Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1794
Kế hoạch liên tục thay đổi (2)

❊ ❊ ❊

Nửa đêm.

Tám trăm lục quân Hà Lan bắt đầu hành động, đi ra khỏi cổng phía bắc của nửa phía đông thành, băng qua một cánh đồng rau, đến hào vệ thành. Sau đó lại vượt qua cầu tiến vào toà thành, từ chỗ hổng của hào ở phía bắc của thành lặng lẽ đến bờ biển, tiếp đó dọc theo bờ biển hành quân về phía tây.

Còn Trương Hiến Trung, Tôn Khả Vọng thì dẫn đầu tám trăm lãng nhân, bắt đầu hành động từ khi màn đêm buông xuống. Sợ bị thủ quân Hà Lan phát hiện nên đi về phía đông nam, đi vòng quanh vài dặm, dọc theo bờ biển đi thẳng về phía đông thành.

"Giết!"

"Bùm bùm bùm bùm!"

Người Hà Lan dẫn đầu tiến hành bắn phá phía nam thành phố, hai trăm lục quân Hà Lan với hơn một ngàn lính Java lao ra khỏi cổng phía nam mà không hề báo trước.

Tình huống này khiến cả Thiết Hoành và Trương Hiến Trung đều kinh hãi.

Bởi vì sau nhiều cuộc thảo luận, kế hoạch cuối cùng là để cho quân Johor và nghĩa quân Hán gây ồn ào ở phía tây thành nhằm thu hút người Hà Lan. Trương Hiến Trung dẫn người tới thành đông đoạt thành, Thiết Hoành dẫn quân Đại Đồng, vào thời điểm mấu chốt sẽ từ phía nam thành phối hợp công thành.

Thiết Hoành đã lặng lẽ ẩn nấp bên ngoài hào bảo vệ phía nam thành vài trăm mét, chỉ đợi quân bạn ở phía tây tạo đà, không ngờ bức tường thành đối diện lại đột nhiên nã pháo, hơn nữa dường như còn có quân địch chạy ra chém giết.

Một quả đạn pháo bay qua đỉnh đầu Thiết Hoành, huynh đệ da đen kêu lên: "Bị kẻ thù phát hiện, lập tức công thành!"

"Giết!"

Dưới sự lãnh đạo của Thiết Hoành, hai ngàn quân Đại Đồng mang theo thang và bè gỗ lao về phía hào bảo vệ phía nam.

Crapper đứng trên đầu thành cũng bị doạ sợ,, vội vàng hét lên: "Kẻ thù tập kích đêm, mau thổi hiệu để quân đội phía nam thành phố nhanh trở về!"

Lưu Hán Nghi đang trấn giữ đại doanh, nhưng người chỉ huy cụ thể là Phó tướng Vu Trạm của Thiết Hoành.

Nghe thấy động tĩnh ở thành nam, Lưu Hán Nghi cuống quít đi tìm Vu Trạm, hỏi: "Còn chưa tới lúc đâu, sao Thiết tướng quân lại ra tay trước?"

Phía quân Đại Đồng có mang theo đồng hồ bỏ túi.

Nói là đồng hồ bỏ túi, nhưng thực ra nó giống như đồng hồ báo thức, mặt đồng hồ ước chừng to bằng hai bàn tay.

Theo kế hoạch, đến thời gian dự kiến, quân Đại Đồng ở phía tây thành sẽ bắn pháo, nghĩa quân Hán và binh lính Johor cùng nhau hò hét. Trương Hiến Trung ở phía đông thành nghe được động tĩnh, lập tức vượt qua hào bảo vệ công thành. Và Thiết Hoành ở phía nam thành sẽ dựa theo điều kiện chiến đấu để lựa chọn phương án tác chiến.

Nhưng hiện giờ quân ta chưa khai pháo, quân địch trong thành đã khai pháo trước.

Vu Trạm đã tập hợp số quân Đại Đồng còn lại từ lâu, hắn ta nói với Lưu Hán Nghi: "Thiên sứ tiếp tục trấn giữ đại doanh, ta dẫn người đến thành tây làm mồi nhử. Chắc chắn là Thiết Hoành tướng quân đã bị kẻ thù phát hiện, phải gây ra thanh thế lớn hơn ở phía tây thành, như vậy mới có thể giảm bớt áp lực cho quân bạn ở phía đông và phía nam thành. Thổi hiệu, lập tức bắn pháo!"

"Bùm bùm bùm!"

Pháo binh ẩn nấp ở phía tây thành lập tức bắn pháo khi nghe thấy tiếng kèn hiệu.

Tô Định Quốc dẫn đầu nghĩa quân Hán, hoàng tử Johor dẫn đầu binh lính Johor, nghe thấy tiếng pháo của đồng minh bèn lập tức đốt đuốc, vừa châm lửa vừa phát ra tiếng hò hét điên cuồng. Sức chiến đấu của họ quá kém, cũng chỉ có tác dụng này.

Sĩ quan Hà Lan là Matthews dẫn đầu quân tinh nhuệ đang tiến về phía tây dọc theo bờ biển.

Đi được một đoạn, mấy quả đạn pháo bèn lao tới.

Thế nhưng, trong cảnh tối lửa tắt đèn, pháo binh Trung Quốc sợ làm tổn thương quân đội đồng minh, cho nên không dám nã pháo vào tường thành, tất cả đều bắn ra biển.

"Rút lui nhanh, người Trung Quốc đang mai phục!"

Matthews sợ hãi quay đầu bỏ chạy, không dám chạy về phía tây mà toàn bộ rút lui dọc theo bờ biển về phía thành Hà Lan.

Crapper đứng ở đầu thành nhìn thấy rất rõ ràng, hàng vạn ngọn đuốc lần lượt sáng lên phía tây thành, chúng đang lao nhanh về phía hào bảo vệ. Hắn ngay lập tức "hiểu ra" ý đồ tác chiến của người Trung Quốc, bèn nói với sĩ quan truyền lệnh: "Quay về thông báo cho Tổng đốc đại nhân, quân đội Trung Quốc ở phía nam thành (Bộ Thiết Hoành) chỉ là đánh nghi binh, quân đội Trung Quốc ở phía tây thành (nghĩa quân Hán và binh lính Johor) mới là chủ công. Để Tổng đốc đại nhân thủ vững tòa thành, ta có thể bảo vệ tường thành chỗ này!"

Nói xong, Crapper rút gươm chỉ huy ra: "Điều động người Ấn Độ và người Ả Rập tới thành đông phòng thủ đánh lén. Sau đó nhanh chóng điều quân lính Java đến phía nam thành bảo vệ các đơn vị tấn công ở đây. Binh sĩ Hà Lan đi theo ta đến tây thành, đối phó với quân chủ lực Trung Quốc!"

Chuyện gì đang xảy ra?

Nghe thấy động tĩnh ở phía nam và phía tây, Trương Hiến Trung hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện gì.

Người này đánh trận rất xảo quyệt, càng là chuyện đột phát bất ngờ, hắn lại càng bình tĩnh, cũng không có động thủ trước mà sẽ ẩn núp ở bên ngoài hộ thành án binh bất động.

Tôn Khả Vọng mò mẫm tiến tới, thấp giọng nói: "Bát vương, không đúng."

"Đừng lên tiếng, cẩn thận lắng nghe động tĩnh." Trương Hiến Trung nằm sấp dưới đất, lỗ tai dán sát vào mặt đất.

Nghe một hồi xong, Trương Hiến Trung nói: "Trong thành đang huy động binh lực, thủ quân ở tường thành bên chúng ta hình như lại càng ít hơn. Có thể ra tay!"

Hai tên lưu tặc, hàng chục lão tặc, tám trăm lãng nhân Nhật Bản đều ngậm cành cây trong miệng, tránh có người gây ra tiếng la hét bất ngờ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »