Triệu Hãn cười nói: “Thay ta gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến ngài Cromwell.”
Những gì Milton vừa nói không phải là vô nghĩa.
Sau khi Quốc vương Anh quốc bị chém, quốc gia do quốc hội lãnh đạo, về mặt lý thuyết thì nước Anh đúng là một nước cộng hòa.
Milton hoàn toàn không có cách nào dự đoán, phá hủy được nước cộng hòa, hoàn toàn phản bội lại cách mạng, cũng một phần là bởi vì từ trước đến giờ hắn vẫn luôn sùng bái Tổng tư lệnh Cromwell. Hắn cúc cung tận tụy với Cromwell, nhưng chưa đến hai năm, Cromwell sẽ xóa bỏ quốc hội, lấy thân phận “Hộ quốc công” để độc tài thống trị.
Milton nói: “Hoàng đế bệ hạ tôn kính, nước Anh, thậm chí toàn bộ châu u đều lưu truyền câu chuyện vĩ đại của bệ hạ. Tổng tư lệnh nước ta, ngài Cromwell vẫn luôn một mực ngưỡng mộ uy danh của bệ hạ, cho nên để ta dẫn đầu sứ đoàn đến thăm hỏi Trung Quốc.”
Triệu Hãn bỗng cảm thấy hứng thú, nói: “Câu chuyện của ta lưu truyền ở châu u là gì vậy?”
Milton nói: “Bệ hạ là một hoàng tộc tiền triều mất đi quốc gia, Hoàng đế Trung Quốc tàn bạo không chịu nổi, khiến cho quân phản loạn công chiếm thủ đô, Hoàng đế cũng vì vậy mà bị quân phản loạn chém chết. Mà trước kia bệ hạ dùng thân phận Hoàng tộc để khởi binh, chiến thắng đucợ quân phản loạn, cuối cùng khôi phục lại được vinh quang của tổ tiên.”
“Thật đúng là biết biên diễn!” Triệu Hãn không khỏi tức cười, nói với người phiên dịch: “Câu này cũng không cần phiên dịch, tùy tiện nói với hắn một câu đi.”
Phiên dịch viên Hồng Lư Tự lập tức bịa chuyện nói: “Bệ hạ nói, tin tức ở châu u đúng là rất nhạy bén.”
Milton nịnh nọt đôi câu, lại nói: “Ta ở Ấn Độ, nghe được Trung Quốc đánh bại quân đội Hà Lan. Điều này thật sự khiến cho người khác phấn chấn, nước Anh và Trung Quốc có một kẻ địch giống nhau, đó chính là Hà Lan đáng chết. Ở nơi này, ta xin chúc mừng bệ hạ có một quân đội anh dũng.”
Triệu Hãn hỏi: “Nước Anh cũng từng đánh chiếm với Hà Lan?”
Milton trả lời: “Có một trận là bắt buộc phải đánh. Hà Lan quá mức tham lam, bọn họ muốn thuyền thương trải rộng ở khắp khu vực biển của châu u, bọn họ muốn độc chiếm tất cả các lợi ích. Thậm chí, bọn họ còn không chế buôn bán trong nước Anh, xúi giục vay tiền rồi sau đó uy hiếp, ép nước Anh phải buông ta những quyền lợi vốn có của nước Anh.”
“Đúng là không nên.” Triệu Hãn nói theo: “Hà Lan ở châu Á cũng như vậy, thậm chí còn xâm chiếm lãnh thổ của Trung Quốc, chèn ép những người Trung Quốc đang sinh hoạt ở Đài Loan. Cho nên ta mời xuất binh, đuổi Hà Lan ra khỏi Đài Loan. Hà Lan là quốc gia vô sỉ đứng thứ nhất.
Milton vui vẻ nói: “Nước ta có thể khai chiến cùng với Hà Lan ở châu u, Trung Quốc có thể khai chiến với Hà Lan ở châu Á. Một Hà Lan nho nhỏ khẳng định không có cách nào tác chiến cả hai bên. Bến lúc đó bệ hạ có thể đuổi Hà Lan ra khỏi châu Á.”
Triệu Hãn nói: “Đáng tiếc. Trung Quốc với Hà Lan đã ký hiệp ước mười năm. Là một hoàng đế Trung Quốc, ta không thể vi phạm cam kết, xé bỏ hiệp ước là cách làm đê hèn.”
“Dạy dỗ những thứ người Hà Lan hèn hạ kia, dùng bất cừ thủ đoạn gì cũng không bị coi là bỉ ổi.” Milton vẫn châm dầu vào lửa đến cùng.
Triệu Hãn mập mờ cái nào cũng nói được: “Quả thật đúng là như vậy, nhưng lúc trước Trung Quốc tác chiến, hải quân đã bị tổn thất nghiêm trong. Nước Anh có thể đánh ở châu u trước, sau đó Trung Quốc sẽ tiến hành tiếp ứng sau.”
Đây chính là nói bậy, dựa vào kỹ thuật truyền tin hiện nay, sợ là đợi đến khi Anh - Hà chiến tranh xong, Trung Quốc bên này cũng không nhận được tin tức gì.
Vào giờ phút này, Cromvell vừa ban hành “điều lệ hàng hải” nội dung đại khái là: Thuyền bè không phải nước Anh, không phải mang theo hàng hóa tiến vào nước Anh và khu vực thuộc địa, một khi bị phát hiện, ngay cả thuyền trở hàng cũng trực tiếp không nhận.
Điều lệ này, rõ ràng sẽ đối đầu với Hà Lan, bởi vì việc mua bán ở bến của nước Anh đã sắp bị thương nhân Hà Lan lũng đoạn rồi.
Hai năm đầu, nước Anh còn cùng Đan Mạch ký kết điều ước, tàu chở hành nước Anh có thể miễn thuế thông qua eo biển Tùng Đức. Đây là nước Anh với Đan Mạch liên thủ làm suy yếu lực lượng hàng hải của Hà Lan ở Batavia, bởi vì ba nước Bắc u cũng đã bị Hà Lan bẫy quá sức - Hà Lan không chỉ có lũng đoạn thương mại đường biển ở Bắc u, thế lực buôn bán còn khuếch trương đến lục địa của Bắc u, lợi dụng địa vị lũng đoạn thị trường tới điên cuồng ép trá trả thù, kiếm chác lợi nhuận.
Sở dĩ Cromwell dám ban đố “điều lệ hàng hải”, là bởi vì hai nước Anh - Hà vừa mới đạt được giao dịch mua bán súng ống đạn dược.
Các chiến hạm chủ lực hiện đang phục vụ ở Hà Lan, bao gồm cả những chiếc tốt nhất, đều đã được bán cho Hải quân Anh, hơn nữa nếu không đủ tiền, họ vẫn phải tìm thương nhân Hà Lan để vay tiền.
Người Hà Lan còn cảm thấy bản thân mình được lời, vừa xử lý được những chiến hạm còn thừa lại sau thời kỳ kháng chiến hơn ba mươi năm, lại có thể cho nước Anh vay tiền, càng kiếm được nhiều lợi nhuận hơn. Thật đúng là thắng, Hà Lan thắng đến hai lần.
Milton thấy Triệu Hãn mập mờ như vậy, biết muốn thuyết phục được Trung Quốc khai chiến rất khỏ, bắt đầu chuyển đề tài tới “Tập Đại Đồng”. Sau đó, lại thổi phồng bộ xuất bản kia của mình, cái gì mà lời bàn tự do, xuất bản tự do, hôn nhân tự do, tôn giáo tự do. Sau khi Triệu Hãn nghe xong, mỉm cười bày tỏ nói rất đúng.