Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2331
Thông Lĩnh đã trở lại (2)

❊ ❊ ❊

Vị quốc vương thứ ba - Thực Ngưu Bức có công chấm dứt nội loạn, thống nhất vương quốc.

Trong thời gian vị quốc vương thứ tư cai trị thì Hãn Quốc Bố Cáp Lạp bắt đầu di dời xuống sườn núi.

Quốc vương hiện tại là A Bặc Đỗ Lạp A Tề Tư đã kế vị được 21 năm. Ban đầu cũng xem như là sáng suốt thông tuệ nhưng cho tới giờ thì ngày càng ngu muội, hơn nữa còn tự cao tự đại, ham mê hưởng lạc, đánh thuế cao, bóc lột vơ vét của cải các dân tộc trong vương quốc.

Thủ lĩnh của các tộc thường xuyên lãnh đạo khởi nghĩa nhưng lại bị nhóm tổng đốc của Hãn Quốc Bố Cáp Lạp giở những mánh khóe đê hèn, cuối cùng toàn bộ đều bị phân tán.

Nếu gả em gái cho Trung Ngọc Tư của Đầu Khắc Hãn, không những thống nhất được Hãn Quốc Cáp Tát Khắc, mà còn xuất binh để giúp cho Bố Cáp Lạp của Quý Tộc ngồi lên ngai vị, thống nhất hoàn toàn Bố Cáp Lạp lần thứ hai. Vì thế Bố Cáp Lạp trở thành thuộc địa của Cáp Tát Khắc, Đầu Khắc Hãn cũng trở thành Đại Hãn Bố Cáp Lạp (tương tự như sự tồn tại của Thiên Khả Hãn - giống như bu nhìn chứ không thực sự cai quản Bố Cáp Lạp)

Tình hình hiện tại chính là đám người Bố Cáp Lạp thường xuyên khởi nghĩa, trong trường hợp tổng đốc không tuân lệnh vua thì thật sự rất thích hợp để tấn công, Giang Lương không có ý định sẽ bỏ qua cơ hội tốt lần này.

Trung Quốc đương nhiên không phải chỉ muốn thôn tính Bố Cáp Lạp mà có dã tâm nuốt chửng cả địa bàn của người Tháp Cát Khắc. Chỗ khắp nơi đều là cao nguyên núi lớn đó chỉ cần tràn xuống đánh chiếm, tùy ý lập vài chốt quan ải ở miệng núi, lại cho ít binh sĩ đóng quân lại thì đảm bảo có thể trấn giữ Nam Cương an toàn. Lại thêm hợp tác với địa bàn người Cát Nhĩ Cát Tư, cùng lập quan ải ở miệng núi thì kẻ thù bên ngoài vốn dĩ không thể tiến đánh vào Tân Cương.

Đây là từ góc độ quốc phòng mà suy nghĩ.

Mặc kệ là Cát Nhĩ Cát Tư Tư Thản hay là Tát-gi-ki-xtan thì Triệu Hãn cũng không định sẽ chiếm hết, chỉ chiếm khu vực phòng thủ tốt nhất này thôi, đại khái là tương đương với 80% lãnh thổ của hai nước.

Giang Lương tiếp tục thăm dò tình hình, trải qua mấy ngày tính tới tính lui thì cuối cùng quyết định mục tiêu của hành động lần này chính là chiếm cho bằng được cao nguyên Phách Mễ Nhĩ, còn lại những thứ khác thì không cần đến.

Hơn nữa bây giờ cũng đã có cớ xuất binh, phải đi giành lại mảnh đất của tổ tiên.

Cao nguyên Phách Mễ Nhĩ, lại báo tin vùng núi thất thủ tới thông lĩnh!

Vì quyền khống chế thông lĩnh của Hãn Quốc Bố Cáp Lạp rất yếu, ngay cả những loại thành phố lớn cũng không có cho nên kể từ đó thì công cuộc đánh chiếm của Giang Lương tiến triển rất thuận lợi.

Khu vực bị đánh chiếm kia trung bình cao ba nghìn thước so với mực nước biển, khắp nơi đâu đâu cũng là núi cao trùng điệp, quanh năm phủ tuyết trắng xóa, chưa kể còn nằm trên lộ trình bắt buộc phải đi qua của con đường tơ lụa.

[Trước mắt dùng xuống dưới, nghe ứng dụng sách nói đầy đủ nhất, tốt nhất, hơn một trăm loại âm sắc, còn cả công cụ hỗ trợ chuyển đổi sang chế độ đọc chậm truyền cảm của Huanyuan, huanyuanapp.org Ứng dụng Huanyuan]

Lúc này đã là tháng tám âm lịch, thời tiết dần chuyển lạnh nên không phù hợp để xuất binh bởi vì tuyết có thể rơi bất cứ lúc nào.

Hơn nữa, phân nửa Tân Cương đánh tới nên việc cần giải quyết còn rất nhiều.

Gần mười vạn nhân công gồm nửa nam nửa nữ toàn là vợ chồng, bọn họ đều tự nguyện đến ghi danh, lần lượt được an bài ở các nơi ở Tây Vực. Những nơi họ được sắp xếp ở lại đều là địa phận tốt nhất, thích hợp để khai khẩn trồng trọt.

Các dân tộc nông nô được phóng thích thì được an bài ở những nơi điều kiện kém hơn một chút.

Xuất binh, tác chiến, đóng quân, di dân, xây dựng công trình, ... Toàn bộ hệ thống vận hành để thu phục cả nửa Tân Cương như vậy từ trên xuống dưới chi phí đại khái lên đến 4000 vạn lượng bạc. Triều đình Đại Đồng lại nợ nần chồng chất, nhìn vào tình hình kinh tế trước mắt thì phải mất mười năm mới trả xong cả gốc lẫn lãi.

Quân Đại Đồng ở Nam Cương đánh giặc, mà khu vực Bắc Cương thì rộng lớn, bộ Chuẩn Cát Nhĩ và bộ Hòa Thạc Đặc bùng nổ cuộc chiến chiếm đoạt thảo nguyên lần thứ hai.

Việc liên minh trước đó đều là vô nghĩa, quân Đại Đồng chém giết không để ai vào mắt, cũng không thể ngăn cản hai bộ đánh nhau. Thật sự là thời tiết của tiểu Kỷ Băng Hà rất ác liệt, mùa đông năm trước tuyết rơi dữ dội làm vô số người và động vật chết vì lạnh, đây không phải là tranh giành thảo nguyên mà giống như giành giật sinh mạng và lương thực hơn.

Trong một thời gian và không gian khác thì Chuẩn Cát Nhĩ đã ép cho Hòa Thạc Đặc không còn gì vì vậy Hòa Thạc Đặc sớm đã trở thành thuộc địa của Chuẩn Cát Nhĩ.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, Thanh Tàng của Hòa Thạc Đặc mang ba bốn vạn người trở lại. Mà bộ Chuẩn Cát Nhĩ lại bị quân Đại Đồng ở Mạc Bắc tiêu diệt hết một nửa. Vì vậy thế lực hai bên ngang nhau, đánh tới đánh lui tám năm mười năm vốn dĩ bất phân thắng bại.

Mùa xuân năm thứ hai, đợt đầu lên tới 2000 sư tăng đạo sĩ đã đi qua Gia Dự Quan tiến vào Tây Vực dưới sự sắp xếp của triều đình.

Thông thường sẽ là một sư phụ dẫn theo vài đồ đệ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »