Tập thể thân sĩ đi tìm Vương Chi Lương, Vương Chi Lương trấn định nói: “Không cần phải kinh hoảng, đây là lời nói dối.”
Một thân sĩ gấp gáp nói: “Nhưng tặc binh từ phương bắc đến đây, lại còn dẫn theo rất nhiều tù binh và đồ quân nhu, nhất định là Tương âm đã bị chiếm đóng!”
Vương Chi Lương giải thích nói: “Hoặc là phản tặc phục kích viện binh, hoặc là phản tặc đi phương bắc cướp bóc, tù binh và đồ quân nhu này đều là bọn họ cướp được.”
Sông đào bên ngoài bảo vệ thành, đã bị Lý Chính phái đội vận lương, mỗi ngày đến đắp một đoạn đất lớn.
Đào Ái Chi nhìn đoạn sông đào bảo vệ thành bị lấp đất kia, lặng lẽ dặn dò ba đệ đệ một hồi. Sau đó, hắn đi tìm Vương Chi Lương, chắp tay nói: “Phủ soái, vãn sinh có thể ngồi sọt đi ra ngoài, đến đại doanh phản tặc trá hàng. Ước định là làm nội ứng, ba ngày sau lấy phóng hỏa làm ám hiệu, đợi bọn họ vào Ủng thành, thì sẽ bao vây tiêu diệt. Tuy không thể tiêu diệt quân phản tặc, những có thể giảm sĩ khí của bọn họ, dùng lần này khơi dậy lòng quân của quân ta.”
Quân thủ thành trong thành có hơn một vạn người, Đào gia đã chiêu mộ được hơn bốn nghìn, Vương Chi Lương rất coi trọng huynh đệ Đào thị.
Vương Chi Lương lắc đầu nói: “Phản tặc chẳng những không mắc mưu, mà còn có thể bắt ngươi lại, không cần mạo hiểm như thế.”
Đào Ái Chi nói: “Vãn sinh có thể nói với phản tặc, là phủ soái để cho vãn sinh trá hàng, nhưng vãn sinh thật sự muốn theo tặc. Sau đó lấy cớ về thành bố trí, là có thể an toàn thoát thân.”
Vương Chi Lương không đồng ý, mà lâm vào trầm tư.
Thành Trường Sa cao lớn chắc chắn, thủ thành nhất định không thành vấn đề, vấn đề là sĩ khí vẫn luôn hạ xuống.
Trận chiến công phòng thời cổ đại, động một cái chính là vài tháng. Trừ phi toàn quân mang lòng quyết chết, nếu không tuyệt đối không phá được cửa thành. Giữ cửa thành, trong đó nguyên nhân quan trọng nhất, chính là lúc nào cũng có thể ra khỏi thành đánh mấy trận, chỉ cần có thể thẳng nhỏ là có thể nâng cao sĩ khí, thậm chí đánh ngang tay cũng có thể nâng cao sĩ khí. Nếu không thì, vây thành càng lâu, sĩ khí của quân thủ thành sẽ càng xuống thấp.
Mà dưới trướng Vương Chi Lương chỉ là một đám ô hợp, mới bị bao vây nửa tháng, lòng quân đã dao động rồi, phải thắng một trận nhỏ mới được.
Lúc này, Vương Chi Long đang ngóng trông phản tặc nhanh chóng công thành, hắn có thể mượn thành trì này, không ngừng tạo ra sát thương cho phản tặc. Chỉ cần có thể tạo thành sát thương, là có thể nâng cao sĩ khí, nhưng Lý Chính cố tình từ từ lấp đầy sông đào bảo vệ thành.
Nhìn thấy sông đào bảo vệ thành bị lấp đầy từng đoạn từng đoạn một, đối với một đám ô hợp trong thành mà nói, đây chính là một loại dày vò.
Phản tặc thật sự công thành, ngược lại bọn họ lại không hoảng như thế.
Cái loại cảm giác này, giống như là có một cái ủng còn chưa rơi xuống.
Trái lo phải nghĩ, Vương Chi Lương quyết định mạo hiểm thử xem, nói với Đào Ái Chi: “Vây thì đêm nay ngươi hãy ra khỏi thành đi.”
Đào Ái Chi cũng là không còn cách nào khác, toàn bộ cửa thành đều là binh của Vương Chi Lương. Mà binh của Đào gia hắn, toàn bộ đều dùng để thủ vệ tường thành, hơn nữa còn bị bố trí phân tán thành bốn nhóm.
Hắn muốn ban đêm phóng hỏa trong thành, nhưng lại sợ thất bại, đến lúc đó bốn huynh đệ nhất định bị chém.
Chỉ có để cho Lý Chính dẫn binh công thành, hơn nữa còn tấn công mấy đoạn tường thành binh Đào gia phòng thủ, như thế thì hai bên mới có thể phối hợp hoàn mỹ. Nhưng chuyện này tương đương với việc để cho Lý Chính mạo hiểm, vạn nhất binh Đào gia lừa dối, dưới tình trạng thiếu chuẩn bị, nhất định binh lính Đại Đồng sẽ chết thảm.
Lý Chính và Đào Ái Chi, đều không thật sự tin tưởng đối phương.
Dưới ánh mắt của Lý Chính, Đào Ái Chi có bốn nghìn binh, trực tiếp làm phản ở trong thành là được, đến lúc đó hắn có thể nhân cơ hội công thành.
Nói trắng ra là, đều muốn cho đối phương động thủ trước, thế cho nên mới kéo dài đến bây giờ.
Lần này, Đào Ái Chi mạo hiểm ra khỏi thành, muốn trực tiếp trao đổi với Lý Chính, nếu không trong lúc phối hợp hai bên sẽ không ăn ý.
Canh bốn, Đào Ái Chi ngồi sọt xuống thành.
Lý Chính hạ trại ở vài dặm ngoài thành, hắn nhất định phải điên cuồng chạy đến đó, chạy chưa được hai dặm đã mệt thở hồng hộc
Hai tay Đào Ái Chi chống đầu gối, xoay người há mồm thở dốc, nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục chạy.
“Ai da!”
Đột nhiên, Đào Ái Chi người gạt ngã, lúc muốn đứng lên, thì trên yết hầu đã bị một cây đao kề lên.
Trạm gác ngầm của quân Đại Đồng, vẫn luôn trốn ở trong bụi cỏ.
Đào Ái Chi vội vàng nói: “Mau đưa ta đi gặp chủ soái của quý quân, có quân tình khẩn cấp phải bẩm báo!”
Lời này vừa nói ra, trạm gác ngầm không dám trì hoãn, lập tức lục soát tịch thu vũ khí trên người Đào Ái Chi, sau đó dẫn hắn chạy về phía đại doanh của quân mình.
Biết được thân phận của Đào Ái Chi, Lý Chính cảm thấy có chút kinh ngạc, không khỏi cười nói: “Thế mà ngươi dám ra khỏi thành, không sợ vị Tuần phủ kia giết mấy huynh đệ của ngươi sao?”
“Hô hô hô hô…”
Đào Ái Chi đã mệt đến quỳ úp sấp, tuy hắn trẻ trung khỏe mạnh, nhưng dù sao cũng là một văn nhân, chạy như điên mấy dặm đường đã sớm vượt qua giới hạn của hắn.
Sau khi đi vào doanh trại, Đào Ái Chi lập tức đổi thành đi chậm, đi vào tướng soái vẫn còn đang thở. Hắn nghỉ ngơi một chút, thấy đã thuận khí hơn, chắp tay nói: “Tại hạ nói dối là đi trá hàng, đã ước định với Tuần phủ, dụ dỗ tướng quân ba ngày sau công thành.”
Lý Chính hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy nên công thành ngày nào?”
“Xin tướng quân lập tức phát binh, canh năm tối nay công thành, Tuần phủ sẽ tuyệt đối không thể ngờ được!” Đào Ái Chi nói.
Ban đêm hai giờ, Đào Ái Chi ra khỏi thành, một đường chạy chạy rồi lại dừng, khi gặp mặt Lý Chính, đã gần đến ba giờ. Hắn bảo Lý Chính canh năm công thành, tương đương với việc quân Đại Đồng tập kết ban đêm, vác thang công thành chạy vài dặm, tất cả phải hao phí thời gian hai canh giờ.