Hồng Nhất Cung nói: “Bá phụ, nói câu khó nghe, người làm Hán gian hơn mười năm rồi, có thể xin được gì ở tân triều Đại Đồng? Bá phụ thu nhận cháu, cũng bị bắt đưa cho cho Thát Tử hai năm, không phải có ý định muốn nương nhờ triều đình Đại Đồng sao? Nếu bây giờ không ra tay, còn đợi bị quân Đại Đồng soát nhà ư?”
Hồng Trữ Tú tâm phiền ý loạn, đi qua đi lại trong phòng.
Hồng Nhất Cung khinh miệt cười cười, đứng dậy nói: “Nếu bá phụ do dự không quyết, vậy cháu liền đi tới Thát Tử bên kia tự thú, thành toàn cho lòng thành của bá phụ với Hoàng đế Thát Tử.”
"Đừng đi!"
Hồng Trữ Tú chấn kinh: “Ta nghe lời ngươi hết!”
...
Dưới sự phối hợp của bá phụ, Hồng Nhất Cung bắt đầu tung tin đồn: vì giữ thành, người Thát Tử lo sợ người Hán làm nội ứng nên muốn giết sạch người Hán trong thành!
Chỉ trong vòng hai ba ngày đã truyền đi khắp đường lớn ngõ nhỏ.
Tin đồn lan truyền nhanh như vậy đều nhờ vào hành động tịch thu đồ sắt của Hàn Vân. Chứng tỏ bọn họ không tin tưởng người Hán, rõ ràng là muốn ép người Hán vào chỗ chết, rất nhiều người Hán sau khi bị vơ vét tài sản, không còn đủ tiền mua lương thực cho tháng sau.
Nhà buôn rượu lớn nhất thành tên Khổng Văn Chương, hắn cũng là một Hán gian. Hầu hết lúa miến được thu hoạch ở các làng xung quanh đều được bán cho hắn để ủ rượu, ngoại trừ lương thực dùng để nộp thuế và giữ lại sử dụng.
Ở vùng Đông Bắc lạnh giá và thiếu lương thực, rượu trắng lại là hàng hóa bán chạy!
Khổng Văn Chương lặng lẽ đến chỗ Hồng Trữ Tú buôn chuyện một hồi, thuận tiện than vãn: “Việc buôn bán này không thể tiếp tục nữa rồi. Hằng năm triều đình đều gia tăng quân số, lúa miến đều dùng để nộp thuế, còn thừa lại bao nhiêu để ủ rượu đâu chứ? Hồng lão đệ thì tốt rồi, cho dù có thiên tai nhân họa, cũng không sợ bán lỗ nhân sâm.”
“Ôi,” Hồng Trữ Tú lắc đầu lia lịa, “Ngọn núi lớn phía nam bị binh lính của Vua Triệu chiếm một mảnh lớn... Ta đi đâu thu hoạch nhân sâm đây?”
Nói đông nói tây hơn nữa ngày, Khổng Văn Chương mới nhỏ giọng hỏi: “Hồng lão đệ, ngươi có nghe nói quân Bát kỳ muốn giết hết người Hán trong thành không?"
Hồng Trữ Tú đáp: “Quân Bát kỳ thật sự có thể làm vậy đấy.”
“Ngươi cảm thấy thế nào?” Khổng Văn Chương hỏi.
“Còn thế nào nữa? Quân Thát Tử giơ đao lên thì chúng ta vươn cổ ra thôi.” Hồng Trữ Tú thần bí nói.
“Tác... Thát Tử?” Khổng Văn Chương tức khắc kinh hãi, “Hồng lão đệ dám gọi các quan lớn Bát kỳ như vậy là đã tìm được đường lui rồi à?”
Hồng Trữ Tú quay đầu nói: “Ra đây đi.”
Hồng Nhất Cung chậm rãi đi vào sảnh, mỉm cười chắp tay với Khổng Văn Chương.
Hồng Trữ Tú giới thiệu: “Đây là cháu trai của ta, vài năm trước nó đã đầu quân cho vua Triệu. Vua Chu có Cẩm Y vệ, vua Triệu có Hắc Y vệ, đứa cháu này của ta là trợ thủ của Hắc y vệ đấy.”
Khổng Văn Chương vừa mừng vừa sợ, hắn quỳ xuống ngay tại chỗ: “Tội dân Khổng Văn Chương, bái kiến thiên triều Hắc Y vệ lão gia!”
Cẩm Y vệ của nhà Minh quả nhiên đã đi sâu vào lòng người, có quan hệ với Hắc Y vệ cũng có thể được thơm lây.
Hồng Nhất Cung tỏ vẻ kiêu ngạo, chậm rãi ngồi xuống nói: “Đứng lên đi. Năm nay Bệ hạ xuất ra tám trăm ngàn quân, Sơn Thiểm, Hà Bắc, Liêu Đông tất cả đều đang đánh giặc, nhất định phải tiêu diệt Ngụy Thanh và Ngụy Thuận. Ngươi và những kẻ đã quên đi nguồn gốc của mình, làm Hán gian đã phạm phải rất nhiều chuyện ác, theo luật là phải tịch thu toàn bộ tài sản và chém đầu.”
Khổng Văn Chương vừa đứng lên, lại sợ tới mức rụt cổ quỳ rạp xuống: “Xin Hắc Y lão gia chỉ cách giải quyết.”
“Còn có cách giải quyết gì? Trừ phi lập công chuộc tội,” Hồng Nhất Cung nói, “Mỗi nhà phóng hỏa trong thành vào ban đêm, sau khi lửa cháy, trong thành hỗn loạn, quân Đại Đồng ngoài thành sẽ thuận thế công thành."
Khổng Văn Chương khó xử nói: “Quân Thát Tử không tin người Hán, không cho bọn ta trợ giúp thủ thành. Ban đêm lại có lệnh giới nghiêm, nếu tự ý đi lại thì sẽ bị xử lý theo luật như gian tế. Như thế… như thế thì làm sao phóng hỏa?"
Hồng Nhất Cung cười mỉa: “Không thể phóng hỏa ngoài đường, vậy ngươi không biết tự đốt nhà mình sao?”
“Tự đốt nhà mình?” Khổng Văn Chương nghe đến đây thì trợn mắt há mồm.
Hồng Trữ Tú nói: “Căn nhà của nhà họ Hồng ta, nhất định phải bị cháy. Nếu không nhân cơ hội lập công, căn nhà được giữ lại có lớn đến mấy, cũng bị quân triều đình tịch thu. Một khi đã lập công, cho dù nhà có cháy, ngươi còn sợ sau này không có vinh hoa phú quý sao?"
Khổng Văn Chương cân nhắc: “Cũng có lý. Nhưng… thôi được rồi, đốt đi, đốt đi, cái cũ không đi, cái mới không đến!”
Lại qua vài ngày, Hồng Nhất Cung liên hệ được tổng cộng bốn thương nhân Hán gian.
Cũng không nói khi nào phóng hỏa, chỉ bảo cho bọn họ đem bạc đi chôn, những thứ có giá trị đều dời vào trong sân. Chuẩn bị củi rồi đổ dầu lên, trong đêm có người phóng hỏa thì phóng hỏa theo.
Không thể ra đường vào giờ giới nghiêm, tất cả bọn họ chỉ có thể tự đốt nhà mình!
Thậm chí Hồng Nhất Cung còn dẫn người nhân lúc hỗn loạn tiếp tục phóng hỏa, trong hai năm ẩn náu, hắn cũng mở rộng thêm một số nghĩa sĩ phản Thanh.
Sau khi công chiếm thành Bách Hộ, Lô Tượng Thăng vẫn kiên nhẫn chờ đợi, hắn biết trong thành có nội ứng nên đã chuẩn bị công thành trong đêm bất cứ lúc nào.
Rốt cuộc…
“Sư trưởng, trong thành bốc cháy rồi!”
Lô Tượng Thăng bước lên cổng lầu của thành Bách Hộ, nắm tay mỉm cười: “Theo như kế hoạch, lập tức công thành.”