Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 253
Chiếm lĩnh ba huyện (2)

❊ ❊ ❊

Trung nông và tiểu địa chủ, phàm là có thể cho con cháu đi đọc sách thì bình quân đều được chia trên mẫu ruộng.

Nếu dựa theo tiêu chuẩn trước kia để chia ruộng, tuy đã giảm tô giảm thuế, có thể cho con nhà lành có nhiều lọi tích hơn, nhưng vẫn kém xa việc trực tiếp chia ruộng như thế này. Lý Bang Hoa đề nghị, bình quân chia ruộng đều có thể tăng lên bốn mẫu, như vậy thì con nhà lành sẽ hoàn toàn hướng về Triệu Hãn, bởi vì phần lớn bọn họ đều có thể nhận ruộng đất mà không phải trả bất kỳ giá gì.

Đương nhiên, giai đoạn bây giờ không có nhiều ruộng đất có thể chia như thế, nhưng có thể vẽ cho điền hộ, trung nông, tiểu địa chủ một cái bánh lớn, đợi sau này mở rộng thêm địa bàn thì sẽ bổ sung cho bọn họ.

Còn có chính là, hai huyện Lư Lăng, Cát Thủy nhiều núi ít đất nên có thể kêu gọi bách tính khai khẩn núi, dùng cho việc gieo trồng khoai lang chờ thu hoạch. Như thế, vừa có thể rèn luyện, củng cố tổ chức nông hội, vừa có thể gia tăng diện tích canh tác, bách tính được chia đến núi thì chia nhiều đất hơn là được, hoang núi mới khai hoang có thể được miễn thuế năm năm.

Triệu Hãn vô cùng tán thưởng đề nghị cả Lý Bang Hoa, nếu bình quân chia đều bốn mẫu đất, nhất định có thể thu phục được trung nông và tiểu địa chủ, khiến cho hủ hạ của Triệu Hãn có được nhiều người biết chữ hơn. Đáng tiếc, diện tích canh tác của Giang Tây thực sự quá ít. Lấy huyện Cát Thủy mà nói, chỉ một phần mười đất đai có thể trồng trọt, còn lại hoặc là núi, hoặc là nước!

Sau khi Triệu Hãn cân nhắc cẩn thận thì đưa ra hai quyết định.

Thứ nhất, toàn bộ bách tính trong địa bàn quản lý bình quân đều được tăng đến ba mẫu đất. Đất đai vốn có của tiểu địa chủ và đại địa chủ, lấy mức 20 mẫu làm giới hạn, vượt qua 20 mẫu sẽ bị tịch thu. Điều này tương đương với chuyện cơ bản là chia hết đất đai, đất đai chiếm giữ chính thức thì có thể bỏ qua.

Thứ hai, để cho nông hội tổ chức bách tính khai khẩn đất hoang, một là để rèn luyện nông hội, hai là gia tăng diện tích canh tác. Về phần đất màu núi bị trôi, thì tạm thời sẽ không nói tới.

Rất nhanh, quyết sách của Triệu Hãn được truyền ra ngoài, vạn dân trong địa bàn quản lý vui mừng.

Không nói đến điền hộ và trung nông trước kia, cho dù một vài tiểu địa chủ cũng đều khăng khăn nguyện trung thành với Triệu Hãn. Đừng thấy trong nhà tiểu địa chủ này chỉ có hơn mấy trăm mẫu đất, nhưng bọn họ nhiều người, có người còn chiếm chưa đến ba mẫu đất, một khi chia nhà thì sẽ trở thành trung nông —— diện tích canh tác của Giang Tây quá ít, trong nhà có mấy chục mẫu đất thì đã tính là tiểu địa chủ rồi.

Trước kia, Lý Bang Hoa cũng coi như tiểu địa chủ, sau khi chia nhà thì chỉ còn hơn mười mẫu đất, hơn nữa còn phải cho hai cha con bọn họ đọc sách, vì thế không ngừng bán điền sản, khiến cho tổ mẫu hạ táng cũng không mua nổi một cỗ quan tài.

Triệu Hãn lại viết một phong thư, bảo thư ký chép ra nhiều bản, mang đi đưa cho đám người Lý bang Hoa, Bàng Xuân Lai, Hoàng Thuận Phủ, u Dương Chưng, Phí Thuần.

Nội dung là về du dân ở thành, bảo bọn họ cân nhắc một chút là có nên để cho du dân về quê chia ruộng hay không, nếu như không chia thì nên đối đãi với du dân như thế nào.

Thật ra, đã không còn ruộng để chia nữa rồi.

Huyện An Phúc.

Phí Như Hạc dẫn binh cải trang thành thương thuyền, đi thẳng đến huyện thành.

Năm trước, huyện Lư Lăng đã có giặc cỏ tới một lần, tiếp đó phản tặc lại đến đây mượn lương một lần, hôm nay đã là lần thư ba huyện An Phúc gặp phải chuyện tặc như thế này.

Tri huyện trán An Quách Kiều, cũng chiêu mộ hơn trăm binh lính, giả vờ muốn thủ vệ thành trì.

Không có cách nào để chiêu mộ được nhiều binh hơn, nhóm thân hào nông thôn ở các thôn trấn đều xây tường cao thêm để tự bảo vệ lấy mình. Không chiếm được dân chúng quyên tiền để chiêu mộ binh nên Quách Tri uyện chỉ có thể tự mình bỏ tiền ra chiêu mộ hơn trăm binh lính, số lương tiền bỏ ra đã đủ khiến hắn đau lòng rồi.

Vì vậy, hành động hỗn loạn đã đến rồi.

Quách Kiều mệnh lệnh binh lính canh gác tốt các cửa thành, để gừa gian tế giả danh nên cẩn thận kiểm tra người vào thành. Đến ngay cả tiều phu bán củi cũng phải giao nộp mấy văn tiền thuế vào thành, dù sao thì tiền lấy ra chiêu mộ binh cũng phải kiếm lại.

Ban đêm, Phí Như Hạc dẫn theo hơn hai mươi binh lính, đầu tiên rời thuyền đi bộ đến huyện thành.

Có người cải trang thành phu xe, có người chọn gánh củi, có người chọn gánh hàng, đi vòng các hướng vào thành.

“Làm gì đấy?” Binh lính canh cửa hỏi.

Phí Như Hạc cải trang thành một thân sĩ tử, phía sau dẫn theo mấy người sai vặt, tay cầm quạt gấp nói: “Nho sĩ Cát Thủy Lưu Hạc, đến đây thăm bạn cùng học. Sao đây, ngươi còn dám soát người ta?”

Binh lính canh cửa lập tức lấy lòng nói: “Tướng công tha thứ, Huyện tôn có lệnh, phải kiểm tra gian tế thật chặt.”

“Không phải chỉ là muốn bạc thôi sao?” Phí Như Hạc cười lạnh, “Đưa hắn mấy cái, coi như phí đi đường.”

Hoàng Thuận ném bạc vụn, cố ý ném lệch, binh lính không đón được, đã vội vàng cúi xuống nhặt lên.

Phí Như Hạc cười ha ha: “Giống như chó vậy, đi thôi, vào thành!”

Tên này cứ nghênh ngang như thế vào thành, binh lính thủ vệ không dám ngăn trở, mà lại náo loạn chia bạc với nhau.

Đi vào trong thành, Như Hạc âm thầm tập hợp binh, cũng chỉ có hai ba mươi người, còn lại toàn bộ đều chờ của gần cửa bắc thành.

Đợi thẳng đến lúc chạng vạng, cửa thành sắp đóng.

Trên thương thuyền ở bến tàu thành bắc, đột nhiên Lý Chính dẫn theo năm trăm binh lính lên bờ.

“Phản tặc đến rồi!”

Binh lính thủ ở cửa thành kinh hãi, sợ tới mức đều lui vào trong thành.

“Giết!”

Lần này, Phí Như Hạc không dùng đao mà là một cây kiếm tùy thân của văn sĩ đeo. Binh lính bên người thì phần lớn dùng gậy gộc, bởi vì phải tránh né tra xét nên không thể mang binh khí vào.

Phí Như Hạc xung phong đi đầu, không đợi quan binh tập kết đã liên tục chém chết hai người, khiến quan binh trong cửa sợ tới mức chạy tứ tán.

Huyện thành An Phúc không có kiến trúc ủng thành, nên cướp cửa rất dễ.

Lúc Điển sử bản huyện dẫn binh đến cứu viện thì Phí Như Hạc đã sắp kết trận xong. Bản thân hắn cầm theo một cây kiếm của văn sĩ, người bên cạnh đều cầm gậy gộc, nhưng trận hình chặt chẽ này khiến quan binh sợ tới mức căn bản không dám mạnh mẽ tấn công.

Trong nháy mắt, Lý Chính đã dẫn theo năm trăm binh lính đánh tới, đằng sau còn có Tả Hiếu Lương, quan văn chức và quan tuyên giáo.

Điển sử ngơ ra rồi đột nhiên quỳ xuống đất hô to: “Cung nghênh tướng quân vào thành!”

“Cung nghênh tướng quân vào thành!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »