Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 333
Tôn thất tìm nơi nương tựa (1)

❊ ❊ ❊

Dương Gia Mô và Tạ Long Văn cũng coi như liều mạng, đến ngay cả ăn cũng ăn ở trên thành lâu.

Tạ Long Văn còn lấy ra tất cả tiền tài, tự mình dẫn người đến phát tận tay binh lính, để tránh bị người tên quỷ nào đó cắt xén.

Đáng tiếc, hắn làm Tri phủ gần hai tháng rưỡi, nếu như không phải thu lương thu được một bó tiền thì bây giờ hắn đến cả bạc mộ binh cũng không có. Nhưng vẫn là lương tiền không đủ, tháng này không cần phát bạc, nhưng mỗi ngày đều phải tiêu hao lao lương thực.

“Sắp hết lương rồi,” Tạ Long Văn thấp giọng nói, “Nhiều nhất còn có thể chống đỡ được hai ba ngày, đại hộ trong thành cũng không tình nguyện quyên lương.”

Dương Gia Mô nhíu mày nói: “Những đại hộ này không biết một điều là sau khi thành phá bọn họ cũng không phải xong đời rồi sao?”

Tạ Long Văn thở dài nói: “Vào mùa hè, phản tặc tấn công một lần. Các đại hộ không những không mất tiền, ngược lại còn được duy trì trị an, giết những kẻ muốn thừa dịp đánh cướp. Đại hộ trong thành còn không phải sợ phản tặc, sợ sau khi quyên lương trợ giúp, sau này sẽ bị phản tặc thanh toán trả thù sao.”

Lần trước Hoàng Yêu bất ngờ đánh huyện Phong Thành, bởi vì binh lực quá ít, lại là trong lúc chiến tranh, thậm chí còn không bức bách đại hộ phóng thích gia nô.

Dương Gia Mô nói: “Thương nhân lương thực trong thành, nhà ai có nhiều lương thực nhất?”

Tạ Long Văn đáp: “Chu thị và Vạn thị.”

“Hai nhà này nhất định có cấu kết với phản tặc,” Dương Gia Mô nói, “Ta dẫn binh đi kê biên tài sản Chu gia, ngươi dẫn binh đi kê biên tài sản Vạn gia, canh ba đêm nay sẽ động thủ.”

Dương Gia Mô nói: “Đừng để lộ tin tức, trong quan lại ở huyện nha, có con cháu của hai nhà này. Ta đến nhận chức chưa được ba tháng, còn rất nhiều quan hệ vẫn chưa thanh lý, cũng chưa hiểu được ở trong binh lính, còn có ai có liên quan đến hai nhà này.”

Mà ở bên kia, Huyện thừa, Chủ bộ, Điền sử đã đang thương nghị.

“Dương Gia Mô rất cẩn thận, căn bản là không thể nào bỏ độc được. Đưa rượu cũng không uống, chỉ ăn cơm với binh lính.”

“Đâu chỉ có như thế, binh quyền của ta cũng bị đoạt, tên này lại để người của hắn dẫn quân!”

“Tri huyện vẫn còn chưa xuống thành lâu?”

“Vẫn luôn không về huyện nha, chỉ ăn ngủ cùng với binh lính ở trên thành lâu.”

“Không bằng hôm nay dứt khoát phóng hỏa, chỉ cần phóng hỏa, trong thành nhất định sẽ đại loạn, nghĩa quân ngoài thành có thể tiến vào.”

“Phóng hỏa không tốt đi, đều là các khu vực gần nhau, một khi phóng hỏa sẽ cháy một mảng lớn.”

“Nếu không thì còn có thể thế nào, ba người chúng ta, đều bị điều khỏi cửa thành, không có khả năng dẫn theo mấy chục tâm phúc đi đoạt thành chứ?”

“Nghĩ thêm xem, vạn nhất Tuần phủ dẫn binh tới cứu, lấy được huyện Phong Thành thì sao?”

“Nếu như Tuần phủ muốn đến thì đã sớm đến rồi, bây giờ đã qua năm ngày mà một bóng dáng quan quân cũng không có.”

“Đợi một ngày nữa, nếu như Tuần phủ vẫn không tới cứu, vậy thì chúng ta sẽ phóng hỏa trong thành.”

“…”

Ngoài thành.

Lý Chính, Hoàng Yêu bị thương, Phí Ánh Củng tạm thời giữa chức vị thống soái.

Tuy tư lịch của Hoàng Thuận và Giang Đại Sơn sâu hơn, nhưng mọi người đều biết, Phí Ánh Củng là tứ thúc của Triệu Hãn và Phí Như Lan. Hơn nữa, Phí Ánh Củng cũng có bản lĩnh của mình, các võ tướng khác đều tâm phục khẩu phục.

“Triệu Bả tổng, có nghĩa quân đến đầu nhập!”

Phí Ánh Củng lập tức đi ra doanh trướng, đích thân đi nghênh đón nghĩa quân, đây đã là nhóm thứ hai rồi.

Bách tính huyện Phong Thành quá thảm, mùa hè bị quan binh thay nhau cướp bóc. Sắp đến thu hoạch vụ thu thì lại bị Tri huyện tân nhậm cướp bóc, đừng nói là điền hộ, có rất nhiều tiểu địa chủ cũng không sống được.

Lúc này, một sĩ tử dẫn hơn một nghìn nông dân, còn cùng rất nhiều gia súc chở lương thực, lặng lặng đứng ở bên ngoài doanh trại chờ.

Thấy nhóm quan tướng nghĩa quân đi ra, sĩ tử lập tức chắp tay nói: “Phong Thành La Cung Khâm, bái kiến các vị tướng quân. Triều đình vô đạo, tham quan bóc lột, địa chủ ngược đãi dân. Nghe thấy nghĩa quân vây khốn huyện thành, tại hạ cả gan giết địa chủ khởi sự, nguyện ý xả thân đi theo Lư Lăng Triệu tiên sinh!”

“Các vị mau mời vào!” Phí Ánh Củng vui vẻ nói.

Nghĩa quân không đến ba nghìn người, sau năm ngày vây thành, binh lực đã tăng đến năm nghìn người, đều là bách tính bản huyện tự phát khỏi nghĩa đến đầu quân!

Vừa sắp xếp xong cho La Cung Khâm, Phí Ánh Củng còn chưa kịp nghỉ ngơi, đột nhiên lại có quân nông dân đến tìm nơi nương tựa.

Lần này chỉ có hơn trăm người, nhưng thân phận rất kỳ lạ, có đến tám tôn thất đệ tử, hơn nữa còn dẫn người nhà đến.

Con cháu Chu gia!

Vừa nghe có tôn thất sẵn sàng góp sức, trong đó có cả Phí Ánh Củng đều cảm thấy rất giật mình, tất cả đều ngạc nhiên chạy tới xem.

Người cầm đầu là Chu Dực Vinh, tên còn đặt sai rồi, ở cuối cùng nên đặt cạnh chữ “hỏa”. Về phần bảy người tôn tháy khác thậm chí còn sắp chữ, những cái tên như Chu Quý. Chu Phú đều có.

Hoàng Thuận tò mò hỏi: “Chu huynh đệ, các ngươi là tôn thất, sao… sao cũng đến tạo phản rồi?”

Không thể phủ nhận, thủ lĩnh nhóm phản tặc, đừng nói là gặp được phiên vương, cho dù là gặp tôn thất nghèo túng cũng đều chột dạ, không kìm chế được mà sinh là lòng kính sợ.

Chu Dựa Vinh thở dài nói: “Ta xin nói hết với các vị, tổ tiên ta thuộc phổ hệ Hoài Vương, Quận Vương Đức Hưng. Thái Tổ Hoàng đế có quy củ, tôn thất không được trồng trọt, không được thi khoa cử, cũng không thể kinh doanh, không thể làm công tượng. Tốt xấu gì ta cũng từng đọc sạch, đổi họ đổi tên, vụng trộm đến nông thôn làm thầy dạy học mưu sinh. Nhưng vị Chu Quý huynh đệ này,” Chu Dực Vinh chỉ vào một tôn thất nói, “Hắn ở bến tàu làm bốc vác cho người ta.”

Một tôn thất khác thở dài nói: “Ta còn từng làm ăn mày hai năm.”

Mọi người đều hai mặt nhìn nhau, trên mặt tất cả mọi người đều là vẻ không thể tưởng tượng được.

Hoàng Yêu hỏi: “Tôn thất không phải là được quan phủ nuôi sao?”

Chu Dực Vinh trả lời nói: “Tri phủ Nhiêu Châu, đưa hết lương tiền cho phủ Hoài Vương. Quận Vương nhất định có thể lĩnh được thực lộc, nhưng tướng quân, trung úy (phong hào của tôn thất) ở phía dưới đều chưa chắc có thể nhận được lương thực. Đại bá ta là Phụng Quốc Trung úy, thực lộc hai năm là hai trăm thạch, cả nhà không có ngày nao là được ăn no. Tôn thất ở tầng dưới cùng, sống cuộc sống ngay cả điền hộ cũng không bằng. Lương thực của chúng ta, đều bị Hoài Vương tham lam lấy hết!”

Lời nói này, hoàn toàn đảo điên tam quan của mọi người, tất cả đều sinh ra lòng đồng cảm với những tôn thất này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »