Trẫm

Lượt đọc: 17218 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2120
Nhị Hoàng Tử (1)

❊ ❊ ❊

Đây cũng là lí do đánh bạc ở Nam Kinh liên tục bị cấm, triều đình áp dụng chính sách thỏa hiệp, cho phép những người cá cược bằng tiền đều đến cá cược bằng ngựa, bằng bóng, để lại đường đi cho những kẻ đó trút giận.

Người dân trên đảo Mai Tử châu cũng có thể gia tăng thu nhập ngoài mức quy định, hái một ít dưa làm chút đồ ăn vặt, bán cho mấy kẻ ăn chơi kia.

Ngoài ra, kinh doanh thuyền cũng có thể tăng việc làm.

Hoàng tử Hayi không dễ gì ngồi thuyền sang đảo, phát hiện con đường trên đảo được sửa lại rất tốt. Bên trong đê đập là một vòng giao thông đường mòn, mà con đường dẫn đến sân vận động ngay tâm đảo lại lát bằng đá phiến.

Vé vào sân vận động cũng không đắt, đại khái tương đương 5 cân gạo trắng (vé bình thường), có thể chơi nửa ngày trong sân vận động, các con nít nghiến răng đều được đến chơi.

Trung tâm sân vận động là một bãi đất rộng bằng phẳng, xung quanh có thể chứa được 3 đến 4 nghìn khán phòng.

Hoàng tử Hayi ngồi xuống, mọi người xung quanh nói chuyện ồn ào, buổi khai mạc hôm nay lập tức kín chỗ. Những người dân thành phố ở Nam Kinh trở nên giàu có đều muốn đến xem nhu cầu giải trí to lớn và hiếm lạ của khu tư bản thành thị.

Trận đầu tiên là biểu diễn kỵ xạ.

Một số người dân cưỡi ngựa chạy qua chạy lại, làm ra đủ loại các động tác nguy hiểm, thậm chí còn đóng vai tướng quân tam quốc đối đầu với nhau.

Trong cuộc thi này, một ngôi sao thể thao cứ thế được ra đời.

Tay cưỡi ngựa mặc chiếc áo giáp đỏ kia, do biểu hiện đặc sắc nên đã thắng được sự reo hò của hàng nghìn khán giả, họ còn gọi hắn với một biệt danh là " Tiểu Lữ Bố" .

Trận thứ hai là cuộc thi Pô-lo, khán giả có thể bỏ tiền ra đánh cược đội nào giành được chiến thắng.

Tiếp đến là màn biểu diễn thúc cúc, chủ yếu là bày ra kĩ năng chơi bóng. Từ thời Nam tống, thúc cúc đã sớm phát triển theo hai loại tuyến đường, một loại là chủ yếu thể hiện kĩ năng chơi bóng, một loại là cuộc chiến điểm số.

Triệu hoàng đế đích thân thay đổi quy định cuộc thi thúc cúc, khung thành bóng vốn lơ lửng trên cao, giờ đã được mở rộng và đặt trên mặt đất, đồng thời bổ sung thêm một thủ môn cố định.

Sau khi màn biểu diễn thúc cúc kết thúc cũng chính là cuộc thi đấu thúc cúc bắt đầu.

Khán giả chưa từng xem qua thể loại bóng đá này, hoàn toàn không hiểu quy tắc cuộc thi. Nhưng càng xem càng trở nên yêu thích nó, vì trận chiến tranh bóng vô cùng kịch liệt, cho dù có vài pha việt vị khiến cho khán giả thấy khó chịu, rõ ràng sắp vào rồi thì phạm quy tắc.

Hoàng tử Hayi cũng trở nên yêu thích thúc cúc, vận khí hắn còn khá tốt, cược thắng được một ít.

Nam Kinh thật thoải mái, có biết bao nhiêu thú vui như vậy, hoàng tử Hayi có chút không muốn quay về Vạn Đan. Hắn có quyền lực rất lớn ở Vạn Đan, nhưng cuộc sống như vậy so với Nam Kinh thì quá nhàm chán, đồ ăn vặt cũng không phong phú bằng Nam Kinh.

Ở sân vận động chơi suốt hai ngày liên tiếp, hoàng tử Hayi một lần nữa thỉnh cầu diện kiến hoàng đế, hắn muốn tiết lộ ý nguyện phản quốc của mình.

Tất nhiên, không thể nói khó nghe như vậy.

Không phải phản quốc, mà là nội phụ!

Dù sao thì Vạn Đan quốc sớm muộn cũng sụp đổ, phản quốc càng sớm thì càng có giá trị. Chỉ cần liên hệ được với thiên triều, tìm cách tiêu diệt phụ thân, bóc lột một cách tàn nhẫn để vơ vét được càng nhiều tiền, sau đó đem theo một lượng lớn vàng bạc đến Nam Kinh, để lại một cuộc hỗn loạn trong nước vứt sang cho triều đình.

Hoàng tử Hayi bày tỏ mong muốn trong lòng mình, nhưng bị Triệu Hàn khiển trách, nói rằng Thiên triều sẽ không thèm muốn lãnh thổ của nước chư hầu.

Đợi lúc quay trở lại chùa Chúng Thiện, rất nhanh ông đã được khen thưởng.

Các quan viên từ chùa Hồng Lư đến truyền chỉ, nói rằng mặc dù triều đình không muốn thôn tính thuộc địa, nhưng Hoàng tử Hayi rất trung thành và đáng được khen ngợi, và đặc biệt ban thưởng mười đồng vàng và một trăm đồng bạc.

Hoàng tử Hayi cầm trên tay những đồng tiền vàng bạc, trầm ngâm hồi lâu, đại khái cũng hiểu được ý tứ trong đó, sau cùng vui vẻ đi chơi.

Một con tàu của Hải quân sông Trường Giang, đi như bay từ hạ lưu tới, và mười người lính từng người một cập bến.

Nhìn quân trang của bọn họ, có thể thấy đây là sĩ quan dự bị của hải quân.

Tất cả quân phục đều may bằng vải bố, đội chiếc mũ hải quân lớn, nhưng hai bên cầu vai lại trống không.

Nhị hoàng tử, Triệu Khuông Tiêu, năm tới sẽ hai mươi mốt tuổi.

Trước đây, hắn tốt nghiệp trường trung học Hoàng Thành, sau đó đến Đại học Kim Lăng học bốn năm, thấp thỏm mong chờ cũng không lấy được bằng tốt nghiệp. Lúc này có thể được phong vương, cũng có thể kéo dài thời gian học thêm một năm (sau khi điều chỉnh theo chính sách, sinh viên đại học có thể học lại một năm), và sau khi nhận được bằng tốt nghiệp thì có thể bước vào khoa cử.

Hoàng thất cùng Tông thất đã định ra quy củ, chỉ có hai lựa chọn - một là thành thật nhận tước vị, nhận lương cứng, trừ bỏ việc tạo phản, thì làm gì tùy ngươi;

Lựa chọn còn lại là dự khoa thi, từ bỏ tước vị, nhưng lúc làm quan chỉ được làm đến chức vị nhất định, vĩnh viễn không thể trở thành trọng thần.

Triệu Khuông Tiêu muốn thử cách thứ ba, sau khi tốt nghiệp đại học Kim Lăng, hắn sẽ đến Học viện Hải quân Sùng Minh.

Học viện quân sự này được xây dựng trên đảo Sùng Minh, có quan lại đề nghị đổi tên đảo Sùng Minh, Triệu Hàn đáp: "Đời Đường có thuyết Sùng Minh, người Đường có biết sẽ có nhà Minh không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »