Phí Như Lan lại nói: “Ta hỏi thăm rồi, xung quanh gần đây rất nhiều con mồi. Mà phần nhiều là lợn rừng, đến đài thiên văn ở trên đỉnh Liên Sơn, cũng thường xuyên có lợn rừng tập kích quấy rối.
Toàn bộ núi Tử Kim, đều là bị tường ngoài thành Nam Kinh vây lại. Thành thị lớn hơn trăm vạn nhân khẩu, thế mà trên núi lại có lợn rừng làm loạn, đây đã coi như là rất hiếm có được rồi.
Không có cách nào cả, Hiếu Lăng là cấm khu của Đại Minh, bách tính không dám đến gần, động vật hoang dại ở xung quanh đã sinh sản ba trăm năm.
Cũng chỉ có quân đội của Hiếu Lăng Vệ, thỉnh thoảng chạy đến đánh một chút món ăn hoang dã. Nhưng quân đội thủ lăng cũng không còn bao nhiêu, rất nhiều quân hộ đều biến thành nông nô, trồng trọt ở quân điền ở xung quanh – Những võ tướng cha truyền con nối này của Đại Minh, đến ngay cả bội đội thủ lăng cho Chu Nguyên Chương cũng dám sai khiến để dùng cho việc riêng, còn dám nghĩ cách kiếm bạc!
Ăn xong cơm trưa, Triệu Hãn quyết định đi thử, cầm toại phát súng rồi bước lên tuấn mã. Hắn còn cười hỏi: “Ai muốn ăn bắn, thì cùng đi, nhiều người náo nhiệt.”
“Bệ hạ, thần tình nguyện đi theo, để thêm hứng trí!” Du Cư Liên vỗ ngực nói.
“Bệ hạ, thần cùng nguyện đi theo!” Một nữ quan khác xuất thân tuyên giáo viên nói.
Điền Quý phi cảm thấy là một cơ hội, có thể có được sự thưởng thức của Hoàng đế, nên nói: “Bệ hạ, dân nữ lúc trước cũng từng đi săn.”
“Vậy thì cùng đi đi.” Triệu Hãn nói.
Điền Quý Phi chọn một con ngựa mạnh mẽ, nàng cúi xuống buộc làn váy, đạp lên bàn đạp bật lên, dáng người độc tác nhẹ nhàng giống như là đang nhảy múa.
Triệu Hãn khen: “Thân thủ tốt! Cho nàng một cây mã cung.”
Trong thân vệ Hoàng đế của Triệu Hãn, người tinh thông kỹ thuật cưỡi ngựa không đến trăm người.
Còn phần lớn thân vệ còn lại, đều là sau khi phụ trách bảo vệ Hoàng đế, mới đến sân ngựa Hiếu Lăng học tập cưỡi ngựa, cũng chỉ có trình độ có thể cưỡi ngựa chạy.
Chẳng những tinh thông thuật cưỡi ngựa, tinh thông săn thú cũng hầu như không có.
Bọn họ biết Triệu Hãn muốn đi săn, đầu tiên thu thập hơn mười con chó săn, âm thầm tiến hành luyện tập. Nhưng bản lĩnh chỉ huy chó săn của bọn họ, không khác lắm với bản lĩnh cưỡi ngựa của Triệu Hãn, về phần săn ưng thì càng không cần vòng vo nữa.
Đây có thể là hành động săn bắn của Hoàng đế nghiệp dư nhất trong lịch sử của Trung Quốc.
“Gâu gâu gâu!”
“Ác ác~~~”
Cho săn không ngừng sủa, đám thị vệ cưỡi ngựa vừa chạy vừa kêu gào, ý đồ muốn dụ con mồi ở trong rừng ra.
Dày vò một lúc lâu, chỉ có một thỏ lạc đường nhảy ra.
“Bệ hạ, có con mồi!” Đám thị vệ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng hô to, so với chém giết đươc mấy Thát Tử trên chiến trường còn hưng phấn hơn.
Bởi vì Thát Tử có ở khắp nơi, nhưng con mồi ở trong núi lại hiếm thấy.
Triệu Hãn đối với điều này dở khóc dở cười, nói lớn: “Ai đi săn con thỏ này?”
“Ta đi!”
Du Cư Liên giục ngựa xông ra, giương cung kéo dây, một mũi tên lao đến, khoảng cách đến chỗ thỏ hoang còn kém ba thước.
Điền Tú Anh cũng giục ngựa chạy lên, cũng không biết là phát huy vượt xa bình thường, hay là mất đi tiêu chuẩn, mũi tên xẹt cái lướt qua con thỏ.
Con thỏ kia kinh hoảng chạy đi, cuối cùng chui vào bụi cỏ không thấy đâu nữa.
Triệu Hãn khen ngợi nói: “Tên pháp hay.”
Du Cư Liên đỏ mặt nói: “Sắp bốn năm không động đến cung tiễn, lần tới nhất định sẽ bắn trúng.”
Điền Tú Anh giải thích nói: “Dân nữ cũng đã mấy năm không kéo cung rồi.”
Bọn họ thị vệ chỉ có túm lấy chó săn, một lần nữa đi vào trong rừng tìm kiếm con vật hoang dã. Sau khi vào sâu trong núi, cuối cùng cũng dễ dàng hơn rất nhiều, rất nhanh đã có một con hươu được đuổi ra.
Triệu Hãn đang định cầm lấy toại phát súng nhắm, Liễu Như Thị đi lên hô: “Bệ hạ, đó là chỉ một con thú mẹ đang mang thai!”
“Quả nhiên không phải thời tiết săn thú.” Triệu Hãn chỉ đành phải bỏ súng xuống.
Phần lớn động vật hoang dã, đều là giao phối vào mùa xuân. Mượn con hươu này nói, cuối mùa đông đầu mùa xuân giao phối, mà nay vừa đúng lúc thu hoạch cây cải dầu, sắp đến lúc thu hoạch tiểu mạch, hai tháng này chính là mùa sinh sản.
Để cho con hươu đã mang thai chạy trốn, không bao lâu sau lại đuổi ra được một con lợn rừng.
Hình thể không phải quá lớn, nhưng cũng là dáng vẻ hai trăm cân.
Điền Tú Anh giục ngựa đuổi theo, hai tay bỏ dây cương ra, phập phồng ở trên lưng ngựa, còn kéo cung ngựa đủ bảy phần, sau đó ở trên dọc đường chạy nhanh rồi bắn ra.
Ai, lại bắn lệch rồi…
Nhất thời Điền Tú Anh vô cùng xấu hổ, đợi thị vệ đuổi lợn rừng về, nàng lại đỏ mặt ghìm ngựa kéo cung.
Vù!
Một mũi tên cắm ở trên lưng con lợn, chỉ bắn xuyên thủng da lông, mũi tên lắc lư ở trên người con lợn. Con lợn rừng ăn đau, lại bị hơn trăm người vây săn, hoảng sợ bỏ chạy xuống dưới núi.
Phương hướng dưới núi cũng có thị vệ, gõ đồng la đuổi trở về.
“Phành!”
Một tiếng súng vang, lợn rừng gã xuống đất.
Triệu Hãn bỏ toại phát súng xuống, chậm rãi một lần nữa lắp thêm đạn dược.
“Súng pháp hay!”
“Bệ hạ đúng là thần bắn!”
Nhất thời mọi người hoan hô nịnh hót.
Con lợn rừng trúng một phát súng một mũi tên, thế mà còn chưa chết hẳn. Ngã xuống đấy chỉ hai ba giây, lại lần nữa đứng lên chạy trốn, hơn nữa đi thẳng về bên phía Triệu Hãn.
Vù! Vù! Vù!
Điền Tú Anh và Du Cư Liên, còn có một vị nữ quan khác, không hẹn mà cùng bắn tên ra. Bởi vì khoảng cách rất gần, ba tên đều trúng, nhưng con lợn này vẫn như trước không chết.