Ngay sau đó, bách tính trong thành Nam Kinh, nghe nói Giang Tây vận chuyển lương thực đến đây, tất cả chạy đến hỏi thăm tình huống.
Trương Quốc Duy kinh hãi, nếu như hắn ngăn cản mua lương, sợ là bách tính trong thành sẽ tạo phản.
Nhưng lục bộ Nam Kinh, Binh bộ Thượng thư là lão đại, một khi mua lương thực của phản tặc, nhất định sẽ ngồi vững tội thông đồng với địch phản quốc!
Đây là đặt hắn lên trên lửa để nướng, làm như thế nào cũng đều là sai, hơn nữa bên trong bên ngoài đều không phải người.
Cho dù mua lương thực, đến lúc đó phân phối như thế nào?
Nhóm huân quý mỗi nhà đều là một con cá mập, nhất định sẽ ngửi thấy mùi máu tươi đi đến. Nếu không bán lương thực này cho nhóm huân quý, nhóm huân quý nhất định sẽ náo loạn, nếu như bán lương thực cho nhóm huân quý, thì sẽ khiến cho oán khí bách tính sôi trào.
Trương Quốc Duy sắp điên rồi!
…
Trương Quốc Duy thuộc đảng Đông Lâm, mùa xuân năm nay vừa tới Nam Kinh làm Binh bộ Thượng Thư.
Triệu Hãn khởi nghĩa ở Giang Tây, khiến cho quan viên các tỉnh xuất hiện biến động lớn. Hơn nữa Giang Nam càng thêm thiếu lương, nạn đói cũng càng nghiêm trọng hơn, Hộ bộ Thượng Thư Nam Kinh và Đốc lương Ngự sử đã đổi mấy lần.
Những người đó hoặc là bị điều đi, hoặc là phải về quê, hoặc là bị hạ ngục hỏi tội.
Lúc này, rất nhiều thành thị Giang Nam, đều bắt đầu mộ binh thủ thành. Một là sợ hãi Trương Hiến Trung đánh qua Trường Giang, hai là sợ Triệu Hãn bất ngờ xuất binh.
Về phần sức chiến đấu sao, ừm… không dễ nói.
Chúng ta nói một chút chuyện xưa -
Năm Gia Tĩnh thứ ba mươi tư, đoán chừng hơn bảy mươi gặc Oa, từ vùng duyên hải Chiết Giang đổ bộ vào, trong vòng tám mươi ngày đi đến ba tỉnh, giết chết mấy nghìn người, cuối cùng nghênh ngang rời đi.
Giữa lúc đó, giặc Oa bị bắt hai người, bị chém giết hơn mười người.
Đáng tiếc loại chiến tích này, không có quan hệ gì với quan binh. Chính là lão bách tính Vu Hồ, đứng ở trên nóc nhà ném vôi xuống, đánh cho giặc Oa phải cướp đường bỏ chạy.
Vẫn may còn hơn năm mươi giặc Oa, đi đến tấn công hơn mười vạn quân đóng ở Nam Kinh.
Đương nhiên, hơn mười vạn quan binh này, cũng không phải đều ở trong thành Nam Kinh. Có một bộ phận đang bảo vệ hoàng lăng, có một bộ phận ở đồn điền ngoại ô, dù sao trên mặt giấy thì binh ngạch có hơn mười vạn.
Chu Tương, Tương Thăng, hai vị chỉ huy vệ sở Nam Kinh, chủ động dẫn binh ra khỏi thành chinh phạt. Bởi vì thời tiết quá nóng, giặc Oa lại không đến, quan binh đều cởi giáp ngồi dưới bóng râm, các quân quan thì ngồi uống rượu dưới gốc cây.
Đột nhiên hơn năm mươi giặc Oa đánh đến, quan binh sợ tới mức lập tức chạy trốn, tự rơi vào hố bẫy mà lúc trước mình tự đào.
Trận chiến đó, quân Minh thương vong hơn ba trăm người.
Hai vị võ tướng lãnh binh, Chu Tương bị giết, Tương Thăng bị trọng thương.
Toàn thành Nam Kinh giới nghiêm, mộ binh để chống giặc Oa. Mãi đến khi hơn năm mươi giặc Oa rời khỏi mấy ngày, Nam Kinh vẫn còn ở trong trạng thái giới nghiêm, sợ bị kẻ địch đánh trở lại.
Sau khi bình ổn loạn giặc Oa vào năm Gia Tĩnh, mấy chục năm qua đi, binh Giang Nam càng trở nên trống rỗng.
Nói là các phủ châu huyện mộ binh thủ thành, nhưng quan phủ địa phương lấy tiền ở đâu ra?
Cho dù có tiền mộ binh, cũng không có lương thực để cung cấp nuôi dưỡng.
Lương tiền của Giang Nam, đều vận chuyển đi Bắc Kinh!
Ví dụ như thành Nam Kinh này, lâm thời biên luyện hơn một vạn tân quân. Phần lớn là dân phu bị cưỡng ép mộ binh, còn có một bộ phận là bách tính trong thành luân phiên túc trực, dù sao cho một miếng cơm ăn là có thể góp đủ số.
Một vài sĩ tử đeo kiếm đứng ở đó, nhưng Binh bộ Thượng thư Nam Kinh lại không dám bắt.
Bắt những người này, Triệu tặc không bán lương thì làm sao?
Lửa giận của bách tính toàn thành, đều đã đốt đến trên người Trương Quốc Duy rồi.
Trương Quốc Duy nghĩ tới nghĩ lui, dù sao phủ khố Nam Kinh cũng không có tiền, vậy thì mời huân quý và thân sĩ mua lương, đồng thời để cho sĩ tử Phục Xã trong thành chứng kiến.
Chủ cần huân quý và thân sĩ mua lương thực, Trương Quốc Duy sẽ không sợ bị buộc tội thông đồng với tặc.
Chỉ cần sĩ tử Phục Xã làm chứng, những huân quý thân sĩ này mua lương, nếu dám giữ hàng đầu cơ tích trữ, bán ra với giá cao, Trương Quốc Duy sẽ không sợ bị dân oán.
Hơn nữa, còn có thể lợi dụng lời oán thán, bức bách huân quý và thân sĩ mở kho phát lương!
Hai ngày sau, huân quý, thân sĩ, hào cường ở xung quanh thành Nam Kinh, đều lần lượt cầm bạc nghe ngóng tin tức đi đến.
Bến tàu Nam Kinh.
Tướng lĩnh thủy quân phản tặc Lưu Thuận Nghĩa, đứng ở bến tàu hô to: “Hiện nay lương thực có mười lăm thuyền, mỗi một thạch gạo sáu tiền, mỗi thạch ngô ba tiền.”
Rẻ như thế?
Một nam tử mặc gấm vóc, đột nhiên để tùy tùng gõ la, tiếp đó hô to: “Đừng lên tiếng, đừng lên tiếng, cũng không được cướp, nhà ta mua năm thuyền gạo lớn!”
Mọi người không dám nói gì, vừa sợ hãi, vừa phẫn nộ.
Người nói chuyện, là nô bộc của nhà Ngụy Quốc Công.
Lưu Thuận Nghĩa cười nói: “Mỗi nhà nhiều nhất chỉ có thể mua một thuyền.”
Gia nô của nhà Ngụy Quốc Công lập tức nói: “Mỗi một thạch gạo, ta trả một lượng bạc!”
Lưu Thuận Nghĩa lắc đầu: “Một lượng không bán, chỉ bán sáu tiền.”
Xung quanh ồ lên.
Gia nô kia cười nói: “Hắc, chưa từng thấy cuộc mua bán nào như thế, mỗi thạch một lượng bạc không bán, lại chỉ bán sáu tiền. Sợ kiếm nhiều thì bỏng tay sao?”
Lưu Thuận Nghĩa chắp tay với mọi người: “Các vị bằng hữu, lương thực của Giang Tây không nhiều. Hơn mười thuyền lương thực trước mắt, đều là bách tính Giang Tây, bớt ăn tiết kiệm để bỏ ra. Triệu Thiên Vương không đành lòng nhìn bách tính Giang Nam chịu đói, vì vậy đặc biệt lệnh cho ta vận chuyển lương thực đến tận đây. Mỗi một thạch gạo chỉ cần sáu tiền, thương nhân lương thực bán đi sát thành gạo trắng, nên bán giá bao nhiêu các ngươi tự mình tính!”