Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2252
Tổ quốc là Trung Quốc (1)

❊ ❊ ❊

Điều này là do thổ dân trên đảo Mã Đạt Gia Tư Gia giống với thổ dân trên quần đảo Hạ Uy Di, đều thuộc chủng người Ba Lợi Ni Tây Á, gen của họ vô cùng gần với gen của người Hán.

Đặng Hữu Chương bắt đầu giới thiệu các quan viên chính, hoàn toàn dựa theo bộ máy Tổng đốc ở nước ngoài.

Dưới phủ Tổng đốc, còn thành lập thêm ba phủ, mỗi phủ có hai huyện, mỗi huyện có rất nhiều thôn trấn.

Phạm vi quản lý hành chính vô cùng rộng, diện tích của một phủ có lẽ tương đương với một hòn đảo Đài Loan. Tổng cộng có sáu huyện được cai trị trực tiếp bởi sáu tòa thành, cùng với các thổ dân, làng xã ngoài thành. Những nơi ở xa thành do bộ lạc tự trị, hàng năm đều nộp cống phẩm cho Tri huyện.

Đặng Hữu Chương mời đoàn sứ thần vào thành Vọng Hương, vừa đi vừa nói: "Nguyên nhân bành trướng gấp rút là do rất nhiều lão huynh đệ không đợi được. Bọn họ cũng muốn làm Tri huyện, làm Thành chủ, mà hiện tại chỉ có sáu thành chủ, còn quan viên cấp cao chỉ có hơn ba mươi người."

Tạ Uyên dở khóc dở cười: "Ngươi đang phân đất phong hầu đấy à, khoảng một trăm năm sau, từng Thành chủ, Tri huyện được phân chia, đều sẽ trở thành chư hầu."

"Không còn cách nào khác, mọi người đều muốn làm quan, ngay cả mấy tên không biết chữ chết tiệt cũng muốn làm thành chủ." Đặng Hữu Chương bất đắc dĩ nói.

Tạ Uyên đột nhiên hỏi: "Ngươi muốn về nước không?"

Đặng Hữu Chương nhất thời sửng sốt, chính hắn cũng không biết.

Gấp rút đóng thuyền để về với tổ quốc, đó là tâm nguyện chung của tất cả huynh đệ, không ai có thể vi phạm nhận thức chung của tập thể.

Nhưng nếu thật sự để cho bọn họ rời đi thì thật đúng là không nỡ.

Hơn 100 lão huynh đệ, bao gồm bốn nô lệ Ba Tư, đến nay mọi người đều là đại địa chủ. Những nô lệ mà bọn họ thả ra đều được làm tá điền, trồng trọt và nộp tiền thuê đất cho các lão huynh đệ.

Về nước chắc chắn có thể mua được nhiều vật tư hơn, được ăn thức ăn ngon, được mặc quần áo thoải mái hơn. Nhưng sau khi trở về, bọn họ còn có thể có được nhiều đất như vậy không? Dẫn một đống vợ và con cái trở về, bọn họ có khả năng nuôi không?

Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, Đặng Hữu Chương nói: "Ta không muốn về nước, nhưng ta muốn liên lạc với người nhà, muốn biết lão mẫu thân có còn sống không. Ta cũng có vợ con ở quê nhà, bọn họ nguyện ý đến thì ta sẽ đón bọn họ đến. Nếu bọn họ không muốn đến, ta cũng tính gửi chút tiền về... Ta có tiền, ta phát hiện ở trên đảo có mỏ vàng!"

"Mỏ vàng?" Tạ Uyên trừng mắt.

Đặng Hữu Chương gật đầu: "Hiện tại chỉ có thể đãi cát tìm vàng, để tinh luyện vàng cần có thủy ngân, nhưng hoàn toàn không tìm thấy thủy ngân trên đảo. Ta còn phát hiện ra mỏ sắt, đã có thể tự chế tạo đao kiếm. Rất nhiều thổ dân vẫn còn sử dụng vũ khí bằng đồng, có thể dùng đao kiếm bằng sắt để chinh phục bọn họ."

Tạ Uyên nói: "Sau khi về nước, ta sẽ bẩm báo rõ ràng tình hình cụ thể với Bệ hạ. Có lẽ Bệ hạ sẽ chính thức bổ nhiệm ngươi làm Tổng đốc, sau đó vận chuyển thủy ngân và vật tư đến cho ngươi, ngươi phụ trách trao đổi bằng vàng. Tất nhiên, Bệ hạ và nội các sẽ quyết định bao nhiêu vàng được khai thác thuộc về ngươi."

"Tất cả đều nhờ vào sứ giả!" Đặng Hữu Chương nguyện ý chia vàng cho triều đình, bởi vì hắn không kiếm được thủy ngân, chỉ có thể đãi một ít vàng cát.

Hơn nữa, có vật tư được chuyển tới từ Trung Quốc, bọn họ đã có quần áo bằng vải bông, cũng có vô số đạn dược, có thể gia tăng tốc độ chinh phục các bộ lạc trên đảo.

"Đây đều là vàng cát mà các ngươi đãi?" Tạ Uyên xem đến lóe mắt.

Đặng Hữu Chương nói: "Ba mươi thổ dân được sắp xếp ngồi trong sông đãi vàng cả ngày lẫn đêm, mỗi năm có thể đãi hơn 80 cân vàng. Còn có người từng nhặt được vàng cốm ở trong sông, hơn nửa ngọn núi ở thượng lưu có mỏ vàng. Nhưng bọn ta đều không biết cách tìm mỏ, đành phải chờ quốc nội phái tới sư phụ tìm mỏ thôi."

Thực tế, trên địa bàn của Đặng Hữu Chương có hai mỏ vàng khá lớn, mỏ vàng thứ hai vẫn chưa được phát hiện.

Mà nơi bọn họ đãi cát tìm vàng gần khu định cư ban đầu, chỉ cách thôn khoảng vài cây số thôi. Còn nơi mà bọn họ sắp sửa tấn công, ở đó còn có mỏ vàng khổng lồ, cũng là mỏ vàng được phát hiện sớm nhất trong lịch sử, chỉ đãi vàng trong cát thôi mà có thể đãi được hơn một ngàn cân mỗi năm.

Mỏ vàng phân bố chủ yếu ở phía đông hòn đảo, mà nơi đó không thuộc địa bàn của Đặng Hữu Chương.

Nói như thế này nhé, sau khi Mã Đạt Gia Tư Gia độc lập, họ áp dụng phương pháp nguyên thủy nhất để đãi vàng, sản lượng vàng hàng năm là năm tấn —— đây còn là lượng vàng mà thực dân Pháp khai thác dư lại.

Tạ Uyên nói: "Ngươi lập một danh sách những người Trung Quốc trôi dạt tới đảo, kèm theo địa chỉ ở quê nhà. Người nhà của các ngươi đều đã nhận tiền trợ cấp, khoản tiền này cũng sẽ không bị thu hồi. Sau khi đưa vàng cho ta, gia đình của các ngươi được chia năm mươi lượng mỗi nhà, số còn lại sẽ sung vào công quỹ. Bọn ta cũng không lấy không vàng của các ngươi, một số súng và ngựa chiến sẽ được để lại cho các ngươi."

"Vậy thì tốt quá, trên đảo chỉ thiếu ngựa chiến!" Đặng Hữu Chương mừng rỡ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »