Bây giờ suất thị trường ngành tơ tằm Châu Mỹ đã bị tơ sống của Trung Quốc hoàn toàn lũng đoạn.
Chỉ riêng một xưởng dệt tơ của Mexico đã có đến 14.000 công nhân, nguyên liệu đều chọn dùng tơ sống của Trung Quốc. Những tơ lụa Châu Mỹ này sẽ vận chuyển đến Châu u buôn bán, giá thấp hơn tơ lụa của Trung Quốc, rất được quý tộc tầng lớp trung lưu và hạ lưu, thương nhân lớp giữa và thấp yêu thích.
Có thể hiểu rằng tơ lụa của Trung Quốc là hàng ngoại, tơ lụa của Châu Mỹ là hàng nội, hàng nội địa chắc chắn không bằng hàng ngoại địa rồi.
Bởi vì hàng hóa Trung Quốc bán chạy, trong Châu Mỹ đào thải sản phẩm của Tây Ban Nha, vua Tây Ban Nha Felipe II từ năm mươi năm trước đã hạn chế thuyền buồm lớn mậu dịch. Quy định thuyền buồm lớn đến Mexico mỗi năm không được vượt qua hai chiếc, mỗi chiếc chở hàng không được nặng hơn 300 tấn.
Hạn chế này bị bắt lấy kẽ hở, trở thành thủ đoạn hốt tiền của quan viên thuộc địa.
Tổng đốc của Tân Tây Ban Nha ( Mexico ) càng lợi hại, bốn mươi năm trước hạ lệnh cấm Mexico nuôi tằm dệt tơ, xưởng dệt tơ của Mexico chỉ có thể chọn dùng tơ sống của Trung Quốc!
Vào năm mươi năm trước, Trung Quốc sản xuất vải bông phá hủy ngành dệt bông của Philippines.
Tổng đốc Philippines bởi vậy hạ lệnh, cấm dân địa phương mua đồ vải của Trung Quốc. Hai năm sau khi ban phát lệnh cấm này, Tổng đốc Philippines bị lính đánh thuê Trung Quốc giết chết.
Thái độ của đám người thực dân Tây Ban Nha ở Philippines đối với người Trung Quốc rất phức tạp.
Một mặt thì bọn họ cần thương mại với người Trung Quốc, cần người Trung Quốc xây dựng thành trì, cần người Trung Quốc giữ cho thành thị vận chuyển.
Mặt khác bọn họ ghét thương nhân Trung Quốc phá giá, đòi thương nhân Trung Quốc chịu trách nhiệm vì phá hủy ngành nghề ở Philippines và Mexico.
Xin nói thêm là lệnh cấm vải bông Trung Quốc vẫn giữ đến ngày nay.
Vải bông, tơ lụa của Trung Quốc không bán cho dân địa phương Philippines được, chỉ cho phép bán cho trạm mậu dịch nhà nước Philippines. Điều này dẫn đến lợi nhuận của thương nhân biển Trung Quốc bị tổn hại, dù không có cuộc đồ sát lớn lần này, chỉ cần Triệu Hãn muốn xuất binh thì chắc chắn có thương nhân giúp đỡ hoàng đế đánh nhau!
. . .
Khu vực biển phía Tây Manila, một trận chiến trên biển cỡ lớn mở màn.
Sáu chiếc thuyền buồm lớn Tây Ban Nha, mười sáu chiếc chiến hạm cỡ nhỏ đụng độ với gần trăm chiếc chiến hạm của Trung Quốc, Hà Lan, Brunei, Sulu.
Hai nước Brunei, Sulu toàn là thuyền buồm mái chèo kiểu cũ, hơn nữa trọng tải rất nhẹ, có thể hoàn toàn bỏ qua bọn họ.
Hải quân Hà Lan nhanh chóng vòng sang hướng Tây, hải quân Trung Quốc ở phía Đông, bày trận hình ở phương Bắc, đoàn tàu chiến của hai nước định hình thành bao vây ba mặt với đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha.
Ầm ầm ầm!
Chưa bao vây hoàn chỉnh thì hai bên đã bắt đầu nã pháo.
Chiến đấu tiến hành đến phút thứ mười tám, một chiếc chiến hạm Trung Quốc bị tổn hại nặng, cực kỳ chậm chạp cố gắng thoát khỏi chiến trường.
Đến phút thứ ba mươi hai, một chiếc chiến hạm Tây Ban Nha bị tập trung bắn phá nhiều hơn gấp đôi, mũi tàu bị bắn thủng lỗ chỗ, ngay cả thuyền trưởng đều bị đạn pháo đánh nát.
“Đừng bắn nữa, áp sát mạn thuyền đánh qua, đối phó thuyền nhỏ của quỷ lông đỏ trước!”
Khi chiếc chiến hạm Trung Quốc thứ hai bị tổn hại nặng thì Trịnh Chi Long sai phó quan phất cờ tín hiệu. Chiến hạm của hải quân Trung Quốc quá yếu ớt, khó giành lấy chiến thắng trong trận đánh bằng pháo, kề sát mạn thuyền đánh trực tiếp thì có lợi hơn.
Hải quân Hà Lan cũng thích như thế, đặc biệt là khi đối diện Tây Ban Nha.
Liên quân Trung Quốc – Hà Lan cơ hồ cùng lúc xông tới.
Đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha vừa đánh vừa chạy, không để chính mình bị bao vây, cũng tránh cho kề sát mạn thuyền với kẻ địch.
Hai bên ngươi truy ta đuổi đánh từ Vịnh Manila tới đảo Mindoro.
Mindoro, dịch bằng tiếng Tây Ban Nha là “Mỏ vàng”, Đại Tống và Đại Minh gọi nơi này là “Nước Ma Dật.”
“Ném móc câu ra!”
Phó tướng hải quân Thượng Hải Hồng Húc cầm kính viễn vọng hưng phấn hô to. Bởi vì người Hà Lan chặn lại nên Hồng Húc rốt cuộc đuổi theo kịp một chiếc chiến hạm của Tây Ban Nha.
Hồng Húc là thành viên mười tám đội, một hải tặc già tung hoành Nam Hải. Mấy năm nay Hồng Húc hoặc là vận chuyển lương thực hoặc là bắt cá, ngẫu nhiên mang theo đoàn tàu chiến tuần tra, sớm bị nghẹn muốn phun lửa.
Chiến hạm Trung Quốc bắn ra nhiều móc câu kéo bên địch và ta về sát nhau, chiến hạm Trung Quốc còn thừa dịp khởi động súng phun lửa.
Bùm bùm bùm!
Hai bên nổ súng bắn nhau cách mép thuyền, thủy binh Trung Quốc mặc giáp da nhảy lên thuyền bên kia sau một đợt súng bắn.
Hồng Chiêm Phúc là tộc nhân của Hồng Húc, đã xa ra ngũ phục, nhưng vẫn bởi vậy nhận được trọng dụng. Hồng Chiêm Phúc dẫn đội nhảy qua tàu địch, bên cạnh có vài người bởi vì cự ly gần mà trúng đạn, một số té xuống sàn tàu, số khác rơi xuống biển.
“Chuyện nhỏ!”
Hồng Chiêm Phúc trèo qua mép thuyền, hai chân còn chưa đứng vững đã chém một nhát về phía kẻ địch.
Giáp da trước ngực Hồng Chiêm Phúc bị cắt đứt, liều mạng bị thương quyết giết đối phương, sau đó chém về phía một lính cầm súng hỏa mai Tây Ban Nha khác.
Lại có một chiếc chiến hạm Trung Quốc từ bên cạnh áp sát thuyền. Hai thuyền kìm kẹp nhảy lên tàu địch, thủy binh Trung Quốc càng lúc càng nhiều, sớm muộn gì cũng cướp được chiến hạm này.
Đánh từ giữa trưa đến chạng vạng, những chiến hạm cỡ nhỏ của Tây Ban Nha chỉ còn bốn chiếc thành công trốn chạy, thuyền khác đều bị liên quân Trung Quốc – Hà Lan ỷ vào ưu thế số lượng mà xử lý.
Nhưng khó nuốt sáu chiếc thuyền buồm lớn Tây Ban Nha.