột nhiên bừng tỉnh. "Hóa ra tên khốn ngươi đi học đạo pháp, thầy giáo ở trường học có dạy ngươi phép ngũ lôi hay không?
Trương Kiến Chi bất lực giải thích: "Phụ thân à, đạo gia là đạo gia, đạo giáo là đạo giáo. Đạo gia giảng đại đạo đến lý lẽ, đạo giáo giảng nghi lễ cầu khấn, vẽ bùa đuổi quỷ."
Trương Hiến Trung đã hiểu: "Đạo gia là kẻ làm quan, chỉ biết khua môi múa mép. Đạo giáo là kẻ làm quan nhỏ, phải đích thân đứng ra làm việc."
Lời này vừa nói ra, Trương Kiến Chi suýt chút nữa thì cười thành tiếng.
Trương Hiến Trung ngồi xuống, hào sảng nói: "Vậy ngươi thử khua môi múa mép xem nào, nói thử một chút đạo lý, lý lẽ lớn của đạo gia xem nào."
Trương Kiến Chi cẩn thận nghĩ ngợi, nói: "Nghe nói phụ thân người làm quan thống đốc ở đây, tàn sát vô số dân địa phương. Trong mắt của Trang Tử, phụ thân chính là cường đạo."
Chứng huyết áp thấp của Trương Hiến Trung đã được chữa khỏi, vỗ mạnh xuống bàn nói: "Ngươi dám mắng lão tử là cường đạo? Lúc đầu lão tử là bị ép, chó cùng dứt giậu, bây giờ giết người là vì trunng hiếu với đất nước, sao có thể lẫn lộn gọi chung với bọn trộm cướp?"
Trương Kiến Chi nói: "Hài nhi sai rồi, phụ thân không phải cường đạo, bệ hạ năm đó mới là cường đạo. Còn phụ thân thì cùng lắm cũng chỉ xem như là trung cường đạo."
Trương Hiến Trung nghe nhi tử nói qua nói lại, thì không vui nói: "Đừng có vòng vo, có chuyện gì thì nói thẳng ra."
Trương Kiến Chi hỏi: "Phụ thân có từng nghe nói qua, thánh nhân không chết, cường đạo không ngừng?"