Trẫm

Lượt đọc: 17218 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2104
Kết thúc nội chiến Mughal (2)

❊ ❊ ❊

Cùng lúc đó, Charles đệ nhị thích uống trà, giá của lá trà châu u quá cao, thế là hạ lệnh cho công ty Đông Ấn Anh quốc mỗi khi mua bán thì vận chuyển một ít từ Trung Quốc về.

Thế lực của công ty Đông Ấn Anh quốc trước đây chủ yếu tập trung ở Ấn Độ, cũng từng chuyển đến Quảng Châu nhưng cuối cùng đã từ bỏ. Bởi vì trực tiếp đặt hàng ở Banten càng có lợi. Đương nhiên, cảng Banten đã tương đối suy bại, hiện tại tàu thuyền của các quốc gia càng thích đi đến cảng Gia thành.

Hoặc là đặt hàng ở Malacca cũng được, chẳng qua chỉ là giá thực phẩm ở Malacca khá đắt, khi cần bổ sung lương thực cần rất nhiều vốn.

Vì thuyền buôn trà của Charles đệ nhị đã xuất phát từ London, mà thương nhân Anh quốc ở tận Banten xa xôi mới vừa nhận được tin tức về cái chết của Oliver Cromwell. Bọn họ khá lo lắng về thời cuộc trong nước, không biết hoàng tử Charles đã về nước, chỉ có thể đoán rằng tình hình chính trị ở London chắc chắn rất hỗn loạn.

Người phụ trách viễn đông Oliver của công ty Đông Ấn Anh quốc đang viết thư về London:

"Vị thống đốc Palembang Trung Quốc cứng rắn kia đã chiếm lấy tất cả lãnh thổ của nước Banten tại đảo Sumatera. Sự suy bại của cảng Banten mắt thường cũng có thể nhìn thấy, vì thương nhân Trung Quốc phần lớn vận chuyển hàng hóa đến cảng Gia thành và cảng Palembang, hai bến cảng này đều có ưu đãi thuế quan. Banten là nước nhỏ, sớm muộn cũng sẽ diệt vong, sự bành trướng của Trung Quốc không ai có thể ngăn chặn. . . "

"Công chúa Bồ Đào Nha lấy cảng Chittagong làm của hồi môn đưa cho Trung Quốc, cảng Chittagong cũng có ưu đãi thuế quan, ở đó đương nhiên sẽ trở thành trung tâm giao dịch mới, càng ngày càng nhiều thuyền buôn Trung Quốc giao dịch ở cảng Chittagong. Ta đoán, nhiều nhất trong vòng một hai năm, thương nhân Trung Quốc sẽ độc quyền toàn bộ bến cảng, đến lúc đó sẽ xóa bỏ ưu đãi thuế quan, thậm chí còn cao hơn bình thường, việc này đối với công ty Đông Ấn Anh quốc rất bất lợi. . . "

"Nghe nói thống đốc Semarang mới nhậm chức là thủ lĩnh phản quân thất bại trong cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị của Trung Quốc. Đây là một kẻ giết người như cỏ rác, hắn không hề lưu tình đối với dân địa phương, người Jawa chết trong tay hắn có thể lên đến hai ba vạn người. Càng ngày càng nhiều nông dân Trung Quốc đến đảo Jawa và Sumatera khai khẩn đất đai. Bọn họ đều là cao thủ trồng trọt xuất sắc, hơn nữa số lượng nhiền như cá trích biển Bắc. Cứ tiếp tục theo xu hướng này e là không đến năm mươi năm đảo Jawa và Sumatera đều là người Trung quốc. "

"Anh quốc không thể bành trướng thực dân ở viễn đông, chúng ta cần phải đặt toàn bộ tinh lực vào Ấn Độ. Ở đó xuất hiện nội chiến đấu tranh của vài vị hoàng tử, làm suy yếu nghiêm trọng thực lực của Mughal, đây chính là cơ hội của công ty Đông Ấn Anh quốc. . ."

Trên thực tế, nội chiến Mughal đã sắp kết thúc.

Tam hoàng tử Aurangzeb và tứ hoàng tử Murad liên thủ lãnh đạo quân đội tiến đánh thủ đô.

Lúc này, bệnh tình của lão hoàng đế Shah Jahan sắp khỏi, phái vương công Jaswant Singh Jasol xuất chiến. Còn dặn dò Singh Jasol không được làm tổn thương hai vị hoảng tử, tận lực dùng tiếng tăm áp bức phản quân đầu hàng.

Mệnh lệnh vô lý như vậy của hoàng đế khiến cho Jaswant Singh Jasol không biết phải làm sao mới tốt, chỉ có thể phái sứ giả đi đàm phán khi hai bên quân đội đối đầu. Tam hoàng tử Aurangzeb nhân cơ hội đàm phán bỏ tiền mua chuộc tướng quân dưới trướng Singh Jasol.

Hai vị hoàng tử giành thắng lợi, tiếp tục tiến quân về thủ đô.

Đánh đến đây liền khác với lịch sử.

Ở một thời gian không gian khác, đại hoàng tử đích thân dẫn binh, tác chiến cùng nhị hoàng tử, khoảng cách quá gần không thể viện trợ. Thế là liền phái hoàng thái tôn dẫn binh đi đối phó với liên quân của tam hoàng tử và tứ hoàng tử. Nguyên soái Jaswant Singh Jasol bại trận dứt khoát tạo phản, dẫn quân đầu hàng tam hoàng tử Aurangzeb.

Mà lúc này, nhị hoàng tử có được vũ khí đạn dược của Trung Quốc, đã có dã tâm muốn làm hoàng đế, vẫn luôn án binh bất động quan sát tình hình.

Nên, nay đại hoàng tử mang theo hoàng thái tôn đích thân dẫn binh chiến đấu với tam hoàng tử và tứ hoàng tử. Nguyên soái Jaswant Singh Jasol không dám tạo phản, đôi bên lực lượng ngang nhau, một lần đánh nhau giằng co đến tận ba tháng.

Tam hoàng tử Aurangzeb đột nhiên ban bố, chỉ cần hắn làm hoàng đế liền khôi phục thuế đầu người của giáo đồ Ấn Độ, thương nhân Ấn Độ giáo đặc biệt tăng 25% thuế thương mại, đồng thời giáo đồ Ấn Độ giáo không được cưỡi ngựa, voi,. . . Thần điện Ấn Độ giáo bắt buộc phải thay đổi kiến trúc thành điện thờ Hồi giáo.

Hịch văn thánh chiến!

Tin tức truyền ra, quân đội của đại hoàng tử rất nhanh liền tan rã, số lượng lớn vương công Hồi giáo dẫn binh đầu hàng tam hoàng tử.

Tam hoàng tử Aurangzeb nhận được danh tiếng cực cao, một đường bất bại chém giết vào tận thủ đô. Đại hoàng tử, hoàng thái tôn bị xử chết, hoàng đế Shah Jahan bị giam lỏng, tiếp theo lại hạ độc giết chết đồng minh cảu mình là tứ hoàng tử.

Nhị hoàng tử vẫn luôn ở Băng-la-đét xem kịch hoàn toàn không phản ứng lại, tam hoàng tử đã đăng cơ xưng đế. Lúc này hắn mới xuất binh thì tất cả đã quá muộn rồi!

Tân hoàng đế Aurangzeb không đợi nhị hoàng tử xuất binh liền vó ngựa không ngừng đánh về phía Băng-la-đét.

Tướng lĩnh quân tiên phong là Mirjumura và con trai Sultan. Một cảnh tượng kì diệu đã xảy ra, hai cha con vậy mà bị nhị hoàng tử chia rẽ. Sultan dẫn theo quân đội tạo phản, quyết đoán chạy đến Băng-la-đét, nhanh chóng trở thành con rể của nhị hoàng tử.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »