Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 492
Tiền giấy quân phiếu (1)

❊ ❊ ❊

Những bạc trắng này, có rất nhiều đều chảy vào hầm chứa của các phú thương, cũng xúc tiến công thương nghiệp của các phủ Giang Nam tăng cao.

Mà sau cải cách của Trương Cư Chính, bạc trắng không những không có lạm phát, mà các nơi cả nước lại xuất hiện chỗ hổng, bởi vì quan phủ thu thuế chỉ lấy bạc.

Đến cuối thời nhà Minh, đế quốc Tây Ban Nha suy sụp, số lượng bạc trắng đổ vào giảm bớt, hôm nay phổ biến là thiếu bạc.

Một mặt là do bạc trắng khan hiếm, một mặt là đúc tiền một cách bừa bãi, khiến cho tỉ lệ đổi của bạc trắng và đồng tiền càng ngày càng khó hiểu.

Công tác thống kê của đời sau, vào năm Sùng Trinh thứ tư số lượng bạc trắng Philippines đưa vào Macao đã lên tới 1.400 vạn lượng. Bất luận số liệu là thật là giả, đều có thể khẳng định một điểm, Macao là nơi chủ yếu đưa bạc trắng vào Đại Minh.

Chỉ cần chiếm cứ được Quảng Châu, hiện tượng thiếu bạc trong địa bàn của Triệu Hãn có thể giảm bớt, ảnh hưởng của lạm phát đồng tiền Sùng Trinh cũng có thể xóa bỏ.

“Đây là nhóm tiền đúc đầu tiên, mời Tổng trấn xem qua!” Phí Thần cầm theo hai xuyên đồng tiền đi vào.

Triệu Hãn quan sát cẩn thận, không tự chủ được cười lên, thứ này mô phỏng đúng là giống như thật.

Ngoại trừ màu sắc có chút sai biệt nhỏ, quả thực có thể nói là giống như đúc với đồng tiền Nam kinh. Về phần “Sùng Trinh thông bảo thiên hạ đại đồng tiền”, hiện tại vẫn còn đang chế tạo khuôn tiền, qua hai tháng nữa là có thể bắt đầu đúc.

Triệu Hãn gật đầu khen: “Không tệ.”

Phí Thuần lại cầm một xấp giấy phiếu dâng lên: “Đây là nhóm quân phiếu đầu tiên.”

Triệu Hãn không dám tùy tiện phát hành tiền giấy, chủ yếu là tiền giấy Đại Minh của Chu Nguyên Chương, đã làm bại hoại hoàn toàn thanh danh của tiền giấy rồi.

Tiền giấy Đại Minh, muốn in bao nhiêu thì in bấy nhiêu. Hơn nữa sau khi tổn hại, quan phủ cũng không nhận món nợ này, không cho đổi tiền cũ lấy tiền mới, khiến cho tất cả quan dân thương nhân đều oán than dậy trời đất.

Đã có vết xe đổ này, bách tính nhìn thấy tiền giấy là sợ.

Vì thế, Triệu Hãn chỉ dám in quân phiếu, sử dụng ở trong quân đội. Binh lính lĩnh lương, trực tiếp phát quân phiếu, có thể ở bất kỳ thời gian nào, bất kỳ địa điểm nào cầm đi đổi lương thực ở cửa hàng lương chính thức.

Như vậy thì tướng sĩ ở tiền tuyến, khi đánh trận phát lương tiền sẽ rất tiện.

Hơn nữa, binh lính mang theo cũng rất tiện, có thể đợi đánh giặc xong cầm về nhà, cầm quân phiếu đi cửa hàng lương thực ở quê nhà đổi lấy lương thực.

Chất liệu của quân phiếu, giống như tiền giấy của Đại Minh.

Chất liệu chủ yếu là giấy, phụ liệu là giấy phế thải của công văn thu hồi. Hai loại giấy trộn lẫn với nhau thành bột giấy, màu sắc tờ giấy màu xanh xám, vừa dày lại vừa bền.

Dấu chống giả có rất nhiều loại ——

Thứ nhất, điêu khắc nhỏ. Mời đại sư điêu khắc nhỏ, điêu khắc một đồ án tinh tế ở trên bản in.

Thứ hai, in màu. Ba màu đỏ, xanh, đen in lồng vào nhau, kỳ phiếu thời nhà Tống chính là làm như thế.

Thứ ba, in nước. Phương pháp in nước bắt đầu từ thời nhà Đường, có hai loại minh hoa và ám hoa, tiền giấy hiện đại vẫn giữ in nước để chống làm giả. Quân phiếu của quân Đại Đồng, chọn phương pháp in nước hoa văn ẩn.

Thứ tư, con dấu. Phía trên quân phiếu, phải có ba con dấu của ba đại cơ cấu Tài chính ti, Công vụ ti, Chiến sự viện, thiếu một trong ba con dấu cùng đều thuộc loại phiếu bỏ đi, hơn nữa phải dùng mực chu sa để đóng dấu. Ngoài ra, đồ án chủ thể của quân phiếu, cũng dùng mực đặc thù để in, bên trong còn trộn cả chì sunfua, đây cũng là một tiêu chí chống làm giả của tiền giấy Đại Minh.

Hơn nữa, chỉ cần quân phiếu là thật, cho dù bị nước làm hỏng, cửa hàng lương cũng vẫn phải nhận. Nếu như bị xé thành nhiều mảnh, chỉ cần còn đủ hơn 60%, cũng phải tính là một tấm phiếu hoàn chỉnh.

Chế độ dùng quân phiếu được khởi động, có thể tiết kiệm rất nhiều chi phí vận chuyển, đồng thời cũng có thể giữ được nhiều lương thực dự trữ hơn.

Sau khi xây dựng được chữ tín, trong dân gian rất có thể sẽ đối xử với quân phiếu giống như tiền giấy.

Triệu Hãn bỏ quân phiếu xuống nói: “Nếu đã bắt đầu đúc tiền, sau này cửa hàng lương đổi thành cửa hàng lương tiền đi. Đặc biệt là “Thiên hạ đại đồng tiền”, sau khi lưu thông có thể cầm đi đổi ở cửa hàng lương tiền.”

Cửa hàng lương thuộc cấp dưới của Tài chính ti, hiện tại không thể đổi đồng tiền, chỉ nhận bạc trắng và lương thực, thật sự là rất ghê tởm Sùng Trinh thông bảo.

Sau khi phát hành “Thiên hạ đại đồng tiền”, là có thể gia tăng nghiệp vụ về tiền.

Bất kể là chuyện gì, cũng đều phải hoàn thiện từng bước một.

Đọi hoàn thành cải cách tiền tệ xong, đợi hệ thống ngân hàng được thành lập, cửa hàng lương tiền nhất định phải tách ra khỏi Tài chính ti, đổi thành do trung ương trực tiếp quản lý.

Nửa thánh sau, đầu tháng phát lương.

Thị vệ thân binh của phủ Tổng binh Cát An, trở thành nhóm binh lính đầu tiên được lĩnh quân phiếu.

Những người này cầm một xấp tiền giấy, tuy nghe hiểu phương pháp sử dụng, tuy bọn họ tin Triệu Hãn, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được chột dạ.

“Phiếu này thật sự có thể đi đổi lương thực?”

“Lẽ nào Tổng trấn còn lừa chúng ta sao?”

“Hay là… đi thử xem?”

“…”

Một vài thân binh thừa dịp thay phiên, cùng nhau đi đến cửa hàng lương thực.

“Đổi lương!” Một binh lính lấy quân phiếu ra.

Lại viên cửa hàng lương hỏi: “Đổi bao nhiêu?”

Binh lính nói: “Đổi hết.”

Giá ngạch của quân phiếu, có một đấu, hai đấu, năm đấu, ngũ thạch

Chỉ thấy cửa hàng lương bắt đầu chuyển lương thực ra, nghiêm túc đứng ở đó cân, rõ ràng là có thể đổi được.

Đột nhiên những binh lính kia cười nói: “Không đổi nữa, không đổi nữa, ta cũng không có thời gian mang về nhà.”

Vẻ mặt lại viên cửa hàng lương buồn bực, nhưng lại không dám đắc tội người tham gia quân ngũ, chỉ có thể im lặng càu nhàu mấy câu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »