Quảng Hồng còn nói thêm: “Sau này bố cục trên biển sẽ lấy Đài Loan, Luzon, Palembang, Champa và Malacca làm nên năm trung tâm lớn. Như Palembang vừa nói thì nơi Malacca giáp cổ họng là yếu địa, muốn đi qua phương Tây phải đi qua địa phương này. Champa cũng rất quan trọng, gió thuận như ý, đi về phía Nam mấy ngày là tới được Palembang và Malacca. Phía Đông của Đài Loan giáp Nhật Bản, phía Nam thì giáp Luzon. Luzon lại chèn ép các thuộc địa của Tây Ban Nha và Hà Lan, có thể đi qua đến Palembang rất nhanh. Chỉ cần nắm giữ được năm khu vực này trong tay thì toàn bộ Nam Dương đã định rồi.”
“Tiếp tục nói đi, đừng giấu diếm gì nữa.” Triệu Hãn vô cùng thưởng thức tầm nhìn chiến lược của Quảng Hồng.
Quảng Hồng nói: “Năm nơi này có thể chia thành hai khu vực là đông và tây. Thần đề nghị rằng sau Luzon thì nên có thêm một thống đốc ở Palembang. Quan tổng đốc ở Luzon quản lý phía Đông của vùng biển rộng lớn còn tổng đốc ở Palembang quản lý phía Tây. Bệ hạ đã ra lệnh cho thần nhiệm vụ ở nước ngoài, thần xin đảm nhiệm chức vụ quan tổng đốc ở Palembang!”
Triệu Hãn hỏi: “Người Hoa ở Palembang đã sinh sống ở nước ngoài trong suốt 300 năm, trong lòng họ vẫn còn có đất nước quê hương cũ sao?”
Quảng Hồng trả lời: “Nếu bọn họ vẫn còn nói tiếng Hán, mặc Hán phục, ở nhà Hán thì họ vẫn còn liên quan đến Trung Quốc. Bọn họ có thể chuyển đạo, miễn là nghiêm túc dẫn dắt thì tất nhiên cũng có thể khiến cho bọn họ tin vào Phật đạo. Thần đến Palembang và xây dựng trường học, xây dựng cả chùa chiền đạo quán. Xin bệ hạ ân chuẩn, thần muốn chọn một giáo viên Nho giáo, hòa thượng và đạo sĩ đến đó.”
“Đừng có quá khích, từ từ thôi là được rồi, không nên kích động các tín đồ gây bạo loạn ở Palembang.” Triệu Hãn nhắc nhở.
“Thần ghi nhớ trong lòng.” Quảng Hồng nói: “Vì để động viên những người Hán đang sinh sống ở đó, chúng ta có thể khôi phục lại cảng Tuyên Úy Ti cũ để cho người thi gia tiếp tục đảm nhận việc đi sứ an ủi. Toàn bộ Palembang được chia làm hai phần là cảng mới và cảng cũ. Cảng cũ có thể giao cho sứ giả Tuyên Úy quản lý, còn cảng mới sẽ trực thuộc quản lý của quan tổng đốc Palembang. Nhưng sứ giả Tuyên Úy ở cảng cũ phải nghe theo mệnh lệnh của quan tổng đốc Palembang, mà Tuyên Úy Ti không được có quân đội.”
Triệu Hãn gật đầu nói: “Được thôi.”
Quảng Hồng nói tiếp: “Thần đến Palembang và tập trung vào Huairou, thu hút các thương nhân trên biển phát triển buôn bán để cho những người Hán ở đó được hưởng lợi. Có lợi ích rồi thì sau đó sẽ tuyên bố tự do tôn giáo. Lại có thể dùng lý thuyết phục các tộc lớn tin vào đạo Phật. Tộc lớn tin tưởng thì các dân nhỏ dần dần cũng sẽ nghe theo thôi.
Đương nhiên đây là sách lược rất lộ liễu, nếu như có tộc lớn không nghe theo thì phải nghĩ biện pháp khác thôi.
Cái tên Quảng Hồng này nói trở mặt là trở mặt với quan tổng đốc Hà Lan luôn, chẳng lẽ hắn còn có thiện nam tín nữ gì nữa sao?
Nói hết chuyện về Nam Dương, Triệu Hãn mới nhìn về phía Na Lai, cười nói: “Nghe nói trong các nước liên minh thì ngươi là người chiến đấu anh dũng nhất sao?”
Hoàng tử Na Lai vội vàng đứng lên, dùng cả chân nói tiếng Quảng Đông: “Từ xưa về trước Xiêm La đã là nước chư hầu của Trung Quốc, hoàng đế Trung Quốc là quân, quốc vương Xiêm La là thần. Quân có mệnh, thần phải chết, đây là chuyện đương nhiên.”
Triệu Hãn rất hài lòng về Na Lai, hỏi: “Ngươi có thể kế thừa ngai vàng được không?”
Hoàng tử Na Lai trả lời: “Thần có một người anh trai.”
Triệu Hãn cười nói: “Đã có anh trai thì không thể làm quốc vương của Xiêm La được rồi. Người mà ở lại học ở Đại học Kim Lăng thì sau này có thể thi đậu tiến sĩ làm quan văn đó,
thi tiến sĩ không đậu thì có thể làm quan võ. Đương nhiên là nếu như ngươi muốn về nước thì có thể quay trở về bất cứ lúc nào.”
“Thần nguyện ý làm thị vệ riêng cho bệ hạ!” Hoàng tử Na Lai đột nhiên quỳ xuống.
Triệu Hãn nói: “Đợi ngươi tốt nghiệp Đại học Kim Lăng thì nói sau, cho đến lúc đó thì cũng nên mở rộng cấm quân Nam Kinh rồi.”
…
Hoàng đế là hoàng đế, thủ phụ là thủ phụ.
Triệu Hãn định ra quy định ban thưởng cho các tướng sĩ nơi tiền tuyến, nhưng trên cơ sở đó lúc này Bàng Xuân Lai có thể cộng thêm vào.
Lão Bàng này, luôn luôn tỏ ra theo đạo Phật nhưng lại cực kỳ so đo với những vấn đề có liên quan đến người Thát Tử.
Kỵ binh sư của Vương Đình Thần đã từng gây thiệt hại nặng nề cho đội kỵ binh tinh nhuệ của Thát Tử, bây giờ lại tiêu diệt sạch tất cả bộ binh Thát Tử tinh nhuệ. Bàng Xuân Lai cảm thấy rằng mặc dù có làm trái quân quy
nhưng chỉ trao thưởng mỗi danh hiệu danh dự thôi thì đúng là quá keo kiệt.
Vì thế hắn tận dụng tối đa quyền lực của thủ phụ khiến cho Lễ bộ, bộ binh và phủ đô đốc phải đặc biệt trao thưởng. Tiền bạc và đất đai đều được ban thưởng cao nhất, thậm chí còn khiến hộ bộ phải thưởng cho Vương Đình Thần một căn nhà ở trong thành Nam Kinh. Sau đó lại kéo mặt mo đi mai mối cho con trai của Vương Đình Thần đính hôn với con gái của thị lang Hình bộ.
Nói thẳng ra là cách làm của Vương Đình Thần khiến hắn rất hài lòng, rõ ràng là Bàng Xuân Lai muốn bao che cho võ tướng này.
Những thứ mờ ám thế này tất nhiên không thể nào giấu được hoàng đế, đối với chuyện này Triệu Hãn lại chỉ cười cho qua: “Bàng sư đã làm việc chăm chỉ và có công lao rất lớn, trước khi rời kinh hắn còn muốn trọng thưởng cho võ thần, vậy hãy để cho hắn tự làm theo ý mình một lần đi.”