Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1656
Khắc Luân Uy Nhĩ khó giao tiếp (1)

❊ ❊ ❊

Hai người tranh cãi một lúc lâu, lỗ tai Trương Thụy Phượng đều có vết chai, bèn nói: “Được rồi, đừng nói nữa, trước tiên nói chuyện với Khắc Luân Uy Nhĩ.”

Kể từ khi phái đoàn sứ giả ra biển, Khắc Luân Uy Nhĩ là lãnh tụ của một nước bị ghét nhất.

Cho dù đó là Mạc Ngọa Nhi, Ba Tư hay Pháp quốc, thậm chí là quốc vương Bồ Đào Nha, tất cả đều rất hào phóng. Cung cấp đồ ăn thức uống ngon, muốn gì thì nói một tiếng, khi đến có lễ vật giá trị diện kiến, khi rời đi lại có lễ vật tống biệt.

Khắc Luân Uy Nhĩ lại không nói gì, nghi thức diện kiến tồi tàn đến đáng thương.

Vị này đã chiến đấu với Hà Lan, đánh cho nền tài chính Anh quốc gần như sụp đổ. Tiền tiết kiệm của riêng hắn, đã chi tiêu rất nhiều trong cuộc nổi dậy, căn bản không có tiền để chiêu đãi các sứ giả Trung Quốc.

Ngay cả các hiệp ước ngoại giao thông thường, Khắc Luân Uy Nhĩ cũng phải cạnh tranh, sợ bị Trung Quốc lừa gạt.

Hãy nhìn hoàng thái hậu của Pháp quốc, hầu như không phản đối các điều kiện do Trung Quốc đưa ra, cũng không nghĩ đến việc thông qua hiệp ước để chiếm tiện nghi của Trung Quốc.

“Rầm!”

Tại hiện trường đàm phán, Trương Thụy Phượng tức giận đập bàn, chỉ vào Khắc Luân Uy Nhĩ mắng to: “Thụ tử, ngươi dám tiêu khiển ta như vậy!”

Khắc Luân Uy Nhĩ cũng không muốn gặp rắc rối, vội vàng giải thích: “Sứ giả tiên sinh, tất cả những gì ta vừa nói là đề nghị, mọi thứ đều có thể từ từ thương lượng. Nếu sứ giả đồng ý, chắc chắn Anh quốc sẽ báo đáp, có thể đưa ra bất kỳ điều kiện nào.”

Trương Thụy Phượng rất muốn phất tay áo rời đi, cố kiềm chế lửa giận nói: “Tô Lộc, Văn Lai, Cự Cảng, mặc dù đều là lãnh thổ Trung Quốc, nhưng họ có phong tục riêng của họ. Đặc biệt là Tô Lộc, Văn Lai, người ta có quốc vương. Họ không phản bội hoàng đế bệ hạ Trung Quốc, các quan viên Trung Quốc không thể can thiệp, tốt nhất là ngươi nên thu hồi ý tưởng cướp bóc lại!”

Tô Lộc, Văn Lai, Cự Cảng đều tin vào Lục Giáo, bây giờ có Trung Quốc làm chỗ dựa, các nhà truyền giáo đã bị trục xuất hoàn toàn, phá hủy các giáo đường của Cơ Đốc giáo.

Vậy mà Khắc Luân Uy Nhĩ lại muốn vượt qua Trung Quốc, để có được quyền truyền giáo ở ba nơi này.

Ngoài ra, hai nước Tô Lộc và Văn Lai, cũng rất giàu các mặt hàng như trân châu, gia vị và các mặt hàng khác. Ban đầu những mặt hàng này do Tây Ban Nha kiểm soát, sau đó, Trung Quốc và Hà Lan cùng độc quyền thương mại.

Khi hải chiến giữa Trung Quốc và Hà Lan nổ ra, Tô Đan của cả hai nước nhanh chóng thể hiện thái độ của họ, tuyên bố rằng gia vị và trân châu chỉ được bán cho các thương gia Trung Quốc.

Khắc Luân Uy Nhĩ thật sự không thể hiểu được, cũng không làm gì cả, nhưng lại muốn có được quyền thương mại giữa hai nước.

Cuộc đàm phán kéo dài mấy ngày, các sứ giả Trung Quốc, ngày càng cảm thấy rằng vị này bị thần kinh.

Trong các cuộc đàm phán ngoại giao, Khắc Luân Uy Nhĩ luôn như vậy.

Hắn yêu cầu Anh-Hà Lan sáp nhập liên bang, sau đó yêu cầu liên minh Anh- Hà Lan, điều này đã nói qua, nên sẽ không nói lại.

Mấy năm trước đây, Bồ Đào Nha chỉ muốn thiết lập quan hệ ngoại giao với Anh quốc, Khắc Luân Uy Nhĩ đã tung ra một loạt các điều kiện, quả thật là coi Bồ Đào Nha như một thuộc địa.

Chẳng hạn như, cho phép Bồ Đào Nha mở các cảng toàn cầu, cho phép các nhà truyền giáo Anh quốc truyền giáo và xây dựng giáo đường ở Bồ Đào Nha, v.v. Lúc đó Nhược Ngang Tứ Thế, thậm chí còn nghi ngờ tai mình có vấn đề. Những điều kiện khắc nghiệt này, cái sau càng khắc nghiệt hơn cái trước. Bồ Đào Nha là một quốc gia tin vào Thiên Chủ giáo, cho phép Anh quốc tin vào đạo tin lành là có ý gì? Ba mươi năm chiến tranh tôn giáo chỉ vừa mới kết thúc.

Khắc Luân Uy Nhĩ giống như một đứa trẻ vô cùng vô lý, những đứa trẻ khác không chọc giận hắn, thậm chí còn có lòng tốt nói: “Ta cảm thấy ngươi tốt, chúng ta hãy làm bằng hữu.” Khắc Luân Uy Nhĩ trả lời: “Làm bằng hữu thì có thể, hãy cho ta đồ chơi của ngươi, cho ta kẹo của ngươi, như vậy thì ngươi mới có tư cách làm bằng hữu với ta.”

Nhược Ngang Tứ Thế đã trải qua những điều này, bây giờ phái đoàn sứ giả Trung Quốc lại trải qua một lần nữa.

Khắc Luân Uy Nhĩ nói: “Miễn là có được quyền thương mại ở Văn Lai, Tô Lộc, Anh quốc đã đồng ý thành lập liên minh tấn công và phòng thủ với Trung Quốc để ngăn chặn sự mở rộng thương mại của thực dân Hà Lan ở Á Châu.”

Trương Thụy Phượng là một người có tính khí tốt, lại bị những lời này làm tức giận đến bật cười, cơn tức giận biến mất trong nháy mắt: “Các vị hộ quốc công, Trung Quốc không nợ Anh quốc cái gì, cũng không cần Anh quốc phối hợp, cũng có thể bóp Hà Lan đến chết. Trước khi ta ra biển, hoàng đế đã ra lệnh, đối thoại bình đẳng và ngoại giao với tất cả các quốc gia. Nếu các hạ không có thành ý, chúng ta đừng nói về nó nữa. Ngoài ra ta khuyên các hạ, sau này đàm phán vẫn nên để quan viên đến nói chuyện, ngươi tự mình làm thật sự rất không thích hợp.”

Khắc Luân Uy Nhĩ thực sự là một thiên tài ngoại giao, chỉ cần hắn tham gia vào các cuộc đàm phán, đàm phán một người thì đắc tội một người.

Trước đây để quốc hội phụ trách đàm phán với Hà Lan, cuộc đàm phán diễn ra rất tốt, đè bẹp người Hà Lan gần như thỏa hiệp. Khắc Luân Uy Nhĩ kiên quyết đứng lên, buộc hai nước Anh- Hà Lan liên bang, khiến sứ giả đàm phán Hà Lan tức giận đến mức suýt chút nữa lật bàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »