Trương và Trương Cư Chính đều cực kì chán ghét với thể loại như thế này, đặc biệt là Trương, hắn từng đưa gần hết số người thứ cát sĩ đến những địa phương làm quan.
Sau đó thì đắc tội với một đống người. Vì thế mà Trương Phi thường bị hắc, thậm chí ở trong “Những chuyện nhà Minh” còn bị vẽ thành nhân vật phản diện.
Kì thi thứ cát sĩ chấm dứt, đường đi của nhóm tiến sĩ về cơ bản cũng đã được định hình,
Vì để biểu hiện bản thân mình, chuyện đầu tiên bọn họ làm chính là nói sơ những chuyện này với Hoàng Đế, tấu ý tưởng của mình để phát triển chính sách quốc gia.
“Văn tú này rất thú vị.” Triệu Hãn cười: “Một quan chức của Triều Tiên, khăng khăng cho rằng Triều Tiên là ranh giới từ cổ đại của Trung Quốc, thỉnh cầu trẫm đem quân thu lại ba con đường phía Nam sông Lục, đó là đất của cổ triều Đại Nguyên, nhưng thật là trung tâm thật sự.”
Lý Hương Quân: “Sĩ tử ngoại tộc, tự muốn biểu hiện nhanh chóng một chút.”
Triệu Hãn lại cầm lấy một phần tấu trương khác, chỉ nhìn vài đoạn đã chau mày hỏi: “Dân gian có rất nhiều cô gái quấn chân sao?”
Lý Hương Quân trả lời: “Khi còn bé thần ít gặp, chỉ nghe thấy quê nhà có nữ nhân quấn chân. Sau này dần dần trở nên nhiều hơn, đặc biệt là những cô gái bị bán vào thanh lâu, có rất nhiều cô gái bị quấn chân giả. Tộc của thần có người bị bán, lúc bán ra đã qua tuổi bị quấn chân, nhưng vẫn bị mẹ quấn chân.”
Triệu Hãn cúi đầu nhìn lại, nói: “Đúng thật là nhìn không ra.”
Lý Hương Quân: “Cũng rất độc ác.”
“Ngươi cởi giày ra ta xem thử.” Vẻ mặt Triệu Hãn rất tò mò.
Lý Hương Quân đỏ mặt nói: “Ở đây sao?”
“Đúng vậy.” Triệu Hãn gật đầu cười nói.
Nữ quan, cung nữ bên cạnh đều cúi đầu cười trộm, Đinh Thế Kinh phụ trách sinh hoạt bình thường cũng vội vàng cúi đầu nhìn quyển sách.
Triệu Hãn để cung nữ bưng bàn ghế đến, Lý Hương Quân cũng ngồi xuống cởi giày và vớ.
Triệu Hãn đưa tay nắm chân của nàng lên, nâng bàn chân nhỏ nhẹ nhàng kiểm tra cẩn thận. Ngón chân cái hoàn toàn bình thường, chỉ trừ bốn ngón chân còn lại có hơi nhỏ, cũng có chút dáng vẻ từng bị bó. Nhìn tổng thể thì không tính đến mức dị dạng, thậm chí có chút cảm giác hơi khác thường,
Triệu Hãn hỏi: “Nếu như hôm nay bó chân, có cảm giác bị thương đến gân cốt không?”
Lý Hương Quân lúc này xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt, ngực cũng phập phồng, trả lời: “Quả thật thần có từng nghe qua. Có người vì gót sen ba tấc mà bó chân của đồng nữ từ lúc còn rất bé. Nếu nghiêm trọng có thể bị bong gân, thậm chí trật khớp, sau này còn bị dị dạng.”
“Những trường hợp như vậy nhiều không?” Triệu Hãn hỏi.
Lý Hương Quân lắc đầu: “Hình như không nhiều lắm.”
Triệu Hãn cầm lấy phần tấu chương nọ, thở dài: “Hôm nay đúng là càng ngày càng nhiều.”
Phần tấu chương này là tiến sĩ Mao Lôi ở Chiết Giang viết, lên án mạnh mẽ việc bó chân càng ngày càng lưu hành, hơn nữa càng ngày càng có nhiều hiện tượng dị hình, thỉnh cầu Hoàng Đế hạ lệnh cho cả nước cấm con gái quấn chân.
Không khí quấn chân hình thành và lan tràn khắp nơi, không hề liên quan đến Trình Chu Lý, cũng không liên quan đến hệ thống trị của Mãn Thanh.
Chu Hi từ trước giờ chưa từng nhắc đến chuyện bó chân, nhưng đệ tử mà hắn truyền lại Xa Nhược Thủy lại lên án mạnh mẽ hiện tượng những cô gái bó chân, hơn nữa còn nói tục bó chân xuất phát từ thời nhà Hán nhà Đường là hoàn toàn vô nghĩa.
Sau khi Mãn Thanh nhập quan, cũng có nhiều điều lệ cấm tục quấn chân. Kết quả càng cấm càng phổ biến, cuối cùng cũng không giải quyết được vấn đề gì. Ngay cả những nữ tử của tộc Mãn Thanh cũng bắt đầu quấn chân.
Có thể thông qua cách nhìn của phương Tây để xem xét hiện tượng quấn chân này.
Lợi Ma Đậu ở cuối thời nhà Minh hoàn toàn không cảm thấy kinh ngạc. Có lẽ là ở cuối thời nhà Minh, chân bị quấn đã chẳng phải là dị dạng, thậm chí còn có thể ở trong phạm vi có thể tiếp thu được.
Đến thời kì của Càn Long, lúc sứ thần Anh Quốc Mã Ca Ni đi qua nhìn thấy vậy, ngay lập tức người Anh bị kinh sợ. Sau khi điều tra hắn mới biết, tục quấn chân được coi là phong cách của con gái giới thượng lưu. Những cô gái ở tầng lớp dưới hay phải làm việc, cực kì ít người quấn chân, các tỉnh Nam Bắc cũng không khác biệt nhau là mấy. Càng gần Bắc Kinh thì những cô gái quấn chân lại càng nhiều, lâu dần trở thành một hành vi dùng để theo đuổi những thân phận mới.
Dựa theo ghi chép của Mã Ca Ni, có thể suy đoán được hai điểm: Thứ nhất, trong thời kỳ Càn Long, bó chân hoàn toàn không có ở tầng lớp trung cấp. Thứ hai, ít nhất là từ khi thời kỳ Càn Long bắt đầu, bó chân đã bắt đầu lan truyền đến tầng lớp trung cấp, hơn nữa còn là một nét tượng trung để các gia đình bước vào tầng lớp thượng lưu.
Cách thời gian Mã Ca Ni điều tra khoảng mấy chục năm, thời cuối nhà Thanh, hiện tượng bó chân đã được lan truyền ra khắp nơi, ngay cả con gái nhà địa chủ ở nông thôn cũng đã có chân nhỏ.
Cũng chính là, chỉ trong mấy chục năm, bó chân trở thành một tục lệ bình thường trong toàn thành, từ trên xuống dưới đều thông dụng. Còn nói cả cái gì mà nếu bỏ bó chân là phản Thanh. Lúc mới bắt đầu cũng có nhân tố nói như vậy, nhưng tục bó chân phát triển trong thời kỳ cuối của triều nhà Thanh, tuyệt đối không có bất kì quan hệ gì đối với việc phản Thanh hay không.
Triệu Hãn nghiêm túc đọc xong tấu chương, lại phát hiện có vài chuyện viết không được cụ thể cho lắm, vì vậy cho người gọi Mao Phan đến để gặp mặt.