Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 727
Dọa lui Trương Hiến Trung (4)

❊ ❊ ❊

Trong thành nhất định có gian tế của Trương Hiến Trung, hắn dùng chiêu này đoạt được vô số thành.

Trương Hiến Trung, bị thương rồi.

Bảy năm trước, hắn đã từng đánh Quỳ Châu một lần.

Tri phủ còn chưa nhận chức, toàn bộ Thông phán, Thôi quan, Tri huyện chạy trốn, Đồng tri Hà Thừa Quang dũng cảm đứng ra.

Hà Thừa Quang dẫn theo mấy ngàn bách tính, đối mặt với vạn người vây công, vẫn luôn thủ vững dến khi quân lương đoạn tuyệt.

Gian tế báo cáo nói giáo trường có lương, thừa dịp Hà Thừa Quang vận lương, cướp ngục phóng thích tù phạm, phóng hỏa tạo nên hỗn loạn, Trương Hiến Trung một lần hành động công phá được Quỳ Châu.

Hà Thừa Quang chiến đấu hăng hái đẫm máu, cả nhà mười bảy người, không một người nào đầu hàng, tất cả đều gặp phải nạn giết chóc.

Sau lần đó, vì phòng ngừa vạn nhất, phủ thành Quỳ Châu được trang bị hai khẩu đồng pháo.

Hai tháng trước, Trương Hiến Trung tự mình đốc chiến công thành, bị một phát đạn pháo bắn trúng gần người.

Người không việc gì, nhưng chiến mã chấn kinh, ngã xuống dưới đất gãy chân.

Trong lúc tĩnh dưỡng, mùa đông lại bị cảm, hắn tức giận đến mức đánh cướp thành Quỳ Châu ba ngày.

Hôm nay chân bị thương đã khỏi hẳn, tay nghề của đại phu nối xương không giỏi, trị Trương Hiến Trung thành một người thọt.

Sau khi chiếm được Vân Dương, binh của Trương Hiến Trung chia làm hai đường, tự bản thân hắn dẫn chủ lực đi đến Vạn Huyện, rồi lại để cho Lý Định Quốc đi đánh Khai Huyện.

Trên nửa đường, có thám tử hồi báo quân tình: “Đại Vương, mật thám trong thành bị đứt liên lạc rồi. Theo khẩu cung của người địa phương, Thạch Trụ Tần Lương Ngọc, đã dẫn Bạch Can binh đóng ở Khai Huyện. Còn…”

“Còn cái gì?” Trương Hiến Trung chau mày.

Thám tử nói: “Sùng Trinh Hoàng đế gả con gái cho Triệu Thiên Vương, phong Triệu Thiên Vương làm Ngô Vương, còn đưa hoàng tử hoàng nữ đến Nam Kinh. Bạch Can binh Thạch Trụ, cũng đã đầu nhập vào Triệu Thiên Vương. Hiện nay đầu thành Vạn Huyện, cắm quân kỳ Đại Đồng, còn có cờ chữ Tần, cỡ chữ Mã của Bạch Can binh. Tiểu nhân đứng ở xa nhìn, trên thành có rất nhiều thủ quân cầm Bạch Can thương.”

Trương Hiến Trung giận dữ: “Triệu Thiên Vương cái gì, đó chính là Triệu tặc! Đầu tiên cướp huyện Hoàng Mai của lão tử ,bây giờ lại đến cướp Tứ Xuyên!”

Nghe nói Bạch Can binh đóng ở Vạn Huyện, nhất thời Trương Hiến Trung không ngừng đau đầu.

Hắn từng chịu thiệt của Bạch Can binh, năm đó Tần Lương Ngọc, Tần Dực Minh (cháu của Tần Lương Ngọc), Mã Tường Lân trước sau giáp kích, dựa vào ngựa nhanh chóng chạy trốn mới có thể trốn thoát được.

“Đại Vương, Đại Vương, không hay rồi!” Có tín từ cưỡi ngựa từ phía đông đến.

Trương Hiến Trung tức giận nói: “Lại có chuyện gì?”

Tín sứ bẩm báo nói: “Thủy quân của Triệu Thiên Vương bắn pháo vào Quy Châu vào Di Lăng!”

“Triệu tặc ức hiếp ta quá đáng!” Trương Hiến Trung tức giận đến muốn hộc máu.

Triệu Hãn đã chiếm được khu vực Giang Hoài, tương đương với bao vây hai mặt Hồ Bắc.

Phương hướng đông bắc, quân Đại Đồng có thể từ Tín Dương tấn công phủ Đức An.

Phía đông nam, quân Đại Đồng có thể từ Quảng Tể tấn công phủ Hoàng Châu.

Phía nam, thành thị vùng ven sông tất cả đều nằm trong phạm vi tấn công của quân Đại Đồng.

Trương Hiến Trung không biết mục tiêu chiến lược của Triệu Hãn là đánh Sơn Đông trước, đứng ở góc độ của hắn để nhìn, rất có khả năng Triệu Hãn sẽ đánh mình trước, thống nhất Hồ Quảng trước rồi nói sau.

“Hồi sư!”

Trương Hiến Trung tức giận đến nghiến răng ken két, hắn sợ Bạch Can binh đóng ở Vạn Huyên tấn công lâu mà không chiếm được, hang ổ của bản thân ở Hồ Bắc lại bị Triệu Hãn cướp mất.

Tên này chẳng những lựa chọn rút quân, đến ngay cả Quỳ Châu và Vân Dương ăn vào trong bụng rồi, cũng rất dứt khoát nhổ ra. Bởi vì hai tòa thành này không thể nào phòng ngự, một khi thủy quân Đại Đồng chặt đứt giao thông, sẽ biến toàn bộ bên bên ngoài huyện thành thành cô thành - cũng có thể vận lương từ đường bộ, nhưng tiêu hao quá lớn.

Tần Lương Ngọc chỉ dẫn theo mấy tùy tùng, dùng một kế nhỏ, phối hợp với uy hiếp của thủy quân Đại Đồng, thế mà cứ như thế ép cho Trương Hiến Trung từ bỏ Tứ Xuyên.

Trương Hiến Trung phát hiện hoàn cảnh của bản thân quá khó khăn, nếu như lựa chọn khai chiến với Triệu Hãn, thế mà lại không biết nên đánh nơi nào trước.

Qua sông đánh Hồ Nam nhất định là tìm chết, một khi đại quân xuống phía nam, rất có khả năng binh lương không được nối tiếp, lương thực bị thủy quân của Đại Đồng chặn ở bờ bắc không đến được. Hơn nữa, phủ An Đức ở phía đông bắc, phủ Hoàng Châu ở phía đông nam, đều đã lọt vào tấn công của quân Đại Đồng.

Nếu như đổi thành tấn công Giang Hoài, quân Đại Đồng sẽ có khả năng qua sông đánh thành thị ở vùng ven bờ.

Có địa bàn cố định, chính là khó lựa chọn như thế.

Nào có giống như lúc trước làm lưu khấu, cứ lỗ mang đi về phía trước là được.

Trương Hiến Trung trở về phủ Kinh Châu, nhận được một phong thư Triệu Hãn gửi đến, nội dung thông tục dễ hiểu: “Ta lấy Tứ Xuyên, ngươi có thể đi đánh Thiểm Tây, Hà Nam, ta cam đoan sẽ không thừa dịp xâm nhập.”

Đánh cái gì, Trương Hiến Trung căn bản không dám động binh.

Bởi vì Hoàng Thuận, Phí Ánh Củng đã đóng quân ở Tín Dương, Lý Chính, Tiêu Tông Hiển bị điều đi Quảng Tể, lúc nào cũng có khả năng tấn công từ hai phương hướng này.

Trương Hiến Trung không dám động, ít nhất là trước khi Triệu Hãn chính thức tấn công Sơn Đông, đại quân của Trương Hiến Trung tuyệt đối không dám làm xằng bậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »