Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 377
Lực chiến (2)

❊ ❊ ❊

Hơn bốn mươi binh lính Đại Đồng, thế như mãnh hổ xuống núi, hơn ba trăm hương dũng mới tới, sợ tới mức trực tiếp xoay người bỏ chạy, đến cả đội quân đốc chiến cũng bị họ xông lên đến sụp đổ.

Có điều, khi đuổi xuống phía dưới, trận địa hai nghìn hương dũng đã sẵn dàng đón quân địch, hương dũng chạy tán loạn chỉ có thể vòng qua quân trận để chạy trốn.

Hoàng Lương Anh không dám đuổi theo, dẫn binh trở lại trận địa, loại chiến đấu tiêu hao này, không thể nào tạo thành tình cảnh tan tác lớn được.

Thừa dịp khi quân địch tổ chức tấn công lần nữa, Hoàng Lương Anh kiểm kê quân số. Một đội ba mươi người của hắn, đã chết mười một người, vài người khác còn bị thương, thương vong đã sắp gần 50%.

Nếu như hương dũng liều mạng thêm một chút thì nói không chừng quân Đại Đồng sẽ sụp đổ.

Chỗ trận địa này là trọng điểm bị chú ý, bởi vì được hỏa pháo chọn là mục tiêu tấn công đầu tiên.

Toàn bộ quá trình Chu Tiếp Nguyên đều lấy thiên lý kính ngày hôm qua được đưa tới để xem trận chiến, nhất thời nhìn đến da đầu phát tê, ở tình huống bình thường thì đã sớm bị đánh tan rồi!

Mỗi một đội ba trăm hương dũng, thay nhau tấn công sáu mươi người đóng ở trận địa, trận địa kia còn trúng mấy lần pháo tấn công.

Kết quả thì sao, bên phía quan binh bị giết cho sụp đổ mấy lần, mà phản tặc lại còn có thể thủ vững không lùi.

Mặc dù có ưu thế địa hình, những sĩ khí này cũng quá cao rồi.

Loại trận thế này thì đánh thế nào?

Chu Tiếp Nguyên chưa bao giờ gặp phản tặc như vậy, hắn cảm thấy là chiến thuật của mình có vấn đề, lúc này hạ lệnh nói: “Mặt tây bắc không cần đánh nữa, vây ba chừa một, giữ một đường cho phản tặc nhảy sông chạy trốn.”

Sau khi đánh đuổi được quan binh tấn công, Hoàng Lương Anh lại bị thương thêm một chỗ, cuối cùng cũng có hai đại đội đi đến thay quân.

“Lão Hoàng, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi hồi phục đi.” Đội trưởng mới tới nói.

Hoàng Lương Anh cắn răng nói: “Không cần, ta còn có thể đánh.”

Đội trưởng mới tới cười dài nói: “Quan binh phía tây bắc rút rồi, Hoàng Bắc Viện (Hoàng Yêu) cũng điều không ít binh lực đến.”

Phật lang cơ pháo vẫn còn đang bắn, nghỉ một trận đánh một trận, tránh cho nòng pháo quá nóng và cặn không được xử lý sạch sẽ.

Trần Phúc Quý bị thương quá nặng, cũng không biết còn có thể sống không, toàn đội đều lui xuống nghỉ ngơi hồi phục.

Hồ Định Quý cũng đang nghỉ ngơi hồi phục, thậm chí người này còn ngủ ngáy ồ ồ, tiếng chém giết, pháo bắn đều không thể làm hắn tỉnh.

Không biết ngủ được bao lâu, đột nhiên Hồ Định Quý bị lay tỉnh: “Mau đứng lên đánh trận!”

Hồ Định Quý nhảy bật dậy, dẫn theo binh lính trở về trận địa, quan quân của trận địa này đã bị một pháo nổ chết.

Lại có ba hương dũng xông lên, cầm theo một loại vũ khí kỳ quái, tuy không có tác dụng lớn đối với trận địa ở đất bằng, nhưng lúc tấn công núi có thể khiến cho lang tiển khó phát huy được tác dụng.

Hai bên chỉ có thể lấy thuần bài yểm hộ, sau đó trường thương binh đâm ra.

Quân Đại Đồng ở trên cao nhìn xuống, vui vẻ đâm vào đầu quan binh, quan binh lại đâm vào chân của quân Đại Đồng, vì thế hai bên thuẫn bài đều điều chỉnh vị trí bảo vệ cho phù hợp.

“Giết!”

Phía tây bắc lại truyền đến tiếng chém giết, đúng là vây ba chừa một không có hiệu quả.

Rõ ràng, Chu Tiếp Nguyên đã tương kế tựu kế, thừa dịp quân Đại Đồng rút binh lực ở bộ phận này, muốn thừa dịp trống chỗ đó mà tấn công quy mô lớn.

Hai tay Hồ Định Quý bủn rủn, hắn cũng không biết mình đã giết lui bao nhiêu kẻ địch. Lúc này, hắn đã muốn chết lặng, thầm nghĩ khi nào có thể ngủ một lúc, nằm xuống nghỉ ngơi một lúc cũng được.

“A!”

Đột nhiên Hồ Định Quý thanh tỉnh, là bị đau tỉnh, thuẫn bài thủ bảo vệ bất lợi, làm cho hắn bị đâm vào đùi.

Hai người binh dưới trướng hắn đã ngã xống, kẻ địch lại tấn công vào trận địa, Hồ Định Quý nhịn đau lao lên, một thương đâm chết một hương dũng, tiểu binh khác cũng hợp lực đâm chết hương dũng khác.

Nhìn thấy tấn công thất bại, lúc này đội hương dũng cũng tan tác.

“Giết!”

Hồ Định Quý khập khiễng dẫn binh giết ra, liên tiếp đuổi chết mấy hương dũng rồi nhanh chóng hạ lệnh rút về trận địa.

“Tấn công chỗ đó!”

Chu Tiếp Nguyên chỉ vào Hồ Định Quý lui về trận địa nói.

Hai Thiên tổng Tổng đốc binh bước ra khỏi hàng, đây là quân đội Chu Tiếp Nguyên nuôi sáu năm, chọn nô lệ Miêu tộc 15 đến 20 tuổi làm binh. Nói là Miêu tộc, nhưng thật ra trong đó có cả Di tộc, Tráng tộc và các dân tộc thiểu số.

Thiếu niên của những dân tộc thiểu số này, dưới sự bóc lột của thổ ty, cuộc sống rất gian khổ.

Chu Tiếp Nguyên chiêu mộ bọn họ, cho bọn họ có thể được ăn no, nên cả một đám đều nguyện chết trung thành.

Toàn thân bọn họ mặc đằng giáp, đầu đội đằng khôi, giống đằng giáp binh mà sau này hậu thế tái hiện trong “Tam quốc diễn nghĩa.”

Thật ra, trong Tam quốc không có đằng giáp binh, mà thường gặp trong hai thời nhà Thanh và nhà Minh, “Võ bị chí” thời Đại Minh còn đặc biệt ghi lại phương pháp chế tạo đằng giáp.

Hơn nữa sau khi nhuộm dầu cây trẩu, điểm cháy của đằng giáp rất cao, không giống như trong “Tam quốc diễn nghĩa” sợ lửa như thế —— đương nhiên, nếu thật sự đốt thì cũng rất khó dập tắt giống như cây gỗ bình thường.

Ngâm nước nhiều lần rồi ủ dầu chế tạo đằng giáp cũng phải mất thời gian hơn một năm, làm như thế mới tạo ra được đằng giáp nhẹ nhàng lại chắc chắn.

Những binh Quý Châu này leo núi rất nhanh, leo lên triền núi mà như giẫm lên đất bằng, hai nghìn người chia làm bốn đội, cùng tấn công vào trận địa trong đó bao gồm cả Hồ Định Quý ở trong.

“Mau đi mới trợ giúp!” Hồ Định Quý sợ hãi hô.

Không cần Hồ Định Quý cầu xin, Hoàng Yêu đã phái quân dự bị tới, thậm chí Hoàng Yêu còn dẫn thân binh đến đây.

“Đâm vào cánh tay và cổ họng bọn họ!”

Đằng giáp binh này phần bổ, hai tay và hai chân đều lộ ta ngoài, chủ yếu là do đằng giáp không dễ mặc.

Nhưng bọn họ rất linh hoạt, toàn thân đằng giáp không nặng đến mười cân.

Hoàng Yêu giơ thương đâm bị thương cánh tay một người, đằng giáp binh này hung ác khác thường, thế mà lại cầm thương xông vào trận địa, bị một tiểu binh khác đâm trúng vào đằng giáp, không chịu nổi lực nên ngã nhào xuống triền núi. Tên này rơi đến loạn hết lên, lắc lắc đầu, thế mà rồi lại đứng lên tiếp tục trèo lên trên.

Hồ Định Quý đâm một thương vào cổ họng đằng giáp binh, binh lính ở bên cạnh lại chém chết hai người.

Càng ngày càng có nhiều đằng giáp binh xông lên, trận địa dần dần có dấu hiệu thất thủ.

“Điểm hỏa!”

Vạn nhân địch còn dư hai mươi quả, đây là áp đáy hòm của Hoàng Yêu. Vạn nhân địch này, còn có quân đội dự bị, là chuyên dùng để đề phòng tình trạng bất ngờ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »