Trẫm

Lượt đọc: 17218 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1006
Tình báo (2)

❊ ❊ ❊

Nhưng loại tình cảm này thật sự khó có thể áp chế, Từ Dĩnh càng tuân thủ lễ tiết nghiêm ngặt, lại càng thêm phần quan tâm chăm sóc hắn, phần tình cảm thầm mến cũng càng thêm mãnh liệt. Cả ngày trong đầu đều là hình dáng của Từ Dĩnh, nàng có chút lo lắng có gặp phải bất trắc hay không, thậm chí có một ngày nằm mơ, còn mơ thấy nàng và Từ Dĩnh làm chuyện xấu hổ.

Cô nam quả nữ, củi khô lửa cháy, cuối cùng vẫn là vượt qua lễ giáo.

Lưu thị cảm thấy bản thân rất hạnh phúc, tuy nhiên không làm hôn lễ, chỉ thông báo kết hôn ở quan phủ, nhận hôn thư nhập hộ khẩu làm người một nhà. Nhưng cuộc sống bình bình đạm đạm, phu thê vô cùng ân ái, so với lúc trước tốt hơn vô số lần.

Mãn đến khi Triệu Thiên Vương chiếm toàn tỉnh Giang Tây, đột nhiên Từ Dĩnh nói: “Ta là người của Triệu Tổng trấn, phải đi Dương Châu làm việc. Có thể một năm mới có thể về nhà một phần, làm phiền phu nhân lo liệu trong nhà, chăm sóc tốt cho hai đứa trẻ.”

Lúc ấy Lưu thị cũng không nghĩ nhiều, dù sao người đầu nhập vào Triệu Thiên Vương rất nhiều, cho rằng trượng phu chỉ là một trong số đó.

Nhưng Triệu Thiên Vương đăng cơ làm Hoàng đế ở Nam Kinh, Từ Dĩnh cũng đón cả nhà qua đó. Thì ra thân phận của trượng phu là giả, còn có cha mẹ và huynh đệ, đó là lần đầu tiên nàng gặp cha mẹ chồng.

Cho dù là như thế, Lưu thị vẫn còn chưa hiểu rõ tình huống, bởi vì trượng phu rất khiêm tốn, cảm giác tồn tại ở triều đình Nam Kinh rất thấp.

Cho đến khi Hoàng Hậu mời nàng ăn cơm, hòa ái dễ gần cùng nói chuyện gia đình với nàng.

Lần đó Lưu thị bị trùng kích rất lớn, mấy ngày liền cũng không hồi phục được tinh thần. Dần dần, nàng lại quen biết được thê thất của các đại thần khác, thỉnh thoảng cũng hẹn đi dạo phu tụ họp.

Thú vị nhất là, thê tử của Trương Thiết Ngưu, một quả phụ tái giá có thân thể cường tráng.

Nghe nói vừa mới đánh chiếm được gia trấn Hạ Hoàng, bệ hạ phân phối thê tử cho các tướng sĩ. Lúc ấy Trương tướng quân cũng không có ai theo đuổi, thầm nghĩ muốn một người biết sinh con đẻ cái, liếc mắt một cái đã nhìn trúng người thê tử hiện tại – bởi vì mông lớn dễ sinh đẻ.

Quả nhiên rất dễ sinh đẻ, một lúc sinh bốn đứa trẻ.

Bây giờ vừa thấy mặt đã cãi nhau, Trương Thiết Ngưu ngại thê tử xấu xí, hơn nữa chưa từng đi học, tính cách lại mãnh liệt bá đạo. Hôm nay dẫn binh đóng quân ở phương bắc, Trương Thiết Ngưu cũng không đón thê tử qua đó, chỉ để cho nàng ở nhà chăm sóc con nhỏ.

Đoạn thời gian trước, người thê tử này còn đến trước mặt Hoàng Hậu khóc tố cáo. Nói trượng phu thăng chức nhanh, ghét bỏ thể tử tào khang, sau khi đi phương bắc, nửa năm sau mới viết thư về nhà, nhất định bên người đã nuôi tiểu thiếp rồi.

Mỗi lần mọi người hẹn đi dạo phố, đều là thê tử của Trương Thiết Ngưu chịu trách nhiệm mặc cả, bởi vì mấy chục văn tiền mà mặt đỏ tai hồng.

Vừa mới bắt đầu Lưu thị cảm thấy rất mất mặt, dần dần thành thói quen, chỉ cần có người phụ nữ này ở đây, mọi người vẫn luôn cười rất vui vẻ.

Lưu thị ở trong phòng dệt vải với Hoàng Hậu, trượng phu của nàng lại ở trong sân, ngồi tán gẫu công vụ với Hoàng đế.

Từ Dĩnh ăn điểm tâm Bàn Thất Muội bê đến: “Tào Phùng Cát xây dựng hiệu buôn ở Nam Kinh, người làm thuê có ba phần là người Thái Cốc Sơn Tây, còn lại đều đều là thông báo tuyển dụng người bản địa Nam Kinh. Vừa mới bắt đầu, chúng ta đi điều tra những người làm thuê Sơn Tây này, phái rất nhiều mật thám đi tiếp xúc, nhưng đều không phát hiện manh mối gì, bọn họ là thật sự cho rằng bản thân đến phía nam làm ăn.”

Triệu Hãn hỏi: “Mật thám là người địa phương?”

Từ Dĩnh nói: “Coi như là một nửa người địa phương. Tên này nguyên quán Nam Kinh, hàng năm đi theo ông chủ làm ăn ở Dương Châu, khi táo hộ khởi nghĩa ông chủ của hắn bị giết. Hắn nghe nói Nam Kinh được bệ hạ thống trị rất yên ổn giàu có đông đúc, nên bỏ chạy trở về đăng ký hộ tịch, tìm một thương hào làm chân chạy việc vặt.”

“Hắn được điều tra ra như thế nào?” Triệu Hãn hỏi.

Từ Dĩnh nói: “Người làm thuê trong thương xã của Tào Phùng Cát, toàn bộ tra xét một lần, chỉ cần nhà ở phía nam, bao gồm người nhà cũng điều tra. Con trai nhỏ của tên này năm nay bốn tuổi, đầu năm từng mất tích hai ngày, còn đi quan phủ báo án, sau đó lại nói tìm được đứa nhỏ rồi. Cho rằng là bị uy hiếp, sợ hãi người nhà của mình gặp chuyện không may.”

Triệu Hãn khinh thường nói: “Trực tiếp dùng người nhà uy hiếp, cách làm của mật thám của Ngụy Thanh cũng quá qua loa rồi.”

“Qua loa thì qua loa, nhưng có tác dụng, hơn nữa cũng không phải tùy tiện tìm một người để uy hiếp,” Từ Dĩnh nói. “Ta để cho phụ nhân tiếp xúc với mẫu thân của tên này, cho một chút ơn huệ nhỏ, mấy ngày đã cái gì cũng nói rồi. Mẫu thân của tên này, còn nói khoác trong nhà có sâm Cao Ly, là năm đó con trai làm kinh doanh được ông chủ ban cho. Đó không phải là sâm Cao Ly gì cả, chính là một cây liêu tham, có thể là trộm về.”

Triệu Hãn giật mình: “Người này lúc trước từng đi qua Liêu Đông, hơn nữa còn từng làm gián điệp cho Ngụy Thanh.”

Từ Dĩnh nói: “Thần lại phái người điều tra thương nhân ở các nơi Dương Châu, Hoài An, Từ Châu, đặc biệt đi điều tra những người từng đi Liêu Đông làm ăn. Không ngờ được thật sự có thu hoạch, một thương nhân nói với mật thám, nói là làm thương nhân dọc tuyến cho Thát Tử, trải rộng bốn tỉnh nam Trực Đãi, bắc Trực Đãi, Sơn Đông, Sơn Tây của Đại Minh. Trong đó thương nhân Sơn Đông, Sơn Tây là nhiều nhất.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »