Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1513
Mưu lược của quan ngoại giao và Hải Quân (2)

❊ ❊ ❊

Quảng Hồng gọi những binh tướng tham chiến đến, tuyên bố: “Những vật liệu thu được ở Malacca, ta sẽ chia ra một nửa để phân cho các ngươi. Quân đội Xiêm La tác chiến dũng mãnh, đương nhiên phải khen thưởng, trong một nửa số vật liệu chia ra, Xiêm La lấy hai mươi phần trăm, phần còn lại chia theo số lượng xuất binh ở các nước.”

“Đa tạ thiên sứ đại nhân!” Vương tử Narai mừng rỡ, được chia nhiều vật liệu hơn chỉ là mục đích phụ, quan trọng nhất là được quan viên Trung Quốc xem trọng.

Quảng Hồng tiếp tục nói: “Chư vị trợ chiến có công, có thể theo ta đến Nam Kinh để gặp bệ hạ. Các ngươi nếu như có thể tự mình đưa thuyền của mình đi, muốn đem theo bao nhiêu người đều có thể, chi phí đi lại tự mình phụ trách. Nếu như ngồi thuyền Trung Quốc đến Nam Kinh, các người chỉ có thể đem theo một tùy tùng bên người, toàn bộ chi phí do Trung Quốc gánh vác.”

Những nước nhỏ như Đại Bùn hay Đinh Giai Lư, bọn họ chỉ là một lãnh thổ nhỏ gần biển, căn bản không có năng lực tự đi đến Trung Quốc. Những lời này vừa nói ra, khiến cho bọn họ mừng rỡ, cũng muốn theo thuyền đi Trung Quốc nhìn thử một chút, dù sao Trung Quốc cũng cam kết giải quyết lộ phí của bọn họ.

Những nước lớn giống như Johor, Xiêm La muốn nhân cơ hội này để làm giao dịch. Bọn họ rời bến một mình rất dễ bị hải tặc cướp bóc, đi theo hải quân Trung Quốc có thể tránh được nguy hiểm của hải tặc.

Sau khi trấn an quý tộc của những nước nhỏ này xòng, lãnh tụ những người Hoa bản xứ Trần Nhĩ Huấn tiếp tục chạy tới hiến kế sách.

“Đại nhân, thiên binh nếu như chiếm được Malacca, có thể tiếp tục đem người đi chiếm đảo An Vấn.” Trần Nhĩ Huấn nói.

Quảng Hồng mờ mịt nói: “Đảo An Vấn nằm ở nơi nào?”

Trần Nhĩ Huấn: “Đi theo đường biển này khoảng mấy ngàn dắm, đảo Ambon nằm ở vùng biển phía Nam của Tô Lộc.”

Quảng Hồng bật cười nói: “Chuyện xa như vậy, sao ngươi cũng biết?”

Trần Nhĩ Huấn nói: “Nhà tiểu dân mấy đời định cư ở Malacca, mà đảo An Vấn bên kia lại là nơi khởi điểm buôn bán hương liệu. Hàng năm có vô số thuyền bè hương liệu,

Từ bên kia đảo An Vấn được vận chuyển đến, sau đó từ Malacca đi đến phương Tây. Tiểu dân nhớ đến chuyện này, liền nghe qua đại danh đỉnh đỉnh của đảo An Vấn.”

Trần Nhĩ Huấn sợ người Hà Lan đánh trở lại, sẽ trách hắn bày mưu tính kế cho quân Đại Đồng, dứt khoát dâng ra biện pháp giải quyết tận gốc, xúi giuc quân đội Trung Quốc đánh chiếm quần đảo hương liệu.

Mất đi quần đảo hương liệu, công ty Đông Ấn Độ của Hà Lan cũng coi như hư đi một nửa.

“Ngươi, nói ta nghe, càng cặn kẽ càng tốt.” Quảng Hồng đối với chuyện này thật sự không biết gì cả.

Trần Nhĩ Huấn nói: “Malacca lúc trước là của Bồ Đào Nha, quần đảo hương liệu cũng là của Bồ Đào Nha. Nơi đó có hơn mười hòn đảo, trồng trọt đủ các loại hương liêu. Nếu như có thể khống chế được quần đảo hương liệu, sau đó lại khống chế Malacca, thì sẽ chẳng khác nào nắm được con đường mua bán hương liệu của phía Đông và phía Tây. Bồ Đào Nha là như vậy, Hà Lan cũng như vậy. Thiên triều hôm nay chiếm được Malacca, vậy vì sao không đi chiếm nốt quần đảo hương liệu?”

Quần đảo hương liệu Quảng Nghĩa, bao gồm toàn bộ Nam Dương, Borneo island, Java, New Guinea và cả Sumatra.

Mà theo nghĩa hẹp, quần đảo Banda và quần đảo Bazam còn được gọi là quần đảo hương liệu, nơi đây cũng là những khu vực sản xuất đinh hương chính.

Lúc đầu, Bồ Đào Nha khống chế những quần đảo này. Nhưng Bồ Đào Nha ăn hại quá mức, thường xuyên bị dân bản địa đến dạy làm người, điển hình nhất chính là “chiến tranh Ternate”.

Đảo Ternate, diện tích khoảng 106 km2, là một khu vực do dân địa phương Sudan thành lập.

Những địa phương lớn hơn một chút thì phản kháng còn mãnh liệt hơn. Vừa mới bắt đầu đã không ngừng tập kích làng xóm của Bồ Đào Nha, cuối cùng người Bồ Đào Nha phải dựa vào thỏa hiệp mới miễn cưỡng duy trì được hòa bình.

Sau đó, Bồ Đào Nha xây dựng lâu đài, kết quả lâu đài đều bị dân trên đảo chiếm đóng, toàn bộ thực dân Bồ Đào Nha đều bị giết chết.

Mãi đến khi Bồ Đào Nha ra nhập vào Tây Ban Nha, Tây Bồ hai nước liên thủ, sau đó mới đoạt lại đảo Ternate một lần nữa. Khoảng chừng mấy năm sau đó, dân địa phương trên đảo lại bạo động một lần nữa, đuổi toàn bộ người Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha cút khỏi đảo.

Dân địa phương ở một đảo nhỏ đã mạnh như vật, lục quân của những thực dân này thật sự yếu như gà.

Sau đó, người Hà Lan tới.

Người Hà Lan được học được bài học của tiền bối, bắt đầu chơi cho lừa bịp tàn sát. Ở trên các đảo, bắt đầu tiến hành hành trình tàn sát lâu dài, chuyên chọn những mùa gặt hái lương thực mà ra tay, giết dân địa phương, cướp lương thực, phóng hỏa đốt nhà. Cứ như vậy liên tục hơn mười năm, trên những đảo này, số lượng dân địa phương không ngừng giảm bớt, hầu như bị đánh về xã hội nguyên thủy.

Mãi đến số người giảm đi đáng kể, Hà Lan mới bắt đầu bộc lộ tính chất thực dân của mình, cũng coi đảo Ternate như căn cứ của mình mà thống trị. Cho đến khi chiếm được Batavia,

Phủ tổng đốc công ty Đông Ấn Độ của Hà Lan mới được dời từ Ternate đến Batavia.

Bởi vì lũng đoạn con đường mua bán đinh hương, thậm chí Hà Lan còn giết sạch những người Anh đến đảo An Vấn. Sau đó lại hủy diệt toàn bộ cây Đinh Hương ở những đảo khác, chỉ cho phép ở đảo An Vấn tập trung trồng trọt đinh hương, như vậy thì mới có thể thành công khống chế nguồn hàng hóa của Đinh Hương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »