Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1190
Một trăm cách chết của quý tộc Mãn Thanh: Ngã chết (1)

❊ ❊ ❊

Dường như Não Đại mắc chứng sợ đường hầm, chỉ cần nhìn thấy những đường hầm ngổn ngang là sẽ cảm thấy buồn nôn, chóng mặt vô cớ.

Lô Tượng Thăng ngoài kia cũng được xem là danh tướng một thời, vậy mà khi đánh trận lại giở trò khốn nạn thế này!

Không có tài cán gì đáng nói, chỉ là củng cố doanh trại trước, khiến cho quân mình trở nên bất khả chiến bại. Sau đó lệnh cho dân phu đào chiến hào, đào một lúc thành hình chữ Z, lúc thì đào thành hình chữ C, lúc thì đào thành hình chữ O. Quân lính nấp trong đường hầm, chậm rãi tiếp cận tường thành, đồng thời chịu trách nhiệm bảo vệ dân phu đào hầm.

Sau khi đào đến kế bên thành, vượt ra ngoài tầm bắn của đại bác trên thành phòng ngự, thì sửa đường hầm thành đào địa đạo.

Ngoài thành, khắp nơi đều là đường hầm, lính gác hoàn toàn không biết được địa đạo được đào đến đâu. Vài đường hầm dẫn thẳng tới chân thành, sau đó vẩn chuyển một lượng thuốc nổ lớn… Và ầm!

Chiến lược này phải thỏa mãn hai điều kiện: thứ nhất, bên công thành phải chiếm ưu thế về lực lượng quân sự, nếu không bên thủ thành sẽ liều mạng, không màng tất cả tấn công vào trong đường hầm; thứ hai, chiến lược này chỉ có thể áp dụng trong đánh chiếm thành trì vừa và nhỏ, những thành lớn như Thiên Tân, Tế Châu, Thương Khâu, phải dùng lượng thuốc nổ lớn hơn mới sụp đổ được.

Vừa hay thành Phượng Hoàng và pháo đài trước mắt đều thuộc loại thành nhỏ nên có thể phá đổ…

"Vẫn chưa nghe thấy sao?" Não Đại sốt ruột hỏi.

Dưới chân tường bên trong thành.

Cứ năm sáu bước lại có một lính Bát kỳ, nằm sấp trên mặt đất dùng ống trúc lắng nghe động tĩnh.

Một binh sĩ trả lời với vẻ mặt đau khổ: “Thưa Bối tử, do đại bác của quân địch quấy nhiễu, thực sự là không nghe thấy gì. Hơn nữa, quân địch vẫn chưa đào địa đạo vào trong thành, chúng ta phải ra ngoài thành mới có thể nghe rõ hơn.”

“Vậy thì mau ra ngoài thành đi!” Não Đại quát lớn.

Quân Bát kỳ trèo từ tường thành xuống, bởi vì không có Ủng thành bảo vệ nên bọn họ không dám đi qua cổng thành.

“Đoàng, đoàng, đoàng!”

Trong đường hầm hình tròn ngoài thành, quân Đại Đồng lập tức ló đầu ra, lính cận chiến giương tấm khiên hỗ trợ chắn tên.

Có hai lính Bát kỳ xui xẻo, bị bắn trúng giữa không trung. Cùng lúc đó, cung tên và súng trên thành cũng nhân cơ hội bắn về phía đường hầm.

Đám quân Bát kỳ này đúng là không sợ chết, rơi xuống đất với những viên đạn, sau đó nằm sấp xuống nghiêm túc lắng nghe động tĩnh.

“Có người đào hầm dưới này, đào gần đến chân thành rồi!” Một quân lính Bát kỳ hô to.

Não Đại lập tức hạ lệnh: "Ném đá xuống, ném mạnh vào để phá sập đường hầm!"

Dội nước là điều bất khả thi, vì vận chuyển nước cũng cần có thời gian như khi đào hầm vậy, quân Đại Đồng sẽ không để cho lính gác thực hiện được.

Theo mệnh lệnh của Não Đại, những tảng đá lớn nhanh chóng rơi từ trên thành xuống. Tiếc là đá vẫn không đủ nặng, đường hầm được chống bởi những khúc gỗ, lại cách mặt đất rất sâu, đá có đập xuống cũng không thể làm nó sụp đổ.

Não Đại nôn nóng đến mức toát mồ hôi trán, nếu không phá hủy đường hầm thì đoạn tường thành này sẽ nổ tung trong vòng một hai ngày.

“Ra ngoài thành đánh!” Não Đại chỉ có thể mạo hiểm.

Cổng thành từ từ mở ra, quân Bát kỳ đẩy xe khiên ra. Đây là xe khiên vừa mới được chế tạo, bởi vì không thể dùng ở vùng núi, cho nên thành Phượng Hoàng không có xe khiên dự phòng.

“Tướng quân, quân địch đã mở cổng thành, có nên nhân cơ hội tấn công không?”

“Không cần, cứ bắn pháo là được.”

Não Đại xây thêm một tháp phòng thủ góc nhọn trên thành Phượng Hoàng, hỏa lực nơi đó không bị khuất tầm ngắm, nếu cứ như vậy xông lên, quân địch mà đóng cổng thành thì gay to.

"Rầm, rầm, rầm!"

Mấy khẩu đại bác đã ngắm thẳng vào cổng thành từ trước, ngay lúc này lập tức bắn về phía xe khiên.

Bốn phát trượt, một phát trúng.

Rõ ràng là chất lượng của xe khiên được làm tạm thời còn kém, mới trúng một phát đạn đã nổ tan tành.

Sau khi nắm được tình hình, Não Đại tức giận quát: “Rút lui, đóng cổng thành!”

Đường hầm của quân Đại Đồng cách tường thành quá gần, hỏa thương binh có thể bắn bất cứ lúc nào. Nếu cố chấp ra ngoài phá hầm mà không có xe khiên bảo vệ thì quân Bát kỳ chắc chắn sẽ bỏ mạng.

Ngay lúc Não Đại đang lo lắng, một sĩ quan hiến kế: “Bối tử, chúng ta có thể ước lượng vị trí, rồi đào đường hầm từ trong thành ra ngoài, giao với đường hầm của quân địch. Đến lúc đó, dũng sĩ Bát kỳ có thể lần theo, đi đến đường hầm đối diện và chiến đấu với đám man rợ phía nam!”

“Ý kiến hay!” Não Đại mừng rỡ.

Thợ đá, thợ mộc khắp thành đều bị triệu tập đến, nếu có thợ mỏ thì càng tốt. Nông nô Cao ly tản cư vào trong thành cũng bị ép đi trợ giúp đào đường hầm.

Không chỉ đào đường hầm ở những vị trí tương quang, Não Đại còn đào mấy chục đường hầm cùng một lúc, dù sao thì đào thẳng ra ngoài thành rồi tính tiếp.

Màn đêm buông xuống, hai bên vẫn miệt mài đào đường hầm, nhóm nào đào mệt thì nhóm khác vào thay.

Quân Đại Đồng theo thói quen thả khinh khí cầu, cứ hai giờ thả một lần, một lần thả ở trên không nửa giờ.

Dư Đông Bảo đã gia nhập quân ngũ được hai năm, hắn không sợ chết khi đánh trận, lại sợ ngồi trên khinh khí cầu.

Nhưng hắn lại được chọn làm vọng binh, bởi vì hắn có năng lực tính nhẩm nhạy bén, lại còn hiểu rõ các loại cờ lệnh.

Cầm ống nhòm lên, Dư Đông Bảo đang quan sát tứ phía thì đột nhiên trợn to mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »