Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1349
Tăng nhân khẩu và cải cách chế độ thuế (1)

❊ ❊ ❊

Cơ thể thiếu nữ khiến Hoàng Đế có chút lưu luyến, đi làm trễ nửa tiếng.

Nữ quan Ti Lễ Giám ôm tấu chương chờ đợi từ lâu. Lý Hương Quân lấy một quyển ra: "Bệ hạ, các tỉnh đã báo hộ tịch nhân khẩu lên rồi ạ..."

Là tổng điều tra toàn quốc, thực ra là báo theo hộ tịch, nếu không vốn không thể thống kê nhân khẩu di động được.

Tam Triệu Hãn mở ra xem, tim bỗng đập thình thịch”

Phủ Kim Lăng (trực thuộc): 263 vạn. Phủ Bắc Bình (trực thuộc): 39 vạn người.

Tỉnh Giang Tây: 915 vạn. Tỉnh An Huy: 704 vạn. Tỉnh Chiết Giang: 641 vạn. Tỉnh Tứ Xuyên: 930 vạn.

Tỉnh Hồ Nam: 622 vạn. Tỉnh Hồ Bắc: 533 vạn. Tỉnh Quảng Đông: 608 vạn. Tỉnh Quảng Tây: 382 vạn. Tỉnh Phúc Kiến: 594 vạn.

Tỉnh Sơn Đông 266 vạn. Tỉnh Hà Nam: 245 vạn. Tỉnh Hà Bắc: 103 vạn. Tỉnh Sơn Tây: 184 vạn. Tỉnh Thiểm Tây: 288 vạn.

Tỉnh Liêu Ninh: 114 vạn. Tỉnh Vân Nam: 302 vạn. Tỉnh Quý Châu: 288 vạn.

Không tính trẻ em dưới mười hai tuổi, tổng cộng nhân khẩu toàn quốc là 8677 vạn, nhiều hơn lần thống kê trước 2000 vạn.

Nhân khẩu Tứ Xuyên tăng vọt lên 230 vạn, có ba nguyên nhân chủ yếu: Một là giành lại được khu Xuyên Nam, hai là phần lớn trẻ em đã tròn mười hai tuổi; ba là phần lớn dân trong núi cũng đăng ký sổ hộ khẩu.

Quảng Đông, Phúc Kiến cũng tăng hơn một trăm vạn, phần lớn là dân tộc thiểu số đăng ký hộ khẩu, đảo Hải Nam, Đài Loan cũng nhập vào đây. Tính cả đảo Hải Nam, cả dân tộc Lê, dân tộc Miêu đăng ký hộ khẩu, vậy mà nhân khẩu lại hơn 120

Vạn.

Còn Liêu Ninh, chẳng những tính người Mông Cổ, Nữ Chân, thậm chí còn tính cả người Triều Tiên.

Bảo Châu ở biên giới Triều Tiên cũng do Liêu Ninh quản lý.

Tình hình nhân khẩu ở Giang Tây rất khó xử, đừng thấy nhân khẩu đứng thứ hai cả nước, có rất nhiều người ra ngoài làm quan, kinh doanh, đi lính. Thanh niên trai tháng thì liên tục di cư lên phía Bắc, phần lớn thiếu niên rơi vào tuổi thống kê, trẻ từ mười hai tới mười tám tuổi chiếm một phần năm khiến người lao động nông thôn hơi thiếu, những nhà nhiều đất đai không mời được tá điền, chỉ có thể tốn tiền mua nô lệ nước ngoải.

Triều sớm hôm sau.

Triệu Hãn cười tuyên bố với bách quan: "Cả nước có hai phủ mười tám tỉnh, nhân khẩu hơn 8677 vạn, còn đông hơn cả thời Tiền Minh. Các khanh đã cực khổ rồi!"

Thực ra Liêu Ninh còn chưa chính thức trở thành tỉnh, tạm do Sơn Đông quản lý nhưng công tác thống kê nhân khẩu lại tính riêng.

"Bệ hạ hết lòng lo lắng, dùng nhân chính để quản lý thiên hạ, vậy nên vạn dân muôn phương mới sinh cond đẻ cái nhiều như vậy."

"Thánh thiên tử tại triều là phúc của bá tánh Thần Châu."

"Tân triều Đại Đồng ta đang ở thời lập quốc sơ khai mà nhân khẩu dã gần chín trăm nghìn. Hai mươi năm sau tất dân chúng sẽ hơn triệu triệu, đúng là nổi tiếng thịnh thế từ xưa tới nay!"

Nhất thời bách quan ca tụng công đức, hơn nữa còn phát từ thành tâm.

Đây chính là năm nhân khẩu Trung Quốc trong danh sách đông hơn thời Đại Minh toàn thịnh sau nhiều năm chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh. Hơn nữa nhân khẩu phương Bắc ít, dù bây giờ không làm gì, mặc kệ phát triển theo hướng nào cũng có thể tăng nhanh nhân khẩu, có lẽ mấy năm nữa là có thể vượt trên một triệu (trên mười hai tuổi).

Nhiều người chính là thịnh thế, sao không khiến quan viên mở cờ trong bụng.

Triệu Hãn nói: "Phủ Bắc Bình vẫn hơi ít người, thời Tiền Minh chỉ mỗi thành Bắc Kinh đã một trăm vạn nhân khẩu, bây giờ cả phủ Bắc Bình còn chưa tới bốn mươi vạn người. Dù thế nào thì sang năm phủ Bắc Bình phải có mười vạn dân di cư, chuyển từ khu đông đúc nhất ở phương Nam sang."

"Thần tuân chỉ!" Quan viên hộ Hộ giơ thẻ bước ra khỏi hàng.

Truyền giáo sĩ và những người chủ trương cai trị bằng Nho giáo nghe thấy số liệu cũng nghẹn họng trân trối, cả châu u có nhiều người như vậy không?

Đề tài thảo luận trong triều sớm hôm nay chính là nói về mâu thuẫn giữa người với người. Chủ yếu chính là bàn bạc về nhân khẩu thời Hán Đường, khu Quan Trung đông đúc.

Vấn đề nhân lực cày cấy thiếu hụt nghiêm trọng. Ví dụ như Hán Vũ Đế cầm quyền không bao lâu đã chia ruộng đất Hoàng thất cho dân chúng trồng trọt, sau đó lại cho phép dân chúng tự do di chuyển, phần lớn nông dân trong nước chuyển ra quan ngoại khai hoang.

Lại thảo luận chế độ ruộng đất thời Đường và thời Tống, cuối cùng Triệu Hãn cho ra một kết luận, năm mươi năm sau, chắc chắn ruộng đất Trung Quốc không đủ để trồng trọt, đến lúc đó cần phát triển ra nước ngoai. Ví dụ như Lữ Tống, tuy khí hậu ở đó nóng bức, hơn nữa mùa mưa kéo dài nhưng chỉ cần cẩn thận trồng trọt là có thể khai hoang chút rừng mưa nhiệt đới.

Thứ đồ chơi này không chỉ nói cho bách quan nghe mà cũng đăng lên báo để nhân dân được biết, truyền bá lâu dài sẽ hình thành cùng chung nhận thức về khai thác nước ngoài.

Kết thúc triều sớm, Triệu Hãn nói với Phí Thuần và Ngô Ứng Ki: "Hai người các ngươi ở lại, đi tới Nội Các với ta."

Hai người này quản lý thu nhập từ thuế, cùng viết một tấu chương đề nghị tiến hành cải cách chế độ tài chính và thuế vụ.

Triệu Hãn tan triều, tới Nội Các, mở một hội nghị tài chính, Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa, Tống Ứng Tinh, Phí Thuần, Ngô Ứng Ki, năm người tham gia.

Triệu Hãn hỏi ba vị thần: "Các ngươi cũng đồng ý?"

Lý Bang Hoa nói: "Thần cảm thấy không nên hủy bỏ hoàn toàn bản sắc, có thể giữ lại một chút để tiện khi cần đến."

Bản sắc chính là thuế vật phẩm, ví dụ như gạo, lúa mì, gỗ. Lấy cái này thay cái kia cũng chính là đổi vật phẩm, ví dụ như ngân lượng, vải vóc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »